Ba Khánh nằm ngửa trên giường, tay gác lên trán, ánh mắt nhìn xa lên trần nhà. Anh đã cố gắng quên đi bóng hình đó, nhưng càng cố quên lại càng khắc sâu đậm hơn, bóng hình của người con trai anh chưa biết tên.
________________________________
Năm ấy, tại Pháp, Ba Khánh cùng Hai Khiêm sống trong một căn hộ nhỏ ở giữa những con phố lát đá sỏi của thủ đô Paris. Buổi sáng, anh vùi đầu vào những lớp học kinh tế nặng nề, còn buổi tối thì Khánh thường ngồi học bài ở cửa sổ tiện thể hít thở không khí trong lành của trời Tây yên tĩnh.
Hôm đó là một tối tháng năm, hôm nay Hai Khiêm ra ngoài do có cuộc gặp gỡ với bạn bè nên không mở máy hát loa kèn như mọi hôm. Khánh lười biếng nằm dài trên chiếc bàn cạnh mấy quyển sách mở tung. Đang trong mơ màng thì tiếng piano từ căn nhà bên kia đường từ đâu vang lên trong đêm khuya tĩnh mịch. Khánh cố lắng tai nghe xem: "là "Clair de Lune" của Johanm Debussy" nhủ thầm rồi nhìn ra cửa sổ. Ánh trăng dát bạc lên vách tường gạch rọi thẳng khung cửa sổ tầng hai nhà bên. Ánh sáng dịu dàng chiếu qua khung cửa kính, phủ một lớp màn bạc mờ ảo. Ở khung cửa sổ ấy, một hình ảnh thanh mảnh được ánh sáng dìu dịu ôm trọn lấy, những ngón tay thon dài lướt trên phím đàn. Mỗi phím đàn vang lên là một nốt nhạc hòa quyện vào không gian tĩnh lặng, tạo ra một khung cảnh huyền ảo đầy lãng mạn. Ánh mắt anh dán chặt vào hình bóng đó: "Đẹp quá" mái tóc đen có phần hơi rối phủ trước trán, gương mặt thanh thoát, gò má thoáng ửng đỏ vì tiết trời se lạnh buổi đêm, đôi môi căng mọng, chiếc mũi thẳng ngay ngắn, chiếc áo sơ mi đơn giản. Tất cả như hiện ra trước mắt như một tuyệt tác điêu khắc thần thoại. Người thiếu niên ấy như nàng Aphrodite bước ra từ sóng nước, đẹp đến mê mẩn tâm hồn.
________________________________
Tiếng gọi từ gia nhân cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Khánh: "Cậu Ba ơi, bà gọi cậu ra ăn sáng"
Khánh lười biếng ngồi dậy chỉnh trang lại đầu tóc, làm vệ sinh và bước lên nhà trước. Ông Bà Hội Đồng đã chờ sẵn, Hai Khiêm đang từ tốn uống trà.
"Bây chắc hồi hôm đuối lung lắm nên ngủ quá ngủ he" Bà Hội Đồng nhìn Khánh."Thôi ăn đi, nay cha bây định bụng dẫn bây đi ra kho lúa để dạy việc"
"Dạ" Khánh đáp và ngồi vào bàn
Bữa sáng dọn lên chỉ có vài món đạm bạc, Khánh có phần ngái ngủ vì thiếu mùi cà phê quen thuộc. Ông Hội nhìn bà khẽ nhếch miệng, bà Hội biết ý chồng kêu gia nhân bưng lên. Cái mùi quen thuộc kéo Khánh khỏi cơn buồn ngủ. Khánh thoáng bất ngờ:
"Sao cha má biết con đang ghiền cà phê"
"Không biết thì đâu phải cha má bây" Ông mỉm cười "Tao cũng là dân buôn mà ba cái đồ này dân Tây nó chuộng lắm, mà té ra đất An Nam mình trồng đầy trên Tây Nguyên chứ có đâu ra mà xa lạ, nhà mình cũng bắt đầu giao thương cà phê từ hai năm trước rồi"
Khánh không nói mà làm ra vẻ mặt trầm trồ, đúng là gừng càng già càng cay, tầm nhìn của một người nửa đời làm kinh doanh đúng là không có trường lớp nào có thể dạy ra được.
