Chương 3

Lý Nghiên tuôn một hơi không cần hít thở. Cô ở Vĩnh Sa vẫn thường xuyên nghe ngóng tin tức của Hồ Vĩnh Huy, cô chưa nghe nói anh có bạn gái bao giờ, cũng chưa từng nghe anh kể. Vậy nên, Lý Nghiên cứ đinh ninh rằng anh vẫn độc thân, định bụng chuyến công tác này về một tay có sự nghiệp, một tay có anh. Vậy mà chưa gì Lý Nghiên đã phát hiện anh đã có tình yêu cho mình. Cô ấm ức nuối tiếc lắm, giận anh mà cũng thấy bản thân đáng đời. Lý Nghiên nói xong liền muốn rưng rưng nước mắt, nhưng cô tuyệt nhiên không muốn anh thấy. Cô sợ tiếng yêu chưa kịp nói đã phải giấu đi. Nếu đã muốn giấu đi thì cô không cho phép ai khơi gợi nó lên, kể cả người có liên quan. Do đó, giọt nước mắt lúc này chính là bằng chứng tố cáo tình cảm trong cô dành cho anh. Vậy nên, Lý Nghiên vội cúi đầu trốn tránh. Cô sợ anh hỏi “Tại sao cậu khóc? Tôi có bạn gái cậu lại khóc?” Lý Nghiên sẽ nhất thời lúng túng, không biết trả lời thế nào. Nghĩ đến tình cảnh ấy, cô ngàn vạn lần không muốn nó xảy ra.

Hồ Vĩnh Huy ngồi cạnh lắng nghe không sót một chữ, nhưng không tiêu hoá nổi. Bạn gái? Phòng uyên ương? Tiểu tam? Cô đang nói cái gì vậy? Hồ Vĩnh Huy thà độc thân đến già để chờ Lý Nghiên mà cô lại nói anh có bạn gái. Lý Nghiên hiểu lầm Hồ Vĩnh Huy, nhưng anh không biết cô lấy cớ gì để hiểu lầm, rõ ràng lúc nãy còn có tâm trạng trêu chọc anh.

"Cậu bình tĩnh lại nói rõ ràng tôi nghe. Ai nói với cậu tôi có bạn gái? Tôi đang ế đến mốc meo rồi này"

Hồ Vĩnh Huy vừa trấn an cô, vừa thanh minh, vừa kể khổ, anh chỉ mong cô gái ngốc nghếch này nhận ra tâm tình của mình. Nhưng đầu óc cô bây giờ đã bị cảm xúc quá khích lu mờ lí trí, lời nói ra cũng chỉ theo suy nghĩ chủ quan của mình, không còn cân nhắc đúng sai, phải trái nữa.

"Bây giờ tôi mới phát hiện cậu nói dối giỏi như vậy? Sữa tắm, dầu gội dành cho nữ tôi không nói, nhưng chẳng lẽ cậu dùng chun buộc tóc màu hồng. Rõ ràng..."

Lý Nghiên lấp lửng vế cuối. Cô chỉ nói lấp lửng khi chuyện đó không thể nói hoặc không muốn nói. Lý Nghiên định nói rõ ràng Hồ Vĩnh Huy đã mang bạn gái về nhà, tắm rửa trong phòng của anh, còn chuyện tiếp theo thì ai mà biết được. Nghĩ lại thấy chuyện này huỵch tẹt ra thì xấu hổ nên cô ngậm miệng lại.

Hồ Vĩnh Huy ngớ người, đầu óc cật lực suy nghĩ lời Lý Nghiên nói. Khi hiểu được sự tình, anh liền bật cười lớn. Lý Nghiên nhìn anh khó hiểu, cũng rất khó chịu trước thái độ của anh.

"Cậu cười cái gì? Mau đặt phòng khách sạn cho tôi mau lên."

Hồ Vĩnh Huy thôi cười nữa. Nghe cô bảo muốn dọn ra khách sạn liền nghiêm túc trở lại.

