Buổi sáng, ánh nắng len lỏi qua từng kẽ lá, chiếu lên căn nhà gỗ rộng lớn của gia đình ông Hội Đồng. Tiếng gà gáy vang vọng, kéo Khánh khỏi giấc ngủ đầy những mơ mộng rối bời. Anh lồm cồm ngồi dậy, xoa xoa lưng đau nhức sau cú ngã khỏi giường tối qua.
Khi anh bước xuống nhà, vẻ mặt bơ phờ hiện rõ. Bà Hội nhìn thấy liền thở dài:
“Khánh! Hồi hôm bây làm cái gì mà bây giờ nhìn không ra người vậy?”
Khánh chưa kịp mở miệng, Khiêm đứng gần đó đã lên tiếng trêu chọc:
“Nó ngủ mê quá té xuống giường đó má.”
“Cái thằng khỉ! Lớn rồi mà ăn ngủ không nên thân gì hết!” Bà Hội lắc đầu, ánh mắt vừa trách vừa lo.
Bà vội sai con Sen đi lấy chai dầu gió, rồi ngồi xuống ghế. “Lại đây, giở áo lên cho má coi. Té kiểu gì mà bầm dập vậy?”
Khánh khẽ vén áo, để lộ tấm lưng rắn chắc nhưng có vài vết bầm mờ mờ. Bà Hội vừa xức dầu, vừa dịu dàng nói:
“Má nhớ hồi tụi bây còn nhỏ, cái lưng bé tí, má đặt tay lên là che hết. Vậy mà giờ hai anh em lớn tướng, cao hơn má gấp đôi rồi…”
Khánh bất giác quay lại, nở nụ cười nghịch ngợm trước khi sà vào lòng bà, ôm thật chặt:
“Má ơi, mấy năm qua con đi xa, nhớ hơi má muốn chết luôn!”
“Cái thằng này, bây làm như còn nhỏ dính má không bằng.” Bà Hội cười, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ xúc động.
Khiêm đứng gần đó, cố giữ dáng vẻ trưởng thành. Nhưng khi nhìn cảnh Khánh được ôm ấp, anh thoáng cảm giác không cam tâm. Bà Hội nhìn thấy, liền dịu dàng dang tay:
“Hai Khiêm, qua đây. Làm gì mà ngại với má?”
Khiêm lặng người trong giây lát, rồi bước tới sà vào lòng bà. Vòng tay của bà bao bọc cả hai anh em, mang lại hơi ấm quen thuộc mà suốt ba năm nơi đất khách quê người họ luôn thầm ao ước.
“Sau này hai đứa sẽ tìm được người mà khi ôm vào lòng, hai đứa sẽ nghe được nhịp tim của họ giống như má bây giờ. Nhớ lời má nha.”
Hai anh em không nói gì, chỉ im lặng cảm nhận từng nhịp thở ấm áp của mẹ.
Từ phía sau, tiếng tằng hắng vang lên. Ông Hội Đồng bước lên từ gian bếp, tay cầm ly trà, cười cười:
“Trời đất, sáng sớm mà mấy má con làm cái gì ôm ấp tình thương mến thương quá dậy?”
Bà Hội quay sang, giọng vừa đanh đá vừa hóm hỉnh:
“Cái ông này! Con tui, tui thương, tui ôm. Liên quan gì ông?”
Rồi bà bật cười, vỗ nhẹ hai anh em:
“Thôi, hai đứa tính ôm má quài không cho má đi ăn sáng hay sao?”
Buổi sáng hôm ấy, gia đình ông Hội Đồng quây quần bên mâm cơm đơn giản nhưng đậm tình. Tiếng cười vang lên, hòa cùng tiếng chim hót, tạo nên bức tranh yên bình của một buổi sáng làng quê. Nhưng đâu đó, những xúc cảm thầm kín trong lòng mỗi người vẫn đang chờ cơ hội để cất tiếng nói, len lỏi giữa những ngày bình lặng.