_______________________________
Bữa sáng cũng kết thúc, cậu hai cậu ba theo chân ông Hội lên xe đi ra kho lúa. Hai chiếc xe ngựa đã chờ sẵn. Do đường đất nên phải đánh xe ngựa đi. Người phu xe chỉnh lại dây cương cho ngựa, ông Hội mặc áo dài the sẫm màu, tay cầm cây gậy gỗ gụ đen bóng bước lên chiếc xe phía trước, còn hai cậu mặc áo sơ mi trắng cổ đứng cộc tay, đầu đội mũ fedora, chân mang giầy da buộc dây rồi bước lên chiếc xe phía sau. Cả ba ngồi lên xe.
Chiếc xe ngựa băng qua những cánh đồng bát ngát. Lúa đương vào vụ gặt, mùi rơm rạ nồng nàn trong không khí. Những tá điền đầy đội nón lá, tay thoăn thoắt gặt từng bó lúa vàng óng. Ánh mắt Khiêm nhìn suy tư như đang muốn nhẩm tính sản lượng lúa sản lượng lúa chuẩn bị nhập kho tới đây. Khánh thì ngược lại, tựa lưng vào ghế nhìn xa xăm. Vốn không hứng thú với đồng ruộng nhưng tay vẫn khẽ nhịp nhịp trên đùi, mặt thoáng cười khi nghe tiếng hát vọng về từ xa xa.
Hai Khiêm nhìn sang Khánh đang lơ mơ, nói:
"Điệu dân ca mộc mạc quê mình kiêu sa sao bằng Clair de Lune đâu he"
Khánh như quay về thực tại
"Anh Hai nói gì trời, ai biết gì đâu"
"Thôi mày đừng có đánh trống lãng, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, anh thấy mày cứ ngồi ngẩn ngơ ở cửa sổ khi thì nghe người ta đàn, lúc thì nghe người ta hát, mày rình mò cả năm hơn lộ liễu vậy mà còn bày đặt"
"Em là ngồi học chứ bộ"
"Học mà có hôm ngóng tới rớt nước miếng, mê người ta mà cả năm trời đợi đến tận lúc về mới dám qua gõ cửa đưa cho người ta bức thư rồi chạy biến vào phòng"
Khánh lườm Khiêm, bị Khiêm nói trúng tim đen nên đứng hình không nói lại được câu nào. Khiêm tiếp lời:
"Thì ra là cậu em tôi mê “hương bạch trà”*dưới trăng"
*Bạch trà hay còn gọi là Camellia japonica, là loài có hoa trắng gần giống hoa hồng, nở vào mùa đông từ tháng 12 đến tháng 2 hoặc từ tháng 3 đến tháng 5. Hương thơm thoảng thoảng tinh tế. Thời gian nở hoa kéo dài từ 2 đến 4 tuần, mỗi hoa tồn tại từ 5 đến 7 ngày. Bạch trà chỉ nở trong điều kiện tiết trời se lạnh 10-20 độ, lúc độ ẩm từ 60-80% và vào lúc ánh sáng yếu hay cụ thể là ánh trăng. Ở đây câu Hai Khiêm đang ám chỉ thiếu niên mà cậu Ba Khánh thầm thương trộm nhớ, một phần vì nhà bên có trồng một luống hoa bạch trà, một phần vì đêm nào ba Khánh cũng ngóng ở cửa sổ như người muốn đi xem hoa bạch trà nở ban đêm*
Khánh mặt hơi đỏ.
"Ừ mê thì mê, tui là tui mê bạch trà chứ không biết chừng sau này có người lại mê bông súng bông bụp"
Khiêm phì cười
"Lo bản thân mình đi"
Chẳng mấy chốc xe ngựa đã đến kho lúa, kho lúa đặt gần bờ sông, dưới sông đã có mấy chiếc ghe lớn đợi sẵn, tấp nập tá điền hối hả ngược xuôi. Ông Hội Đồng bước xuống xe, hai cậu cũng bước xuống. Một tá điền đứng tuổi nhanh nhảu chạy ra:
"Dạ con chào ông, dạ con chào cậu hai, chào cậu ba, dạ lúa năm nay chắc mà tốt lung lắm"
"Ừ, vậy thì tốt, năm nay mà trúng giá ông thưởng thêm"
"Dạ con thay mặt tá điền cảm ơn ông"
Ông nhìn một lượt độ chừng tất cả đều ổn định rồi quay sang căn dặn:
"Bây coi ở đây tình hình ra làm sao đi, cha có việc đi lên huyện, về nhà nói lại chuyện ở kho hôm nay cho cha"
"Dạ, con nhớ rồi" Khiêm đáp
"À Dạ" Khánh cũng đáp
Nói rồi ông lên xe, chiếc xe ngựa chạy đi.
