Chương 3: đối đầu

“Á… thằng chó, tao sẽ giết mày.” Bích Chi la lên trong đau đớn.

Trường An nhanh tay đoạt lấy cây kim bạc trong tay ả, chỉ trong tích tắc hắn đã cắm hơn mười mũi kim lên người Bích Chi.

Lạc Bích Chi lùi người về sau sợ hãi: “Thằng khốn, mày vừa làm gì tao?”

“Chẳng phải mày muốn thử nghiệm thuốc sao, tao chỉ đang giúp mày thôi.” Trường An đứng dậy cười khinh bỉ.

Chỉ trong nháy mắt, Bích Chi phát độc ngã xuống mà sùi bọt mép.

Lạc Hồng Ân thấy vậy liền lao lên: “Sao mày dám.”

Hắn chưa kịp vung quyền đã bị Lạc Trường An cho một cước bay ra xa.

Còn hai tên đi theo chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra đã bị ăn đấm của Trường An mà ngất lịm.

Lạc Hồng Ân ôm ngực đau đớn sau một cước của Trường An.

“Sao vậy? Chỉ ăn một cước đã không chịu nổi rồi sao? Mày giả vờ yếu đuối cho ai xem?” Trường An nắm lấy đầu Lạc Hồng Ân tát bôm bốp vào mặt hắn.

Ăn vài cú tát, mặt hắn lúc này chả khác nào cái đầu heo, miệng mấp máy xin tha.

“Gì? Mày xin tha á? Mà lấy gì để xin tha?” Trường An trả lại những gì mà hắn đã nói hôm qua.

“Tha cái đầu mày.” Lạc Hồng Ân tay cầm cục đá đập vào đầu của Trường An.

Nhưng xui thay, Trường An đã nắm được tay hắn mà vặn ngược ra sau.

“Có vẻ mày không cần giữ lại cánh tay này nữa rồi.” Trường An nói với vẻ mặt lạnh tanh.

“Đừng, đừng, tao xin mày, đừng phế cánh tay tao.” Lạc Hồng Ân khóc lóc cầu xin.

Từ đằng sau, một bàn tay to lớn thô kệch nắm lấy cổ tay Trường An.

“Đủ rồi đấy, chỉ là mâu thuẫn nhỏ thôi không cần phải phế bỏ cánh tay của người khác như vậy,” giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực vang lên.

Bùi Trầm, trưởng hộ vệ của gia tộc, đã quan sát trận chiến ngay từ đầu. Chuyện bắt nạt hay đánh nhau vì tài nguyên đã là chuyện thường tình trong các thế gia, các vị chức sắc trong gia tộc vẫn luôn âm thầm ủng hộ việc này vì nó giúp loại bỏ những cá nhân kém cỏi. Tuy nhiên, họ cũng không muốn mọi chuyện đi quá xa nên thường cho các hộ vệ giám sát và chỉ ngăn cản khi cần thiết.

“Được thôi, như vậy cũng đủ, ta sẽ tha cho hắn lần này, những lần sau thì chưa chắc,” Trường An đứng lên phủi tay bỏ đi.

Trường An bỏ đi không phải vì hắn muốn tha cho tụi Hồng Ân, mà vì hắn cảm nhận được thực lực của bản thân chưa đủ để đối phó với Bùi Trầm. Tuy hắn có ký ức của bậc Võ Thánh ở kiếp trước, nhưng hiện tại cơ thể hắn chỉ là một tên phế vật chưa khai mạch.

“Đứng lại đó, ngươi nghĩ đánh người của Lạc Hồng Chiến ta mà có thể bỏ đi như vậy sao?” đột nhiên từ đằng sau một đạo thanh âm đầy uy lực vọng đến.

Trường An quay lại, thấy một người đàn ông trung niên với ánh mắt sắc lạnh, đó chính là Lạc Hồng Chiến, một trong những trưởng lão quyền lực của gia tộc.

“Lạc Hồng Chiến đại nhân, ta không có ý gây sự, chỉ là tự vệ thôi,” Trường An nói với giọng điềm tĩnh nhưng không kém phần kiên quyết.

“Ngươi nghĩ ta sẽ tin lời ngươi sao? Đánh người của ta mà còn dám nói là tự vệ?” Lạc Hồng Chiến tiến lại gần, ánh mắt đầy sát khí.

Lạc Hồng Ân thấy cha mình tới, khóc lóc với giọng đầy uỷ khuất: "Cha phải làm chủ cho con, con chỉ rủ hắn ra sau chơi, lỡ mâu thuẫn có tí mà hắn đòi phế bỏ tay của con."

