2

Chương trước:

Phương Nguyệt Hàn được bà lão giường cạnh hỏi muốn ra vườn ngồi.

...------------------------...

Ngoài khung vườn nếu ngồi vào buổi ban mai sẽ thêm thơ mộng. Không gian trên núi, cũng thoáng đãng, còn được tự do nuôi trồng. Nói không ngoa nhưng nếu được ở lại, cậu tình nguyện ở luôn không dời.

Bây giờ Cậu đang ngồi ghế đá, tay cầm quyển đại cương dày, ngán ngẫm kể lể chuyện học tập. Luyên thuyên không thôi, bà cụ ngồi nghe ậm à ậm ừ, đợi cậu vừa ngưng, bà lão nói:

"Con này, lão có thằng nhóc làm giám đốc, không nói đẹp mã hay giàu, nhưng con thử gặp xem, nếu được thì thành đôi."

"Cháu không biết nữa, công việc cháu không có, sợ làm con lão khổ cực, còn liên lụy lão phải chăm sóc"

" Ai da, không cần lo, thằng nhóc tinh tế lắm, làm người yêu, may thay lại có thêm người thương, còn kiêm cả chăm ăn, chăm uống. Hời cả vố, về làm dâu, lão thương, lão quý con hơn con ruột, hơn vàng mới giới thiệu vậy."

"mai nó qua thăm lão, thằng nhóc đó tên Tạ Cảnh Hoang, năm nay mới 30, nếu sẵn được thì con xem có thuận mắt rồi hẳn chọn."

"Hơ hơ..Dạ, con sẽ xem xét..."

Bà lão cười tít mắt, uống ngụm nước, nhìn bầu trời vô định, thở dài nói:

Ta già rồi, không sớm cũng đi . ta kể, thằng nhóc đó cũng tội, vốn là con nuôi, nuôi thành tài, giờ muốn kiếm người thương...khó, trẻ mà nhu cầu cao, lão già này chỉ biết cầu cứu cậu thôi, cậu trai trẻ à."

Bà lão nói dứt lời, chống gậy đi trước. Phương Nguyệt Hàn nhìn theo bóng lưng bà cụ, cứ đắn đo, nửa muốn lắc đầu, nửa muốn gật đầu:

 "Người thương cháu không biết, nhưng thương cụ, con sẽ xem thử anh ta. Chắc giờ cũng trễ rồi"

Phương Nguyệt Hàn mở điện thoại trong tay, nhìn màn hình sáng lên hiển thị 6 giờ, nghĩ thầm:

 "Giờ này cũng trễ quá đi, lố giờ uống thuốc mất, rồi ông bác sĩ đó lại mắng mình, người gì đâu nóng tính."

Cậu rời đi, tiện tay cắt một vài nhánh hoa ly gầy hàng ghế, nụ hoa chưa nở, nhưng đã gần lúc bung hoa, mùi thơm sẽ lan khắp phòng

"Đây là loài hoa ngày xưa các bảo mẫu trong nhà thích trưng, nó không chỉ thơm mà còn là sự tinh khiết, cao quý...giống mình..."

Phương Nguyệt Hàn bất giác nghĩ, tâm trạng xìu xuống.

Phương Nguyệt Hàn từng có gia đình, một gia không hoàn chỉnh, cha mẹ luôn vắng mặt, để mình cậu cùng vài người bảo mẫu sắp xếp sẵn. Họ tốt với cậu lắm, nhưng vụ cháy năm đó đã cướp đi sinh mạng những người họ, họ hi sinh bản thân cứu cậu để rồi kẹt lại nơi đó, bỏ cậu chơi vơi. Kinh khủng làm sao, số tiền trong tài khoản cứ vơi dần, vì cậu vô tình mắc hen suyển, vừa chữa trị, vừa lo toan đám người khuất. Đến khi nhập viện nơi nay mới đăng ký ở luôn như nhà, không chuyển đi.

"Màu hoa này, quả thật giống màu đỏ đó...thôi về phòng"

Phương Nguyệt Hàn dứt khoát không nhớ chuyện xưa, cắt nhánh bông. Đi về phòng, hành lang bệnh viện này rất dài, nhưng cậu có chuẩn bị. Không có ai trên hành lang, cậu ấn nút ở gót giày.

Đôi giày tích hợp giữa đi lẫn trượt, giúp cậu đỡ phần nào mỏi chân. Mặt hàng này thuộc nội địa Trung, vì muốn mua hàng gốc nên cậu đặt một tiệm chuyên làm giày lâu đời trong lúc đang đi du lịch nghỉ dưỡng.

Lúc ban sáng, cũng là cậu dùng tính năng này nên đến nhà ăn trước 15 phút. Ban sáng không bóng ai, bây giờ vẫn có vài người, nhưng cậu không mấy quan tâm:

"Ai cũng quen mặt mình, chắc họ biết đường né"

*Rầm

Phương Nguyệt Hàn tông phải người lạ, ngã người về trước theo quán tính. mấy nhành hoa cậu xách bên tay cũng văng lung tung trước cửa phòng. Cậu nghĩ cú ngã này sẽ đau, ấy vậy mà:

"Ơ? Không đau chút nào?

Hóa ra là ngã nhưng không phải bật về đằng sau, cậu ngã nhào vào lòng người khác. Còn là chàng thanh niên mặc vest, nhìn khuông mặt khó hiểu của anh ta cũng thuộc dạng đẹp đi.

Phương Nguyệt Hàn bị vê điển trai hút hồn, cậu ngơ người một lúc, hai cặp mắt hai người đối nhau, nhìn đối phương khó hiểu đôi phần.

Những người già trong phòng thấy cậu té nhào người anh, người thì lo lắng, người thì che miệng cười khúc khích.

Trong lúc 2 bên còn nhìn nhau, nghe tiếng các cụ trong phòng cười, liền ngại ngùng quay mặt. Nổi nhục này biết giấu vào đâu? Phương Nguyệt Hàn chống tay xuống đất, mượn lực đứng dậy. Chàng trai đang nằm dưới đất cũng ho ngượng, đứng lên.

Tình cảnh này mà không xin lỗi, há phải muốn để người ta quỳ lạy mình sao, Phương Nguyệt Hàn cúi xuống nhặt nhánh hoa rơi lên:

"Tôi xin lỗi, lúc nãy chạy hơi nhanh, không thấy anh"

"Không sao, tôi không để tâm"

Đang nhặt lại hoa, thấy cánh tay chàng thay niên kia đưa qua phía cậu, tay còn cầm một nhành bị rớt ra lúc nãy, khuất mắt cậu. Hành động này làm Phương Nguyệt Hàn khó hiểu:

"Anh là ai vậy, tôi chưa thấy anh cũng như chưa gặp"

"Tôi là Tạ Cảnh Hoang, người cháu đến thăm bà, được dịp nghỉ hiếm hoi nên mới đến. Đây, hoa của cậu này"

Phương Nguyệt Hàn cầm nhành hoa, quay người đi, nam thanh niên thấy cũng trễ nên không ở lại trò chuyện với cậu.

Đêm hôm đó, cậu trực tiếp mất ngủ. Đang nằm trên giường mà tâm trí cứ như trên mây, nghĩ đến khuông mặt nam thanh niên đó, mặt cậu nóng cả lên:

"Anh là đẹp thật"

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play