Hai người được tá điền dẫn đường vào kho lúa.
"Dạ chào cậu hai, cậu ba"
"Dạ cậu hai, cậu ba"
"Cậu hai, cậu ba"
Tiếng chào của các tá điền khi nhìn thấy hai người đi tới, cả hai đi vào trong, ở khoảng sân lớn có mấy gia đinh đứng gác, có mấy cái bàn ghi sổ sách và bên cạnh là hai đòn cân lớn dùng để cân lúa. Người thủ kho và gia đinh đang cẩn thận cân lúa và ghi chép lại vào sổ. Thấy hai cậu, các gia đình và thủ kho đứng lên cúi chào rồi tiếp tục công việc của mình. Gia đinh lấy ra hai cái ghế lau sạch sẽ rồi mời hai cậu ngồi ở cái bàn trong mát.
*Ngày xưa cứ 1 sào đất(360m2) trồng được 100kg lúa thì tá điền phải trả cho nhà hội đồng 50-60kg, nhưng ông Hội Đồng Hoàng chỉ yêu cầu tá điền trả 30-40kg cho 1 sào đất, vì thứ nhất ông bà Hội thương tá điền nghèo, thứ hai là vì đất trải dài ngút ngàn có đánh xe ngựa chạy một ngày trời chưa chắc đi hết nên là cứ thư giãn*
"Nhà của ông hai Sáng thuê 3 sào ruộng, thu được 3 tạ lúa"
"Nhà của hai Thêm thuê 5 sào ruộng thu được 5 tạ lúa"
Tiếng đọc của gia đinh cứ vang lên dưới nắng trưa, Khiêm chăm chú nhìn vào người thủ kho ghi chép cho đến khi tiếng trò chuyện của gia đinh làm anh dời sự chú ý.
"Ủa Hữu, nay bác tư đâu sao không đi mà để em đi với bác tư gái vậy?"
"Dạ nay, cha em bệnh rồi nên em chở lúa lên với mẹ" một thanh âm trong trẻo vang lên.
Dưới ánh nắng vàng rực rỡ, một bóng hình nhỏ con trong bộ bà ba nâu bằng vải thô. Mái tóc cháy nắng tuy không chải chuốc nhưng cũng gọn gàng, bên dưới là gương mặt non nớt, làn da rám nắng, cặp mắt sáng tinh anh, cái mũi nhỏ nhắn hai hòa với khuôn miệng. Nếu gọi người trong mộng của Khánh là ánh trăng huyền ảo trời Tây, thì người thiếu niên này lại có mang dáng dấp của cái nắng của đồng quê bình dị, chân chất. Ánh mắt Khiêm như dán vào hình bóng dưới ánh nắng vàng ấy, Khánh lơ đễnh một hồi chợt chú ý sáng ánh nhìn của của anh trai mình, nhìn theo chậc lưỡi rồi nhếch mép cười, nhủ thầm "Rồi tới luôn, mình đúng là thầy bói mà, phán đâu trúng phốc đó, nói mê bông súng bông bụp, giờ có người mê bông súng thiệt rồi kìa"
Khiêm hơi nhíu mày nhìn về phía người con trai đang loay hoay vác những bao lúa lên bàn cân. Ánh nắng ban trưa hắt lên những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán dính vào vài lọn tóc hoe vàng cháy nắng, ánh nắng như phủ một lớp màn rực rỡ lên thân hình ấy, như thể mặt trời cố tình chọn cậu trai ấy là trung tâm. Cái thân hình thấp bé nhưng sao mà rắn rỏi nhanh nhẹn, đôi tay thoăn thoắt vừa đặt bao lúa xuống, vừa trả lời các câu hỏi của thủ kho mà không chút ngập ngừng.
Khiêm ra hiệu cho gia đinh gần đó bước đến gần:
"Thằng nhỏ bộ coi lanh lẹ đó là con nhà ai vậy?"
