Dãy Bạch Mã hùng vĩ với những ngọn núi cao vút tận trời xanh, quanh năm bị mây mù che phủ. Dưới chân núi là vùng đồng bằng Trung Châu rộng lớn, đất đai trù phú nhưng phần lớn bị rừng rậm bao phủ, dân cư chỉ tập trung chủ yếu ở ba thành trì lớn, phần còn lại sống rải rác trong các thôn làng ven núi.
Tại Nam Thành, trong hậu viện Lạc gia, vang lên những âm thanh ồn ào của đám trẻ đang đánh nhau. Giữa tiếng cười cợt, có một giọng van xin yếu ớt.
“Gì? Mày xin tha á? Một kẻ phế vật như mày thì lấy gì để xin tha? Nếu không có mày, đại ca tao đã không mất tích, tại sao kẻ rơi xuống vực không phải là mày?”
Lạc Hồng Ân gằn giọng, rồi vung tay tát mạnh vào mặt Lạc Trường An.
Trường An ngã xuống đất, khuôn mặt sưng húp, khóe môi rỉ máu, nhưng ánh mắt hắn vẫn bướng bỉnh không chịu khuất phục. Lạc Hồng Ân cùng đồng bọn cười khẩy, phủi tay bỏ đi, để lại hắn nằm đơn độc giữa sân viện.
Trường An cố gắng gượng dậy, lảo đảo bước về hậu viện. Từ xa, hắn trông thấy mẹ mình, Lạc Thư Anh, đang ngồi thưởng trà cùng hai vị phu nhân khác. Họ đang cười nói rôm rả, nhưng khi nhìn thấy hắn, nụ cười của bà lập tức tắt lịm, ánh mắt trở nên lạnh lùng.
“Thằng bé bị sao vậy?” Một vị phu nhân áo xanh lên tiếng hỏi.
“Kệ nó đi, chỉ là đám trẻ nô đùa thôi.” Lạc Thư Anh thản nhiên đáp.
“Nhưng ta thấy nó bị thương nặng lắm...”
“Đúng đó, chị kêu đại phu xem thử đi, nhỡ có nội thương thì sao?” Quý phu nhân áo vàng tiếp lời.
“Hừ, nó đáng phải nhận. Một đứa sao chổi như nó chết sớm đi thì tốt hơn.” Lạc Thư Anh đập mạnh ly trà xuống bàn.
Lạc Trường An nghe rõ từng lời, lòng hắn đau nhói. Từ khi sinh ra, hắn chưa từng nhận được tình yêu thương của mẹ. Người duy nhất từng che chở cho hắn là đại ca Lạc Vân Tiên, nhưng sau khi huynh ấy mất tích vì cứu hắn, chút hơi ấm cuối cùng cũng tan biến. Từ đó, hắn chỉ còn lại những trận đòn và sự ghẻ lạnh.
Hai vị phu nhân cảm thấy bầu không khí có phần khó xử, vội vã cáo từ ra về.
Đêm hôm đó, Trường An lên cơn sốt. Trong cơn mê man, hắn thấy một hình bóng hiên ngang đứng trên vách núi, áo choàng đen tung bay trong gió. Người đó quay lại nhìn hắn, ánh mắt cô độc nhưng tràn đầy uy lực. Cảnh tượng ấy khắc sâu vào tâm trí hắn.
Bên trong dòng ý thức hỗn loạn, có một thứ gì đó chợt tỉnh dậy. Không còn là Trường An yếu đuối và nhút nhát của quá khứ nữa, mà là Trường An của hai trăm năm sau. Một võ thánh từng tung hoành thiên hạ, trải qua vô số sinh tử, giờ đây thức tỉnh bên trong thân xác mười hai tuổi này.
Sáng hôm sau, dù cơ thể còn mệt mỏi, Trường An vẫn lê bước đến học đường gia tộc. Cả tiết học, hắn nằm gục trên bàn, nhưng không ai quan tâm. Khi buổi học vừa tan, đám Lạc Hồng Ân đã nhanh chóng tìm đến hắn.
“Ê này, phế vật, ra đây tâm sự tí nào.”
Trường An lững thững theo chúng đến sân sau. Chưa kịp phản ứng, hắn đã bị một cú đá mạnh vào bụng, ngã sõng soài xuống đất.
“Đừng tưởng hôm qua im lặng là xong chuyện. Hôm nay tao sẽ cho mày nếm mùi đau khổ.”
Cơn đau khiến Trường An dần tỉnh lại sau cơn mơ màng.
"Đây là đâu? Ta nhớ ta đã chết rồi kia mà. Ta lại đang mơ sao?"
"Bốp" một tát trời giáng làm hắn choáng váng cảm nhận cơn đau nhói trên má làm hắn tỉnh táo trở lại.
Trường An đưa tay lên mặt mình, cơn đau trên má nói cho hắn biết đây không phải là mơ.
"Đây không phải mơ, ta được trọng sinh sao?"
Từ đằng sau, một giọng nữ vang lên: "Này lũ kia, tụi bây quá đáng rồi đấy."
Một thiếu nữ vận cẩm y bước đến, tay cầm theo một hộp kim châm. Đó là Lạc Bích Chi.
“Tưởng ai, hóa ra là ngươi. Định làm anh hùng cứu mỹ nhân à?” Lạc Hồng Ân cười khẩy.
Lạc Bích Chi hờ hững nói: “Cứu? Ta không rảnh rỗi thế. Chẳng qua ta thấy con chuột này cũng có ích, muốn thử nghiệm loại độc dược mới thôi.”
"Này có ổn không đấy, có thể chết người đấy." một tên trong đám lên tiếng.
"Bị gì được chứ, tao chỉ thử xem độc này như thế nào rồi sẽ cho hắn thuốc giải."
Lạc Bích Chi lấy từ trong hộp gỗ một cây kim bạc, bên trên còn có chất dịch màu tím chảy ra.
"Giữ tay nó lại giúp tao." Lạc Bích Chi đưa mũi kim lại gần.
Vừa dứt lời, tay nàng bị Trường An nắm chặt, ánh mắt hắn sắc lạnh.
“Thằng chó, thả tay ta ra!”
“Rắc!” Một tiếng giòn tan vang lên, cánh tay Bích Chi bị vặn gãy.
Updated 49 Episodes
Comments
William
Truyện tình cảm lãng mạn đến rụng rời, tôi phải nói rằng tôi đang phát cuồng vì nó 😍
2025-01-22
1
➴͜𝄞⃝🍒𝐗𝐢𝐞🥀
Ròi xong, tụi bay tới số r
2025-03-14
0
Tia 💤
mé ơi nó hay đin
2025-02-24
0