1

*Bệnh viện A:

Một bệnh viện nằm trên đồi núi, hẻo lánh, cách 200m đổ lên có nhà dân, Bao phủ rừng cây, thảo dược quý, khung cảnh thích hợp để nghỉ dưỡng. Gọi là bệnh viện dưỡng lão nhưng ẩn mình là bệnh viện tư nhân của giới nhà giàu, viện phí đắt đỏ, thiết bị chuyên dụng, bác sĩ 24/24.

Trong phòng bệnh nhỏ, bóng dáng cậu thanh niên đang nằm trên giường, thở đều, ngủ say. Cánh phòng hé mở, một vị bác sĩ áo trắng, tay cầm sổ bệnh mở cửa nói:

"Xin thứ lỗi, bệnh nhân... Phương Nguyệt Hàn có đây không?"

Âm vang giọng nói không quá lớn, cũng không quá nhỏ đánh thức cậu đang say giấc thu. Bây giờ đã gần giao giữa sáng và trưa, cũng bình thường vì ngày ngày cậu cũng nằm đến giờ thì có người gọi.

Cậu khẽ động mí mắt, nhìn ánh sáng hắt từ cửa sổ đã phủ rèm trắng có chút chói, thấy đã qua 8 giờ, đảo mình ngồi dậy, trả lời câu hỏi vị bác sĩ mới kia, hình như sinh viên thực tập nên mới gọi khẽ như vậy.

"Có..Bác sĩ đây là kêu có chuyện gì không?"

Giọng còn ngái ngủ , chưa tỉnh giấc hoàn toàn, có lẽ chẳng muốn rời giường mà ngồi ôm chăn, gác gối ôm. Nghe chàng thực tập run như cày sấy kia nói:

"Trưởng khoa kêu em gọi anh dậy, nhắn anh là "Đã qua giờ ăn sáng, không ăn báo một tiếng", anh dậy xuống liền nha"

Cậu nghe xong, gật gà gật gù nhìn chàng thực tập kia. Thực tập mới, lần đầu tiên thấy cậu cứ nhìn chăm chăm, không đáp lời, đâm ra sợ bản thân khó qua ải, lên tiếng trước:

"Thế em đi trước, chào anh!"

Vừa nói xong liền quay ra đi mất, không quên đóng cửa, nghe thì cậu ta đang chạy hay la hét gì đó ngoài cửa thì phải ?. Phương Nguyệt Hàn cậu mặc kệ chàng thực tập, đành xỏ chân vào đôi dép lê, uể oải đi ra ngoài.

Tiếng dép lê lẹp xẹp khắp hành lang. Khung giờ này ai cũng ở ngoài vườn hoặc trong phòng, nếu có người thì cũng chỉ nhìn rồi đi.

Cậu như không sức sống vậy, thân hình cũng gầy, chiều cao hơi quá, trông như cây củi khô bị gió lùa sao sao, thứ vớt vát lại chỉ nhờ khuôn mặt như thiên thần và mái tóc hơi rối tự nhiên.

Đi cầu thang xuống tầng 2. Cậu lần nữa quên nhà ăn chỗ nào, lại còn mắc chứng mù đường, Phương Nguyệt Hàn cậu chỉ còn cách đi đại ra quầy thuốc mỗi tầng, vào quầy nhìn Sơ đồ Bệnh viện đã chia đều:

"Để xem nào, nhà ăn ở tầng 2, khu B. Mình đang khu A. Đi thẳng, quẹo trái"

Trước khi đi còn không quên lấy viên kẹo tại quầy. Thói quen đã thành, đi đâu cũng phải ngậm viên kẹo ngọt mới chịu đi, không đếm xỉa đến tờ dặn dò to, đang gắn nơi kia: " Không để Phương Nguyệt Hàn ăn"

Nhà ăn tại bác sĩ này đắc địa là tầng 2, khung cảnh bao quát từ đồi núi dọc xuống con đường mòn gần đó, thơ mộng thêm vào mỗi mùa thu và đông. Một nơi tuyệt vời để nghỉ dưỡng, dung nạp năng lượng.

* Chuyển cảnh:

"Phương Nguyệt Hàn!. Bọn tôi đợi cậu mãi, cảm có chút mà tính nằm đến trưa hay gì?"

"Cậu ấy chỉ mệt chút thôi, tiền bối bớt giận, bớt giận"

Phương Nguyệt Hàn vừa mở cửa bước vào, liền bị dội một trận la mắng điếc tai, tâm trạng vui vẻ lúc nãy ăn kẹo biến đâu mất. Cậu bất mãn, xụ cả mặt, lí nhí nói xấu trong miệng :"Ông già nhiều chuyện"

"Cậu nói ai nhiều chuyện hả. Thằng nhóc kia"

"Còn vô cùng ồn ào"

Phương Nguyệt Hàn trực tiếp đáp lời, Bác sĩ - Ông Phương - phụ trách giường bệnh cậu tức muốn tăng xông. Thực tập đứng cạnh thấy không ổn, cứ dùng tay vuốt lưng, điều hòa khí huyết cho người già, cố gắng không để có người nằm giường thứ hai.