"Dạ cậu hai, thằng nhỏ đó là thằng Hữu, con của bác tư cuối xóm, nhà ổng nghèo lắm mà ổng cứ bệnh tật quanh năm, nên nó hay chở lúa ra đây cân phụ cha nó. Cậu thấy nó chút éc dị đó chứ mà mạnh lung lắm, có khi nó vác bao lúa bự hơn người nó nữa"
Khiêm cứ tẩn ngẩn mà dán mắt vào Hữu, anh nhẩm so sánh, anh cao độ hơn một thước tám, ba Khánh cũng tầm tầm đó thì khi đứng gần cái đòn cân, thì cái đòn cân cai độ cỡ tới vai hai người, quay sang Hữu thì độ chừng thêm mấy phân nữa mới cao bằng cái đòn cân.
Trong lòng gợn chút xao động khó tả. Khác hẳn với những người quyền quý, cao sang mà anh thường gặp, trong mắt anh bây giờ hình ảnh lam lũ đó lại trở nên bình yên đến lạ lùng.
Khánh ngồi bên cạnh, như đi guốc trong bụng, khóe miệng có chút nhếch lên:
"Đúng là gu Hai có khác, mở mang tầm mắt"
"Mày nói bậy cái chi đó?!"
"Thì nãy giờ ông anh tui dán mắt nhìn người ta quài!"
"Thì tao quan sát tá điền coi có vác lúa đàng hoàng không mà"
"Ờ thì quan với sát, chắc là sát lại gần rồi đè con người ta ra quan...hệ...ui da, sao hai cú đầu em"
Khiêm hai vành tai đỏ bừng bẻ khớp ngón tay, rồi quay mặt ra chỗ khác giấu đi sự ngại ngùng trên mặt. Vì Khiêm cũng đã 25, là đàn ông đương tuổi sung sức, lúc nãy sợ gia đinh nghe thấy nên phải cú đầu Khánh để bịt miệng, nhưng bây giờ quả thật không nghe nói thì không nghĩ tới chứ nghe nói rồi cũng khó mà để bản thân không tưởng tượng. Thử nghĩ xem, cái giọng nói trong trẻo đó, cái gương mặt lanh lợi đó, lúc run rẫy ôm chặt lấy người anh thở dốc rồi phát ra những tiếng rên. Nghĩ cũng không dám nghĩ tới nữa. "Aisss, Khiêm ơi Khiêm mày đang suy nghĩ cái thứ đồi trụy gì dậy"
"Bộ nói trật hay gì mà hai đánh em, ở nhà bị cha đánh chưa đủ ra tới đây còn bị ông đánh"
Khiêm quay sang lườm Khánh, Khánh thấy hơi căng nên nghỉ không chọc anh mình nữa.
Trong lúc ấy thì Hữu đã vác tới những bao lúa cuối cùng. Cậu không hề hay biết rằng có một ánh mắt luôn dõi theo cậu từ đằng xa. Khi mọi thứ đã xong, Hữu phủi tay, cúi đầu chào thủ kho với mấy gia đinh rồi chạy ra chỗ mẹ, một người đàn bà đứng tuổi, quần áo có phần cũ nát lam lũ đang khệ nệ đẩy một bao lúa nhỏ lên xe bò.
"Mẹ để đó con làm cho, mẹ đang đau tay mà!"
Hữu vội chạy đến đỡ bao lúa, giọng nói trong trẻo ấy lại vang lên giữa cái oi bức mùa hè càng khắc sâu vào tâm trí Khiêm. Hữu hơi gồng người vác bao lúa để lên xe bò, rồi quay sang hỏi mẹ:
"Sáng giờ cha có đỡ mệt hơn chưa mẹ?"
"Cha bây ổng cứ than mệt miết vậy đó, chứ má thấy cũng khỏe khỏe rồi, thôi mình về để ổng trông"
Hữu gật đầu, đoạn đỡ mẹ lên xe rồi leo lên phía trước cầm cương bò, cái xe bò cũ kỹ, con bò nhìn cũng đã già, chiếc xe bò lăn bánh, để lại chút bụi đỏ mờ nhòe trong không khí. Khiêm vẫn nhìn theo, như bị trói chặt bởi một sợi dây vô hình, ánh mắt cứ mãi dõi theo mãi cho đến khi chỉ còn nghe tiếng leng keng của lục lạc vang lên xa xa xen giữa tiếng ve kêu râm rang. Dưới hàng cây rợp bóng trên con đường đất, chiếc xe bò lẩn khuất sau những đồng lúa bát ngát, khung cảnh cứ bình yên đến lạ.