"Cậu điên à. Giờ này ra khách sạn gì nữa"

Nói rồi, anh bỏ cô ngồi hậm hực ở đó, đi vào phòng. Rất nhanh sau đó, Hồ Vĩnh Huy cầm dầu gội cùng chun buộc tóc trở ra. Nhìn "vật chứng" trên tay Hồ Vĩnh Huy, Lý Nghiên càng thêm bực dọc, khoanh tay dứt khoát không nhìn anh nhưng trong lòng nơm nớp lo sợ Hồ Vĩnh Huy sẽ nói ra sự thật đau lòng kia. Còn anh thì đều đều nói.

"Lúc trước cậu đến bất ngờ, tôi lóng ngóng nên cậu phải dùng chung đồ với tôi, hậu quả tóc của cậu khô đến cả tuần. Cậu xem, lần này tôi đã mua sẵn cả để đó, cậu dùng hiệu gì tôi đều biết, tôi mua không sai một thứ, dì Vân ở nhà đôi khi không hiểu cậu bằng tôi. Còn cái chun này…là chương trình quà tặng của nhà sản xuất đó."

Hồ Vĩnh Huy khổ sở giải thích rồi đưa cái thân của chai dầu gội đến trước mặt Lý Nghiên. Quả thật là có chương trình quà tặng kèm được in trên thân chai. Biết mình hiểu lầm Hồ Vĩnh Huy, Lý Nghiên xấu hổ không thôi. Cô mím môi nhìn vu vơ chỗ khác, ánh mắt lộ rõ vẻ khuất phục. Nhìn Lý Nghiên xìu xuống như con mèo ướt, nhưng lòng như đã có sức sống trở lại. Hồ Vĩnh Huy cười trộm thu tay về đặt chai dầu gội lên bàn, nói.

"Sao cậu không nói gì đi?"

Lý Nghiên thẹn quá hoá giận, trừng mắt nhìn anh. Hồ Vĩnh Huy như bắt được chuyện cười, cười mãi không thôi, điệu bộ rất đáng ghét.

"Tôi định vứt đi rồi nhưng lại thấy màu hồng này đẹp quá. Nghĩ lại cậu hung dữ với tôi như vậy, tặng cậu cái chun này để cậu dịu dàng với tôi hơn."

"Cút" Lý Nghiên mắng.

"Hahaha"

Hồ Vĩnh Huy đắc ý cười to, ngoảnh mông mang chai dầu gội về phòng cất.

Lại nói Lý Nghiên, cảm xúc của cô hỗn loạn. Thẹn có, giận có, vui mừng cũng có. Ít ra thì Lý Nghiên vẫn còn cơ hội, lần này coi như giúp cô hạ quyết tâm không để Hồ Vĩnh Huy thoát khỏi tầm tay mình nữa. Trời cũng đã không còn sớm, tức giận một trận càng làm cho Lý Nghiên mệt mỏi hơn. Cô lừ đừ nhắm mắt.

Hồ Vĩnh Huy trở ra đã thấy Lý Nghiên nhắm mắt thở đều. Anh nhẹ nhàng đến bên ngồi cạnh. Mùi hương thanh tao toả khắp hai người, Hồ Vĩnh Huy vô thức nhích sát gần.

Điều hoà chạy đều, không gian mát mẻ, nhưng hơi thở của Hồ Vĩnh Huy lại quá nóng, phả lên da Lý Nghiên nóng rát, cô thoáng giật mình mở mắt. Dưới đáy mắt Lý Nghiên chỉ thấy mái tóc hơi rối của anh, ẩn dưới lớp tóc thưa là hàng mi dày rũ xuống. Mũi anh đang kề cận bắp tay trắng nõn của cô. Tim Lý Nghiên đập liên hồi, thoáng lơ đãng nhưng rất nhanh nhận thức được bầu không khí ái muội. Lý Nghiên giả vờ vô tình động đậy cánh tay.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play