Chương 18: Màn cầu hôn bất ổn

Lâm Cảnh Thụy trở về nhà sau một ngày dài học tập đầy căng thẳng và mệt mỏi, đôi mắt cũng vì thế mà đã hơi mờ đi vì thiếu ngủ, cơ thể dường như cạn kiệt hết tất cả sức lực trước những gánh nặng từ bài vở hay của các cuộc thi sắp tới.

Màn đêm buông xuống từ lúc nào mà chẳng ai hay biết, từng đợt gió mơn man chậm rãi thổi qua, mang theo chút se lạnh của mùa đông đang dần kéo tới. Mọi thứ xung quanh lặng im đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng xào xạc của lá, tiếng rả rích của đám côn trùng trong vườn, nhưng cũng nhờ vậy, nó càng làm nổi bật hơn sự tĩnh lặng đang vây lấy toàn bộ căn biệt thự nhà họ Tạ, vắng vẻ tới lạ.

Lâm Cảnh Thụy không nhanh không chậm bước vào nhà, lòng nặng trĩu biết bao nhiêu là suy nghĩ. Càng nhìn về bóng tối ở trước mặt, nỗi bất an đang trào dâng lại càng lớn. Em cảm nhận được một sự khác biệt rõ ràng, như thể có một thứ gì đó gờn gợn trong không gian, song khi cố gắng dò xét thật kỹ thì Cảnh Thụy lại chẳng thể trông thấy được điều gì, khiến cho em lo lắng không thôi.

Nhưng còn chưa kịp hoàn hồn sau hàng loạt những tưởng tượng máu me tiêu cực, mọi thứ xung quanh Cảnh Thụy bỗng chốc thay đổi, đột ngột sáng bừng cả lên như thể sự u ám trước đó chỉ là ảo giác.

Một loạt ánh đèn rực rỡ bất ngờ được bật lên, nhanh chóng làm không gian xung quanh tựa như vừa bừng tỉnh sau giấc ngủ dài. Song cũng nhờ thế mà đã có thể xóa đi mọi nỗi lo âu trong lòng Cảnh Thụy, khiến em có cảm giác như mình vừa bước vào một giấc mơ mà không cách nào tỉnh dậy nổi nữa.

"Chúc mừng sinh nhật nhé anh bạn nhỏ!"

"Tuổi mới phải thật hạnh phúc nhé Cảnh Thụy ơi!!!"

"Happy birthday to you! Happy birthday to you..."

Giọng nói đầy phấn khích hòa lẫn sự rộn ràng của đám đông vội vã vang vọng khắp không gian, càng làm cho trái tim của Lâm Cảnh Thụy phải chùng xuống. Những gương mặt thân quen dần hiện ra dưới ánh đèn sáng ngời, tất cả đều nở nụ cười rạng rỡ, thật lòng gửi đến từng lời chúc mừng chân thành cho em.

Nhưng điều khiến em ngỡ ngàng nhất có lẽ chính là Tạ Kính Uyên, bởi người đàn ông ấy từ đầu đến giờ chỉ giữ im lặng đứng giữa đám đông, đợi mọi người cùng hân hoan xong mới bước từng bước cực kỳ vững chãi về phía Cảnh Thụy.

Trên tay hắn là chiếc bánh sinh nhật được trang trí tỉ mỉ, thoang thoảng ở nơi nó là một mùi hương ngọt ngào của kem sữa hòa quyện với chút hương vani dịu nhẹ, như thể gói trọn sự ấm áp trong từng lớp bánh mềm mịn thơm ngon.

"Sinh nhật vui vẻ, Thụy Thụy. Chúc cho bạn nhỏ nhà ta mỗi ngày đều đầy ắp hạnh phúc và yêu thương nhé." Giọng nói trầm ấm của Tạ Kính Uyên chợt vang lên, mang theo một chút khàn khàn nhẹ song vẫn chất chứa vô vàn sự quan tâm cùng trân trọng.

Lâm Cảnh Thụy ngỡ ngàng trong chốc lát, trái tim dường như cũng bị ai đó siết chặt khó mà diễn tả thành lời. Em không thể tin được rằng, họ vậy mà vẫn nhớ sinh nhật của em, dẫu cho thời gian bản thân quen biết những người này cũng chưa được bao lâu, thế nhưng những gì họ chuẩn bị vẫn khiến em cảm thấy hạnh phúc khôn cùng.

Ngọn nến trên bánh sinh nhật được thắp dần lên, mỗi ảnh lửa sáng lập lòe đều như mang theo một hy vọng nhỏ nhoi nào đó. Mọi người xung quanh đồng loạt nhắc em hãy mau chóng ước nguyện, nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Lâm Cảnh Thụy lại không biết mình có thể mong cầu điều gì nữa. Bởi trong lòng có quá nhiều điều muốn nói, có quá nhiều điều mơ tưởng làm em bất giác bị rối bời không biết lối thoát nằm nơi đâu.