Trước hiên nhà, nơi thường được ông bà Hội Đồng sử dụng để tiếp khách thân cận hoặc thưởng trà, đặt một bộ bàn ghế gỗ lim bóng loáng, chạm trổ tinh xảo hình rồng phượng, minh chứng cho gia thế hiển hách. Trên bàn là bộ ấm chén bằng ngà voi, món quà đặc biệt do ông Quan Tỉnh trưởng đích thân tặng. Không gian thêm phần trang nhã nhờ hàng hoa dạ lý hương leo quanh cột hiên, tỏa hương ngào ngạt mỗi tối.
Sáng hôm ấy, ông bà Hội Đồng ngồi nhâm nhi trà như thường lệ. Khiêm, mặc áo dài gấm nâu trầm, ngồi cạnh cha bàn về giống lúa mới nhập từ nước ngoài, trong khi Khánh, trong bộ quần áo lụa trắng tinh, ngồi trên ghế ngựa gỗ mun đọc báo cho bà Hội nghe.
“Ngày 10 tháng 2 năm 1910, tại Sài Gòn:
Dòng xe lửa đầu tiên từ Sài Gòn đến Mỹ Tho chính thức hoạt động, đánh dấu một bước tiến quan trọng trong việc hiện đại hóa hệ thống giao thông vận tải tại Nam Kỳ…”
Khánh đọc to, rồi quay sang bà Hội, tò mò hỏi:
“Vậy là quê mình cũng có xe lửa giống bên Tây rồi hả má?”
Bà Hội bật cười, khẽ gõ nhẹ chiếc quạt nan vào tay Khánh.
“Bây đọc báo chi vậy, tin này cũ rồi mà, ai cũng biết. Hôm trước cha bây tính cho anh em bây đi xe lửa về đây, mà má thấy ngồi tàu biển hàng tháng trời đã cực khổ, giờ phải thêm xe lửa nữa, má xót. Thành ra má mới kêu tài xế lái xe ra rước về.”
Khánh giả vờ chu môi, chọc bà Hội cười khúc khích.
“Má là thương anh em tụi con nhất. Yêu má quá trời quá đất!”
Bà Hội mắng yêu Khánh vài câu, rồi như sực nhớ ra điều gì, quay sang hỏi ông Hội:
“Mình ơi, tui nhẩm tính, độ chừng tháng nữa là tới đám giỗ cha. Tới đó mình định đãi đằng ra làm sao?”
Nghe vậy, ông Hội Đồng và Khiêm liền ngừng bàn luận về giống cây, quay sang đáp lời.
Kế Hoạch Tổ Chức Đại Tiệc
Ông Hội gật đầu, giọng dứt khoát:
“Đám giỗ cha lần này phải tổ chức lớn, cũng là dịp chào đón hai đứa nhỏ về. Tui tính mời cả họ hàng nội ngoại, quan khách lớn nhỏ. Danh sách gồm: Ông Thống Đốc Nam Kỳ, Quan Tuần Phủ, ông Đốc Học, ông Đốc Thương, ông Đốc Binh, Hội Đồng Dư, Hội Đồng Thanh, Hội Đồng Lệnh, Hội Đồng Mạc… Còn đạo Phật thì mời ngài Chưởng Ấn Phật Giáo Nam Kỳ. Thêm mấy thương gia người Pháp, để mở rộng giao thương, mời luôn gánh hát, và nhất định phải gửi thiệp mời Đệ Nhất Mỹ Nhân Sài Gòn – cô Ba Trà.”
Khánh, ngồi cạnh đó, hứng thú ghi chép danh sách khách mời, đùa:
“Đám giỗ mà cha má tổ chức như lễ hội vậy đó. Còn gì mà nhà mình không làm được?”