Khiêm vẫn nhìn theo không rời, cho đến khi chiếc xe bò đi khuất hẳn sau con đường đất đỏ, Khánh vỗ vai anh:
"Eehh, người ta đi mất tiêu rồi, ngóng quài đi ông già, coi năm nay lúa trúng mùa chất đầy kho, lo mà coi sổ sách hồi về còn báo cho cha hay nữa"
Khiêm không đáp, mà chỉ lẳng lặng quay sang kiểm tra những sổ sách mà thủ kho đã ghi chép mà đối chứng lại xem có sai sót gì không. Nhưng hình ảnh thiếu niên ấy vẫn cứ lởn quởn trong đầu mãi không tan.
Đến chiều, cả hai về nhà, ông Hội Đồng đã ngồi chờ sẵn bên bộ bàn ghế gỗ mun ở gian chính, tay cầm ly trà, vẻ mặt thoải mái tỏ vẻ hài lòng khi nghe Khiêm kể về tình hình ở kho lúa hôm nay.
"Tốt, cha giao cho bây công chuyện mà bây làm đâu ra đó dậy coi ưng bụng lắm, vậy là cha má an tâm chắc sẽ sớm giao sản nghiệp này lại cho anh em bây để nghỉ ngơi rồi"
"Dạ, tụi con còn phải học hỏi nhiều lắm, đỡ đần cha được là con mừng rồi" Khiêm đáp với thái độ nghiêm túc.
Khánh thì đang ngồi ngả lưng trên cái ghế ngựa gỗ nhẵn bóng. Lười biếng nhìn ra ngoài sân trước, mấy con bồ câu mà má nuôi đang đậu dưới sân đang lần lượt bay về cái chuồng bồ câu được đóng trên cây, ánh chiều nhuộm đỏ rực một góc trời kèm cái gió thổi nhè nhè gợi lại cho Khánh nhớ lại khoảng thời gian ở Paris, nơi khung cửa sổ có bóng hình của người anh thầm thương nhớ. Trái tim lại thổn thức, Khánh thở dài mà không hay biết bà Hội đã đứng phía sau lúc nào:
"Khánh, bây làm gì mà ngồi đây thở dài thườn thượt dậy"
"Dạ không có gì đâu má, tại con chưa quen lại với thời tiết xứ mình nên hơi làm mệt trong người thôi"
Khánh mỉm cười, lảng tránh câu hỏi của má. Bà không nói gì, vì bà quá hiểu đứa con trai quý tử của mình.
__________________
Tối đến, Khiêm nằm trên giường, tay gác lên trán đăm chiêu suy nghĩ. Cái cửa sổ mở toang đón gió, ngoài vườn tiếng dế tiếng ve cứ liên tục râm rang. Hình ảnh Hữu thoăn thoắt vác lúa đến gương mặt non nớt nhưng lại thấp thoáng vẻ lo âu. Khiêm không hiểu sao bản thân lại bị cuống hút bởi bóng hình đó đến thế.
"Có lẽ mình nghĩ nhiều quá rồi..." Khiêm nhủ thầm rồi cố gắng nhắm mắt để đi vào giấc ngủ. Nhưng trái tim loạn nhịp vẫn phập phồng không yên.
Còn Khánh lại trong trong cơn mơ, trong giấc mơ đó anh đang lạc trong một mê cung chỉ có hương bạch trà thoang thoảng. Trong lúc bối rối không thể tìm thấy lối ra, hình bóng anh thầm nhớ từ đâu chợt xuất hiện. Vẫn là ánh trăng quen thuộc như những đêm ở Paris, cậu thiếu niên ấy mỉm cười bước đến gần anh, nụ cười ấy khiến da đầu anh tê rần rồi dại đi. Cậu thiếu niên ấy không nói gì mà chỉ đưa bàn tay ra tỏ ý nói anh hay nắm lấy, rồi anh được cậu cầm tay dẫn ra khỏi mê cung. Khi ra khỏi mê cung anh quay sang thì cậu đã biến mất tự bao giờ. Anh hoảng hốt cuống cuồng lên thì RẦM!! Khánh bị ngã xuống giường, Khánh ngồi dậy xoa xoa cái lưng đau điếng. Bên ngoài trời cũng đã hửng sáng.
Updated 60 Episodes
Comments
Lê Trần Khánh Thy
tác giả viết hay quá
2025-04-01
2