Cuối cùng, Cảnh Thụy chỉ khẽ nhắm mắt lại để che đi những suy tư đang cất giấu, rồi nhẹ nhàng cúi đầu, thổi tắt đi ngọn nến trong tiếng vỗ tay tưng bừng, tiếng cười đùa hớn hở của những người có mặt.

Tất cả dường như đều quá đẹp đẽ, quá hoàn hảo, cho đến khi một điều chẳng ai lường trước được đã xảy ra.

Tạ Kính Uyên đột ngột quỳ xuống trước mặt em, trong tay hắn là một chiếc hộp nhung đen không rõ lấy ra từ lúc nào. Hình bóng của Lâm Cảnh Thụy phản chiếu nơi đáy mắt hắn tựa như cái bóng được in dấu ở đại dương, vừa dịu dàng nhưng cũng vừa kiên định. Nắp hộp dần dần được mở ra, theo đó cũng bắt đầu để lộ chiếc nhẫn bạch kim khiến nó tỏa sáng dưới ánh đèn.

"Có thể tôi không phải là một người xuất sắc, và sẽ có những lúc tôi sẽ làm em cảm thấy không được hài lòng về mình, nhưng tôi hứa sẽ luôn cố gắng mỗi ngày để làm em mỉm cười, để mang đến cho em những khoảnh khắc hạnh phúc nhất, dù là nhỏ bé hay là lớn lao. Tôi nguyện thương em hết cả quãng đời còn lại, nguyện cùng em xây dựng một mái ấm của hai ta, nguyện nắm tay em đi qua tất cả bốn mùa ấm lạnh. Thế nên Thụy Thụy à, kết hôn với tôi nhé!"

Lời nói vừa dứt, mọi ánh nhìn toàn bộ đều đổ dồn về phía Lâm Cảnh Thụy, mang đầy sự mong đợi cùng ước ao. Nhưng trái ngược với điều đó, đôi mắt em lại không hề sáng lên vì niềm vui hay hạnh phúc, mà thay vào đấy, em khẩn trương cụp mắt xuống, bàn tay nắm chặt lấy mép áo đồng phục, vẻ mặt cũng trở nên mâu thuẫn và đớn đau.

Lời cầu hôn của Tạ Kính Uyên như một cái tát đánh em quay về hiện thực khốc liệt.

Cả người em lạnh toát hết cả lên, cảm nhận rõ ràng sự khác biệt giữa bản thân cũng như là mọi người. Lâm Cảnh Thụy hiểu hơn ai hết, rằng mình chỉ là một mảnh ghép không hoàn hảo trong bức tranh được vẽ lên bởi những bàn tay của giới nhà giàu. Dẫu hiện tại em có thể đứng ở đây, bình tĩnh đối diện cùng với họ, nhưng sự thật thì thế nào kia chứ? Cảnh Thụy em chẳng phải chỉ là một sản phẩm lỗi của cuộc trao đổi giữa quyền lực và tiền bạc thôi sao.

Tuy nhiên, em không hề phủ nhận sự yêu thương từ những thành viên trong nhà họ Tạ hay bạn bè của Tạ Kính Uyên. Sống suốt mười tám năm trong sự sỉ vả nhục mạ, Cảnh Thụy sao có thể không phân biệt được những lần quan tâm săn sóc kia đều là thật kia chứ.

Song điều đó không đồng nghĩa với việc em xứng đáng trở thành bạn đời của Tạ Kính Uyên. Bởi dù em có muốn tin vào tình yêu thì quá khứ gian truân trước kia vẫn sẽ chẳng bao giờ chịu buông tha em hết. Thêm vào đó, sự khiếm khuyết tồi tệ ấy là một thứ mà em không bao giờ thay đổi được. Với tất cả nỗi niềm tự ti đấy, sao em còn có thể bình thản mà mở rộng vòng tay đón nhận tình yêu mà Tạ Kính Uyên trao tặng nữa chứ.

Rốt cuộc, Lâm Cảnh Thụy đã chịu đưa ra câu trả lời. Em buông lỏng vạt áo đã bị mình vặn xoắn đến nhăn nhúm, khó nhọc nâng tay lên, rối rắm nhắn gửi từng chữ một cho người đàn ông thương em tới tận xương tủy này.

Không ai hiểu em đang muốn truyền đạt điều gì, chỉ trừ Tạ Kính Uyên, người đang nín thở chờ đợi một đáp án.

"Em không xứng..."

Một câu nói ngắn gọn đơn giản nhưng lại chất chứa biết bao nhiêu nỗi đau khổ, biết bao nhiêu niềm cay đắng đang dồn nén trong lòng, hệt như một vết thương không thể nào lành nổi dẫu năm tháng có trôi qua. Câu nói ấy, không chỉ là từ chối tình yêu của Tạ Kính Uyên, mà còn là sự từ chối chính bản thân mình, là sự vỡ vụn trong lòng Cảnh Thụy khi em không cách nào đối mặt với tất cả những kỳ vọng, những ánh mắt yêu thương mà em cảm thấy mình chẳng bao giờ xứng đáng có được trên cõi đời này.