Ông Hội nhìn sang hai con trai, giọng nghiêm nghị nhưng không giấu được niềm tự hào:
“Cha giao cho Hai Khiêm lên thực đơn tiệc chính. Còn Khánh, phần tiệc rượu kiểu Tây ở hoa viên, cha giao cho con. Phải làm sao để không chỉ khách Việt mà cả khách Tây cũng phải trầm trồ.”
Khánh trố mắt, vờ phàn nàn:
“Cha bắt tụi con làm việc riết không nghỉ! Nhưng mà cha yên tâm, con sẽ làm cha nở mày nở mặt.”
Thời gian thắm thoát thoi đưa, chẳng mấy chốc mà chỉ còn một ngày nữa là đến tiệc giỗ nhà ông Hội Đồng Hoàng.
Cả dinh thự như sống dậy với không khí chuẩn bị. Sân chính được quét dọn sạch bóng, lát thêm gạch đỏ mới tinh. Dàn bếp phụ ngoài sân hoạt động hết công suất, nơi lửa than cháy hừng hực, từng chiếc vỉ gang lớn được dùng để quay vịt, nướng tôm. Gia nhân luân phiên nhau nấu nước dùng, hầm xương suốt đêm.
Trong hoa viên, các gánh hát bắt đầu tập dượt, tiếng đàn cò réo rắt hòa cùng tiếng hát bổng trầm. Những chiếc lều lụa trắng được dựng lên, đèn lồng giấy kiểu Nhật và đèn bão kiểu Pháp được treo xen kẽ, tạo nên một khung cảnh vừa truyền thống vừa hiện đại.
Những chiếc khăn lụa thêu tay cũng được trải lên bàn ghế, mỗi chi tiết đều phải hoàn hảo..
Dinh thự nhà Hội Đồng Hoàng vào ngày này như một ổ kiến lửa, nhộn nhịp và tất bật hơn bao giờ hết. Gia nhân ra vào tấp nập, người lo giặt giũ màn rèm, người chăm sóc hoa viên, người thì tất bật trong nhà bếp chuẩn bị nguyên liệu cho đại tiệc. Cả một góc sân lớn được dựng thêm các dãy bếp phụ, nơi lửa than cháy đỏ, khói bốc lên hòa cùng mùi thơm của gia vị và thức ăn. Dàn bếp phụ ngoài sân hoạt động hết công suất, nơi lửa than cháy hừng hực, từng chiếc vỉ gang lớn được dùng để quay vịt, nướng tôm. Gia nhân luân phiên nhau nấu nước dùng, hầm xương suốt đêm.
Khiêm, được giao trọng trách lên thực đơn, đã dành cả buổi tối để xem xét kỹ lưỡng các món ăn sẽ xuất hiện trên bàn tiệc. Sau khi cân nhắc, anh quyết định như sau:
• Khai vị: Nem công chả phụng, gỏi ngó sen tôm thịt.
• Món chính: Cá chẽm hấp Hồng Kông, vịt quay xá xíu, gà hấp lá chanh, và bò nấu rượu vang.
• Món phụ: Chả giò, canh bóng bì, và xôi gấc đậu xanh.
• Tráng miệng: Chè hạt sen long nhãn và bánh bông lan trứng muối.
“Khiêm à, món nào cũng vừa truyền thống vừa sang trọng, cha rất hài lòng,” ông Hội Đồng gật gù khi nghe Khiêm trình bày.
Còn Khánh, được giao phần tiệc rượu kiểu Tây, thì liên tục đi kiểm tra các loại rượu vang, rượu champagne nhập khẩu từ Pháp. Cậu lên danh sách:
• Rượu khai vị: Champagne Moët & Chandon.
• Rượu kèm món chính: Bordeaux đỏ và trắng.
• Rượu tráng miệng: Muscat de Beaumes-de-Venise.
Khánh không quên phối hợp với các gia nhân để sắp xếp bàn tiệc trong hoa viên thật đẹp mắt. Mỗi bàn sẽ được trải khăn lụa trắng, chính giữa đặt một bình hoa sen đá kết hợp với phong lan vàng, tượng trưng cho sự cao quý.