Bùi Trầm bước lên chắn trước mặt Trường An: “Đại nhân, xin hãy bình tĩnh. Trường An chỉ là một đứa trẻ, có lẽ mọi chuyện chỉ là hiểu lầm.”

“Hiểu lầm? Ngươi nghĩ ta sẽ để yên cho kẻ dám động đến người của ta sao?” Lạc Hồng Chiến gằn giọng.

Trường An biết rằng tình thế này không thể giải quyết bằng lời nói, hắn phải tìm cách thoát khỏi đây trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn. Hắn lùi lại một bước, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

“Đại nhân, nếu ngài muốn trừng phạt, hãy để ta chịu thay cho Trường An. Hắn chỉ là một đứa trẻ, không đáng để ngài phải bận tâm,” Bùi Trầm nói với giọng thành khẩn.

Lạc Hồng Chiến nhìn Bùi Trầm một lúc lâu, rồi gật đầu: “Được, ta sẽ để ngươi chịu trách nhiệm. Nhưng nhớ, nếu có lần sau, ta sẽ không tha cho bất kỳ ai.”

Nói xong, Lạc Hồng Chiến vung tay đánh một chưởng vào ngực Bùi Trầm. Bùi Trầm chịu đựng cú đánh mà không kêu ca, chỉ lùi lại vài bước rồi đứng vững.

“Đại nhân, ta đã nhận hình phạt thay cho Trường An. Mong ngài giữ lời hứa,” Bùi Trầm nói, giọng vẫn kiên định.

Lạc Hồng Chiến hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng bỏ đi.

Trường An thở phào nhẹ nhõm, biết rằng mình đã thoát khỏi nguy hiểm trong gang tấc. Hắn cúi đầu cảm ơn Bùi Trầm rồi nhanh chóng rời khỏi.

Hot

Comments

ㅤ ㅤ ୧⍤⃝💐

ㅤ ㅤ ୧⍤⃝💐

làm điều mà bà xứng đáng nhận đc đó bà zà

2025-03-14

0

Tia 💤

Tia 💤

hay vãi hấp dẫn vl 😮

2025-02-24

1

ㅤ ㅤ ୧⍤⃝💐

ㅤ ㅤ ୧⍤⃝💐

t nghĩ sẽ có lần sau/Grievance/

2025-03-14

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 0: Thời kỳ chiến loạn
2 Chương 1: Kẻ mang tâm ma
3 Chương 2: Đứa con bị ghẻ lạnh
4 Chương 3: đối đầu
5 Chương 4: Đêm Trộm Dược Điền
6 Chương 5: Đột phá
7 Chương 6: Một đám to xác rẻ tiền
8 Chương 7: Xích Long Thành Trấn
9 Chương 8: Bí mật năm trong những mãnh ngọc.
10 Chương 9: Hồi ức - cuộc gặp định mệnh
11 Chương 10: Hồi ức- Đơn giản vì… bà ấy là mẹ của tôi
12 Chương 11: Hồi ức - Trường An, cẩn thận!
13 Chương 12: Tâm ma
14 chương 13: Trường An... mong con sẽ được bình an cả đời.
15 Chương 14: “Ha, lần này hắn chết chắc rồi.”
16 chương 15: Tìm người .... Phế một chân của hắn
17 Chương 16: Động Phủ tiên nhân
18 Chương 17: Trường An... Rốt cuộc ngươi đã trở thành cái gì?
19 Chương 18: Bóng đêm và ánh bình minh
20 Chương 19: Buổi khảo hạch Võ Giả Trung Cấp
21 Chương 20: Kẻ đi săn và con mồi
22 Chương 21: Buổi đi săn đầu tiên.
23 Chương 22: Cú sốc đầu đời
24 Chương 23: Trận Chiến Với Thạch Trư
25 Chương 24: Tổng kết
26 Chương 25: Vậy thì ngươi cần phải hành động trước
27 Chương 26: Cuộc gặp phía sau núi
28 Chương 27: đánh nhau với kẻ không chút ý chí chiến đấu, có gì thú vị.
29 chương 28: Tiểu tử, ngươi rốt cuộc học được những thứ này từ đâu?
30 Chương 29: Làm việc đại sự thì cần gì tiểu tiết, thứ ta cần là kết quả
31 chương 30: xem như duyên mẹ con ta chấm dứt tại đây
32 Chương 31: Sau Cơn Bão Là Bầu Trời Trong
33 chương 32:Ngươi khóc mãi… ta có thể cho mượn bờ vai này
34 Chương 33: Chậc chậc… thật thảm hại
35 Chương 34: Chúng ta phải làm nhiệm vụ này thật à?!
36 Chương 35: Kế Hoạch Thiên Lang
37 Chương 36: Khi thời cơ đến, một nhát kiếm cũng đủ thay đổi cả ván cờ.
38 chương 37: Vùng đất bị nguyền rủa.
39 Chương 38: Hắn là con trai ta! Là con trai ta! Không phải yêu quái!
40 Chương 39: Sơn Quân Thôn - Khởi đầu của bi kịch.
41 Chương 40: Sơn Quân Thôn - Có những sự thật, thà không biết sẽ tốt hơn.
42 Chương 41: Sơn Quân Thôn - ký ức buồn
43 Chương 42: Sơn Quân Thôn - Cảm bẩy
44 Chương 43: Sơn Quân Thôn - Thảm hoạ màng sương đen
45 Chương 44: Sơn Quân Thôn - Chuộc tội
46 Chương 45: Chiến đấu như một người hùng, hay trốn chạy như một tên hèn nhát?
47 Chương 46: Con trai ông ấy… đã chết như một người hùng
48 Chương 47: Đi lấy lại những gì đã mất. Và trả thù cho Lạc Vịnh!
49 chương 48: Ngươi có biết cách đâm hổ không?
Chapter