Tạ Kính Uyên như phát điên nắm lấy tay em, siết chặt tới nỗi hằn lại vết, song lúc lên tiếng lại hèn mọn đến tận cùng: "Không ai có thể quyết định em xứng đáng hay không, ngoài chính em ra! Vậy nên...xin em...đừng tự đẩy tôi ra xa bằng cách đó nữa...có được không?"

Thế nhưng đáp lại hắn chỉ là nụ cười gượng gạo của Lâm Cảnh Thụy. Cuối cùng, em lặng lẽ gỡ bỏ tay hắn khỏi tay mình, mau chóng xoay người, từng bước chạy nhanh lên tầng, cứ thế bỏ lại tất cả phía đằng sau.

"A Uyên...không sao đâu con...thời gian còn dài mà..." Mẹ Tạ lo lắng tiến lên một bước, nhẹ giọng an ủi một câu.

Song chưa để bà nói hết lời, Tạ Kính Uyên đã vội vã lao về phía cầu thang, dứt khoát đi thẳng tới phòng của Lâm Cảnh Thụy.

Dẫu cho em có chối bỏ cách mấy, thì việc em thích hắn, em cần hắn, Tạ Kính Uyên không thể nào không nhận ra. Và càng vì thế, hắn càng không thể để em chịu đựng nỗi đau ấy một mình, để em ôm đi những vết thương rồi lẳng lặng trốn tránh.

Chỉ là, khi đến trước cửa phòng khép chặt của Lâm Cảnh Thụy, hắn lại chùn bước, không vồ vập tiến tới giống vừa nãy nữa. Chầm chập áp trán vào bề mặt gỗ lạnh lẽo, thất thần cảm nhận sự tĩnh mịch phía bên trong, như là hai nửa của thế giới, căn phòng ấy có lẽ đang dùng toàn bộ nỗi cô đơn chẳng ai thấy của mình để chia cách em ra khỏi hắn, cuối cùng biến thành một vực thẳm xa cách khó lòng mà vượt qua.

"Thụy Thụy à...chắc em thấy xấu hổ lắm vì được cầu hôn bởi một gã đàn ông vừa độc tài vừa lớn tuổi như thế này. Xin lỗi vì chưa suy xét đến cảm nhận của em mà đã vội phá hỏng đi buổi tiệc sinh nhật vui vẻ tới vậy. Chắc em giận tôi lắm nhỉ?"

"Thụy Thụy à...trên đời này có hai thứ em đừng bao giờ nghi ngờ. Thứ nhất là tình yêu tôi dành cho em, thứ hai là sự đặc biệt của chính mình. Em là thiên thần nhỏ tôi thương nhất, là người bạn đời tôi đã nhận định suốt nhiều năm. Vì thế, sau này đừng tự hạ thấp mình nhé. Dù em có giận dỗi tôi cũng không được, tôi sẽ buồn lắm."

"Thụy Thụy à...có thể em sẽ thấy đường đột trước sự bày tỏ ngày hôm nay. Nhưng cũng đừng bởi vậy mà tránh mặt tôi nhé. Mà dù có muốn làm vậy thì cũng đừng nhốt mình mãi trong phòng, nếu cần tôi sẽ làm việc ở công ty để không làm phiền tới em. Vậy nên, nhớ là phải ăn uống cho đầy đủ để tránh sinh bệnh đấy, dù gì em cũng là một bạn nhỏ yếu ớt mà."

Cửa phòng tưởng chừng sẽ luôn đóng chặt bất ngờ được mở ra, kéo theo đó là khuôn mặt nhỏ dính đầy nước mắt của Lâm Cảnh Thụy đang chan chứa rất nhiều tủi hổ trong lòng.

"Em không cảm thấy xấu hổ...Với cả, chú à, em rất khỏe mạnh nữa..."

Tạ Kính Uyên nở nụ cười nhàn nhạt, chậm rãi ôm lấy em vào lòng, dịu dàng dỗ dàng bé mít ướt của hắn.

...----------------...

Tác giả có lời muốn nói: Má ơi chúng sinh cứu con, mắt phải sưng húp ra thấy gớm. Kiếp nạn cuộc đời đè đầu cưỡi cổ, muốn chửi thề lắm luôn rồi á.

Hot

Comments

Người đẹp Tây Đô

Người đẹp Tây Đô

Tự nhiên viết đến chương này. Thấy tag cưới trước yêu nhau nó xạo quá mọi người

2025-03-04

0

Shrew

Shrew

em lại like đầu nè

2025-03-03

0

° bé meo 🌷

° bé meo 🌷

khôn cùng với vô cùng khác nghĩa hay giống nghĩa nhau vại mn

2025-03-04

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play