Đứng trên đỉnh cao nhất của dãy Thiên Sơn, áo choàng đen bạc màu của Lạc Trường An tung bay trong gió. Mây đen cuộn xoáy trên bầu trời, báo hiệu một trận chiến định mệnh sắp xảy ra.
Đôi mắt sâu thẳm của vị Võ Thánh già, người đời xưng tụng là kẻ đứng đầu trong Tam Hoa Đệ Nhất Nhân, phản chiếu những mảnh vỡ của quá khứ. Gần hai trăm năm trước, nàng đã cứu vớt cuộc đời hắn. Hai trăm năm sau, hắn vẫn đang thực hiện lời hứa với nàng. Nhưng hôm nay, thọ nguyên của hắn đã cạn, trận quyết chiến này sẽ là dấu chấm hết.
Hắn khẽ cười, như thể cười nhạo số mệnh.
"Sở Yên Nhiên... Nàng còn đợi ta chứ? Hay đã sớm quên ta rồi... Ngày nàng ra đi trong vòng tay ta, cái tâm ma ấy cũng theo ta đến hết đời..."
Ánh mặt trời yếu ớt xuyên qua tầng mây dày, rọi xuống thân ảnh một nam tử bạch y từ trên không trung đáp xuống. Khí thế của hắn như thiên quân vạn mã, áp bức cả không gian.
"Cuối cùng ngươi cũng đến. Vẫn chậm trễ như mọi khi." Trường An mở mắt, đối diện với người trước mặt.
Diệp Phàm nhếch môi cười nhạt, "Ngươi vội tìm chết đến vậy sao?"
Trường An thản nhiên, "Diệp Phàm vẫn là Diệp Phàm, bao nhiêu năm qua vẫn nóng nảy ngạo mạn như thế."
"Lời vô ích không cần nói." Diệp Phàm vung kiếm lao lên.
ẦM!
Một trận cuồng phong quét ngang ngọn núi, chấn động khắp tứ phía. Chim chóc hoảng loạn bỏ chạy, cây cối nghiêng ngả như sắp đổ rạp.
Đứng từ xa quan sát, những hắc y nhân đeo mặt nạ không khỏi chấn kinh trước uy áp khủng khiếp này.
"Thật đáng sợ... Đây còn là trận chiến của con người sao?" Một hắc y nhân lẩm bẩm.
"Lùi xa thêm đi, với võ lực của ngươi, đứng gần chỉ có nước tan thành tro." Hắc y nhân đeo mặt nạ trăng khuyết lạnh giọng nhắc nhở.
Trong không trung, tàn ảnh của hai người hòa vào kiếm quang rực rỡ.
"Giáng Long Quyết!" Kiếm quang của Diệp Phàm hóa thành kim long, lao đến như muốn nuốt chửng Trường An.
Trường An vẫn không nao núng, kết ấn quyết.
"Vạn Mộc Sơn!"
Mặt đất rung chuyển. Hàng vạn chồi non đâm chồi từ lòng đất, kết thành những mũi giáo sắc bén đâm thẳng vào kim long.
ẦM!
Khí bụi mịt mù, hàng trăm mộc tiễn bất ngờ phóng ra từ trong cơn khói, lao thẳng về phía Diệp Phàm.
Diệp Phàm vung kiếm, dễ dàng chém nát chúng. Nhưng ngay khi chạm đất, những mũi tiễn vỡ vụn hóa thành vô số bông hoa rực rỡ, phấn hoa hồng nhạt tỏa ra dày đặc trong không khí.
Nhận thấy có điều bất thường, Diệp Phàm lập tức lướt lên cao, tránh khỏi phạm vi của bụi phấn.
"Thánh Vực Ngục Viêm!"
Bầu trời đổi sắc. Không gian xung quanh biến thành một màu đỏ rực, bao trùm toàn bộ chiến trường. Ngọn lửa ngập tràn thiêu rụi mọi thứ trong phạm vi của nó.
Những hắc y nhân từ xa rùng mình.
"Chạy mau!" Hắc y nhân mặt nạ trăng khuyết ra lệnh.
Nhưng không phải ai cũng kịp thoát thân. Những kẻ chậm chân đã bị lửa nuốt chửng, thân thể bốc cháy thành tro bụi.
Từ trên cao, Diệp Phàm triệu hồi hàng ngàn hỏa cầu.
"Bạo Liệt Viêm Đạn, phóng!"