Trong khu hoa viên rộng lớn, gia nhân dựng thêm các dãy lều phủ vải lụa, trang trí bằng đèn lồng giấy kiểu Nhật xen lẫn đèn bão kiểu Pháp. Những chiếc bàn dài phục vụ tiệc đứng được bố trí quanh bồn phun nước, nơi hồ cá cảnh với những chú cá Koi bơi lội tạo thêm nét sống động cho khung cảnh.
Một góc khác, sân khấu nhỏ được dựng lên cho gánh hát biểu diễn. Khánh đích thân chỉ đạo sắp xếp ghế ngồi cho quan khách, đảm bảo rằng các vị trí hàng đầu sẽ dành cho những khách quý như ông Tổng Đốc Nam Kỳ và cô Ba Trà.
Nhà bếp không lúc nào ngơi nghỉ. Đầu bếp chính, một người được ông Hội Đồng mời từ tận Huế vào, đang đứng kiểm tra kỹ lưỡng từng món nguyên liệu:
• Tôm càng xanh tươi roi rói, mỗi con lớn bằng bàn tay.
• Cá chẽm vừa đánh bắt từ sông Tiền, còn đang giãy đành đạch.
• Thịt gà, vịt, bò đều được chọn lọc từ những nông trại nổi tiếng. Dàn bếp phụ ngoài sân hoạt động hết công suất, nơi lửa than cháy hừng hực, từng chiếc vỉ gang lớn được dùng để quay vịt, nướng tôm. Gia nhân luân phiên nhau nấu nước dùng, hầm xương suốt đêm.
Bên cạnh đó, đồ ngọt cũng được giao cho một người chuyên làm bánh từ Chợ Lớn đảm nhiệm. Những chiếc bánh bông lan mềm mại, mứt sen ngọt ngào, và các loại chè được nấu bằng đường phèn loại tốt nhất.
Khánh, tuy thường ngày có chút lười biếng, nhưng lần này lại rất chăm chỉ. Cậu liên tục kiểm tra cách bày biện bàn ghế trong hoa viên, thậm chí đích thân chỉ đạo gia nhân cách xếp ly rượu sao cho đúng chuẩn.
“Anh Hai, anh thấy bộ ly này được chưa?” Khánh hỏi Khiêm khi đang bưng một khay ly pha lê.
“Được rồi, miễn là sạch bóng và không có vết mờ. Quan trọng là lúc rót rượu, nhớ kiểm tra nhiệt độ.” Khiêm đáp, giọng điềm tĩnh.
“Biết rồi, anh lúc nào cũng kỹ tính,” Khánh vừa cười vừa đùa.
Ông Hội Đồng và Bà Hội Đồng: Giám Sát Tổng Thể
Ông Hội Đồng thì đứng ở hiên nhà, vừa nhâm nhi trà vừa quan sát toàn bộ khung cảnh. Ông gật đầu hài lòng khi thấy mọi thứ đang dần hoàn thiện.
“Mình thấy sao? Đám giỗ này phải thật rình rang để làm rạng danh nhà mình,” ông quay sang bà Hội Đồng.
“Thấy mọi thứ chu toàn, tôi cũng yên tâm. Mà nhớ bảo tụi nó cẩn thận, không được để xảy ra sơ suất gì,” bà Hội nhắc nhở.
“Đương nhiên rồi. À, nhớ bảo người chuẩn bị thêm vài chiếc xe ngựa, hôm đó khách Tây chắc chắn sẽ thích dạo quanh vườn.”
Đêm trước ngày đại tiệc, ánh đèn từ dinh thự tỏa sáng rực rỡ cả một góc làng. Tiếng gia nhân gọi nhau í ới, tiếng băm chặt trong bếp, và tiếng cười nói vang khắp nơi. Tất cả như một bản hòa ca chuẩn bị cho sự kiện lớn nhất năm của nhà Hội Đồng Hoàng.