Những người trong nhà ăn cứ khẽ lắc đầu, thở dài, nhún vai, đủ loại tư thế đánh giá ba người đang lộn xộn đó. Bỗng giọng nói cao

"A! Phương Nguyệt Hàn, chị có lấy phần ăn của em đây, hôm nay có điểm tâm ngọt lắm."

Nghe đến ăn, Phương Nguyệt Hàn nghe chữ điểm tâm. Bỏ ngoài tai chuyện tay đôi với bác sĩ phụ trách, chạy qua bên kia.

"Cô Kim. Em chờ mãi món điểm tâm này cô nấu, chắc ngọt và ngon lắm cô nhỉ"

"Đồ dẻo mồm, ăn đi, để nguội lại hết ngon, chị đặc biệt nhờ bếp làm lạnh đó"

Đó là cô kim, là y tá trưởng, nhìn mặt mày hay cau có nhưng yếu lòng lắm. Thương cậu nhất trong bênh viện này, chỉ có cô Kim thôi.

Thực đơn hôm nay, đặc biệt chỉ làm cháo bắp thảo cho riêng cậu. Cơ thể vừa phục hồi sau cơn bệnh, ăn cháo 2 3 ngày rồi chuyển qua ăn cơm thì cơ thể hấp thụ dinh dưỡng tốt hơn.

Cô Kim cứ nhìn cậu ăn từng muỗng cháo, vừa ăn vừa tủm tỉm cười, hưởng thụ, cầm ly nước cam uống. Cô Kim không nhịn được mà ghẹo cậu:

"Ai da, tôi nuôi cậu như con. Sau này có ai không bằng tôi thì bỏ quách đi, kiếm người khác"

Phương Nguyệt Hàn ăn xong, đang uống ngụm nước, nghe cô Kim bảo thế là ho sặc sụa che miệng. Phất phất tay, cố xua đi ý nghĩ của Cô Kim.

"Cái cơ thể yếu đuối này ra gió là liệt giường thì ai thương nổi cô ơi, còn chưa kể hành xử gia đình, thôi không cần nhắc"

Phương Nguyệt Hàn đặt cốc cam xuống bàn, nói:

"Với lại, ở đây cùng mọi người, chẳng phải an toàn hơn sao"

Phương Nguyệt Hàn vừa nói vừa nở nụ cười, hồn nhiên như đứa trẻ, làm mọi người xung quanh rộn cả lên.

Đến Ông Phương, vị bác sĩ cãi tay đôi cùng thấy ấm lòng hẳn. Cô Kim cứ nghe cứ vui, cười không ngưng. Chàng thực tập lúc nãy, nghe thì biểu cảm khác lạ, nghĩ:

"Là cậu ta, nhìn kì quắc hóa ra cũng bình thường, thậm chí còn quen các tiền bối ở đây. Phải học tập cậu ta thôi"

Phương Nguyệt Hàn quay người đi, dự định về phòng, lấy tập sách chuẩn bị buổi học online. Việc học đại học nơi đây qua Laptop có chút chán. 6 năm vẫn còn mắc kẹt với chuyên ngành trợ lý này, quả thật khó đi

Ngồi trên giường, chiếc bàn gấp gọn được mở ra, đôi chuột cùng laptop bày lên, hiện phòng học đang im lặng, đám sinh viên chắc không để ý hoặc treo máy đi ngủ. Tiết học nhàm chán khiến Phương Nguyệt Hàn không kém phần chán. Âm thanh cắt ngang:

"Con ra vườn ngồi cùng lão không, Phương Nguyệt Hàn?

Đó là bà lão giường bênh, bà vừa chuyển vô không lâu, thấy nói chuyện hợp nên Phương Nguyệt Hàn thân với bà lão lắm.

Nghĩ việc đi dạo ngoài vườn cũng không tệ lắm, ngược lại nhìn cây, hoa, lá, cỏ, bông lại thêm sinh tươi. Tiện thể cắt một đóa bông về trưng cũng không tồi.

"Dạ, lão mời thì con nhận"

Phương Nguyệt Hàn nghĩ: "Vậy là có cớ treo máy khỏi học rồi, ôn đại cương thôi là ổn"

Vừa quay người cầm quyển đại cương. Ôi, nó sao dày vậy, cục nhớn trên người cậu thúc giục cậu đi đi khỏi mang đại cương, nhưng đại não thắng, cậu mang theo đại cương dày cộm kèm khuôn mặt bất đắc dĩ. Cùng bà lão cạnh giường rời đi.

Hot

Comments

Ichigo Kurosaki

Ichigo Kurosaki

Điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời là đọc được truyện này 💯💯💯

2024-11-10

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play