Những hỏa cầu rơi xuống như sao băng, thiêu rụi cả khu vực rộng lớn, biến nó thành một biển lửa ngập trời.
Nhìn biển lửa, Diệp Phàm cười lạnh. "Trận này kết thúc rồi."
Bỗng nhiên, ngọn lửa chuyển màu xanh lam, bùng lên dữ dội.
Diệp Phàm sững sờ.
"Hỏa Khốn, khai!"
Từ xa, Trường An kết ấn. Một kết giới hình nón bất ngờ xuất hiện, vây chặt lấy Diệp Phàm.
"Ngươi...!"
Diệp Phàm hiểu ra tất cả. Trường An đã lợi dụng đám khói bụi để đánh lừa hắn, bẫy này đã được sắp đặt từ trước.
"KHỐN KIẾP!" Diệp Phàm gầm lên. Pháp lực trong người hắn bùng nổ, xé rách kết giới.
BÙM!
Từ trung tâm vụ nổ, một nửa Pháp Tướng Tula Vương ba đầu sáu tay khổng lồ hiện ra. Ánh mắt Diệp Phàm đỏ ngầu, sát khí ngập tràn.
Trường An nhíu mày. "Chí Tôn Cảnh... Hắn đã đột phá rồi sao?"
Diệp Phàm không chần chừ, vung nắm đấm khổng lồ vào Trường An. Ngay lập tức, một đầu Mộc Xà từ lòng đất lao lên cắn chặt cánh tay hắn, tám đầu khác cũng phóng ra, gặm nát cánh tay còn lại.
Diệp Phàm điên cuồng gào thét, nhưng càng kích động, hắn càng trở nên hung bạo.
Trận chiến lại càng lúc càng ác liệt, dư chấn mạnh mẽ đến mức những hắc y nhân từ xa cũng phải chật vật chống đỡ.
Rồi bỗng nhiên...
Hai bóng người từ trên cao rơi tự do xuống đất.
Bịch!
Diệp Phàm cố gắng đứng dậy với một bên chân bị thương nặng. Cách đó không xa, Lạc Trường An bất động.
Nhìn thấy cảnh này, Diệp Phàm cười ngạo nghễ, "Cuối cùng, kẻ đứng đầu Tam Hoa Đệ Nhất Nhân cũng chỉ đến thế mà thôi. Ngươi chết dưới tay Diệp Phàm ta, cũng xem như vinh hạnh."
Hắn loạng choạng bước đến, đưa kiếm lên, chuẩn bị kết liễu đối thủ của mình.
“Phập!”
Lưỡi kiếm xuyên qua… gỗ.
Diệp Phàm chết sững. Huyễn trận! Hắn đã đâm vào một khúc gỗ ngụy trang.
“Không… không thể nào!”
Ngay lúc đó, từ trên mỏm đá, Trường An lao xuống, kiếm quang sáng rực giáng thẳng vào Diệp Phàm.
Diệp Phàm nhắm mắt, chấp nhận số phận
Nhưng… nhát kiếm kết liễu không bao giờ đến.
Mở mắt ra, hắn kinh hoàng thấy Trường An ôm ngực, máu chảy xuống từng dòng đỏ thẫm, rồi đổ gục ngay trước chân hắn.
“Không… KHÔNG!!!”
Diệp Phàm hét lên như một kẻ điên. Hắn muốn thắng. Hắn muốn giết Trường An trong danh dự. Nhưng bây giờ, hắn lại chỉ có một thi thể dưới chân mình.
Đây không phải là chiến thắng. Đây là sự sỉ nhục.
“Tỉnh lại đi! Giết ta đi! Ngươi không thể chết như vậy được!!”
Diệp Phàm quỳ xuống, gào thét, lay mạnh thi thể vô hồn trước mắt. Nhưng Lạc Trường An không còn đáp lại hắn nữa.
Xa xa, hắc y nhân đeo mặt nạ trăng khuyết khẽ nghiêng đầu, trầm mặc quan sát tất cả.
Bóng tối dần nuốt lấy bãi chiến trường, chỉ còn lại những đốm lửa leo lắt cháy rực trong đêm…
Updated 49 Episodes
Comments
➴͜𝄞⃝🍒𝐗𝐢𝐞🥀
Tưởng end game r cơ :)))
2025-03-14
0
➴͜𝄞⃝🍒𝐗𝐢𝐞🥀
nghe ngầu dzạaa
2025-03-14
0
ㅤ ㅤ ୧⍤⃝💐
con người nạp vip
2025-03-14
0