Ông Hội Đồng bước ra hiên, quan sát không gian và hài lòng nói:
“Đây mới xứng đáng là một buổi tiệc của nhà Hội Đồng Hoàng. Lần này, phải khiến cả Lục Tỉnh nhớ mãi.
Ông Hội Đồng vừa kiểm tra việc bày trí bàn tiệc ở hoa viên vừa quay sang dặn dò vợ:
“Mình à, đám giỗ cha không chỉ là dịp tri ân tổ tiên mà còn là dịp để nhà mình đãi đằng tất cả mọi người, từ khách quyền quý đến tá điền, gia nhân. Mình coi căn dặn tụi nó lo chuẩn bị thêm phần tiệc riêng ở sân sau. Người làm cho nhà mình bao nhiêu năm, cũng phải cho họ ăn uống đàng hoàng, no say.”
Bà Hội Đồng gật đầu, quay sang quản gia và nói:
“Thím Ba, nhớ chuẩn bị sân sau thật tươm tất. Tiệc cho tá điền và gia nhân thì làm mấy món dân dã nhưng phải ngon. Mỗi người đều có phần mang về, không để ai thiệt thòi.”
Quản gia thưa:
“Dạ, thưa bà, tui tính làm ba món chính: gà nướng, cá lóc hấp bầu và heo quay. Tráng miệng thì làm chè đậu xanh nha bà.”
Bà Hội trầm ngâm một lúc, rồi dặn thêm:
“Phần chè thì nhớ thêm ít nước cốt dừa. Còn cá lóc, phải là cá lóc đồng, cho vị ngọt tự nhiên. Rồi đặt thêm vài bàn lớn, để mọi người vừa ăn vừa nói chuyện thoải mái.”
Quản gia gật đầu, cẩn thận ghi chép lại từng lời dặn.
Tại sân sau, nơi thường ngày là khu vực phơi lúa, phơi bắp, hôm nay được dọn dẹp sạch sẽ. Mấy chú tá điền trẻ được giao dựng thêm lều tranh, lợp lá dừa, tạo không gian mát mẻ. Giữa sân, chiếc bàn dài bằng gỗ mít được bày ra, ngày mai đặt lên đó sẽ là những khay thịt gà nướng vàng ươm, những đĩa cá lóc hấp thơm lừng mùi rau răm, cùng những tô chè đậu xanh óng ánh lớp nước cốt dừa.
Mấy thím bếp, tay thoăn thoắt làm việc miệng thì nói cười rôm rả:
“Bà chủ đúng là thương người. làm gì có nhà nào đám giỗ mà cũng lo phần cho tá điền như vậy đâu!”
Mấy người ngồi kế bên phụ họa:
“Phải rồi! Lần nào cũng vậy, đám nhà mình không ai bị bỏ đói hết.”
Ông Hội Đồng Nói Chuyện Với Khiêm và Khánh
Trước khi quay về, ông Hội Đồng còn dặn dò thêm với hai con trai:
“Hai đứa tụi bây nhớ chuyện này. Cha không chỉ muốn nở mày nở mặt với quan khách, mà còn muốn bà con tá điền, gia nhân trong nhà mình được no đủ. Như vậy mới là đạo làm chủ.”
Khiêm gật đầu, đồng tình:
“Cha nói đúng. Tá điền mà sống khỏe, làm ruộng rẫy mới năng suất, vậy nhà mình cũng yên tâm hơn.”
Khánh cười hì hì, đùa:
“Cha đúng là chu đáo. Tá điền ăn còn chắc ngon hơn tụi con nữa!”
Bà Hội cười nhẹ, nhưng cũng thêm vào:
“Khánh, bớt chọc cha mày. Mà mai, bây với Khiêm nhớ ra sân sau chào bà con một tiếng. Người ta thấy hai cậu chủ thân thiện, họ càng nể phục.”
Updated 60 Episodes
Comments
poppyy💤
truyện hay mà ít người bic quáaaaaa
2025-03-24
2