Updated 49 Episodes

1
Chương 0: Thời kỳ chiến loạn
2
Chương 1: Kẻ mang tâm ma
3
Chương 2: Đứa con bị ghẻ lạnh
4
Chương 3: đối đầu
5
Chương 4: Đêm Trộm Dược Điền
6
Chương 5: Đột phá
7
Chương 6: Một đám to xác rẻ tiền
8
Chương 7: Xích Long Thành Trấn
9
Chương 8: Bí mật năm trong những mãnh ngọc.
10
Chương 9: Hồi ức - cuộc gặp định mệnh
11
Chương 10: Hồi ức- Đơn giản vì… bà ấy là mẹ của tôi
12
Chương 11: Hồi ức - Trường An, cẩn thận!
13
Chương 12: Tâm ma
14
chương 13: Trường An... mong con sẽ được bình an cả đời.
15
Chương 14: “Ha, lần này hắn chết chắc rồi.”
16
chương 15: Tìm người .... Phế một chân của hắn
17
Chương 16: Động Phủ tiên nhân
18
Chương 17: Trường An... Rốt cuộc ngươi đã trở thành cái gì?
19
Chương 18: Bóng đêm và ánh bình minh
20
Chương 19: Buổi khảo hạch Võ Giả Trung Cấp
21
Chương 20: Kẻ đi săn và con mồi
22
Chương 21: Buổi đi săn đầu tiên.
23
Chương 22: Cú sốc đầu đời
24
Chương 23: Trận Chiến Với Thạch Trư
25
Chương 24: Tổng kết
26
Chương 25: Vậy thì ngươi cần phải hành động trước
27
Chương 26: Cuộc gặp phía sau núi
28
Chương 27: đánh nhau với kẻ không chút ý chí chiến đấu, có gì thú vị.
29
chương 28: Tiểu tử, ngươi rốt cuộc học được những thứ này từ đâu?
30
Chương 29: Làm việc đại sự thì cần gì tiểu tiết, thứ ta cần là kết quả
31
chương 30: xem như duyên mẹ con ta chấm dứt tại đây
32
Chương 31: Sau Cơn Bão Là Bầu Trời Trong
33
chương 32:Ngươi khóc mãi… ta có thể cho mượn bờ vai này
34
Chương 33: Chậc chậc… thật thảm hại
35
Chương 34: Chúng ta phải làm nhiệm vụ này thật à?!
36
Chương 35: Kế Hoạch Thiên Lang
37
Chương 36: Khi thời cơ đến, một nhát kiếm cũng đủ thay đổi cả ván cờ.
38
chương 37: Vùng đất bị nguyền rủa.
39
Chương 38: Hắn là con trai ta! Là con trai ta! Không phải yêu quái!
40
Chương 39: Sơn Quân Thôn - Khởi đầu của bi kịch.
41
Chương 40: Sơn Quân Thôn - Có những sự thật, thà không biết sẽ tốt hơn.
42
Chương 41: Sơn Quân Thôn - ký ức buồn
43
Chương 42: Sơn Quân Thôn - Cảm bẩy
44
Chương 43: Sơn Quân Thôn - Thảm hoạ màng sương đen
45
Chương 44: Sơn Quân Thôn - Chuộc tội
46
Chương 45: Chiến đấu như một người hùng, hay trốn chạy như một tên hèn nhát?
47
Chương 46: Con trai ông ấy… đã chết như một người hùng
48
Chương 47: Đi lấy lại những gì đã mất. Và trả thù cho Lạc Vịnh!
49
chương 48: Ngươi có biết cách đâm hổ không?

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play