Chương 17: Trường An... Rốt cuộc ngươi đã trở thành cái gì?

Dưới ánh trăng nhợt nhạt, Trường An thong thả bước đến trước cửa phòng, ngón tay chạm nhẹ lên cánh cửa gỗ lạnh lẽo. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ từng cơn gió khẽ lướt qua.

Đột nhiên, một luồng hơi thở lạnh lẽo dâng lên từ phía sau.

“Ra đi,” giọng Trường An bình thản vang lên, không chút dao động, như thể cậu đang nói với hư không.

Từ góc tối, một bóng người bước ra. Hắn cao lớn, cơ bắp rắn chắc, đôi mắt ánh lên tia khinh miệt. Nụ cười chế nhạo vẽ thành một đường cong khó ưa trên gương mặt hắn.

“Ngươi nên biết thân phận mình,” hắn chậm rãi nói, từng bước áp sát. “Phế vật thì nên biết yên phận. Đừng nghĩ đến chuyện gây sự, bằng không hậu quả sẽ rất thê thảm.”

Trường An chỉ đứng im, ánh mắt sâu thẳm như vực tối không hề lay động. Những lời đe dọa kia rơi vào tai cậu như hạt bụi nhẹ bị gió cuốn đi.

“Nói đủ chưa?” Trường An hỏi, giọng nhẹ nhàng đến mức khiến người ta sởn gai ốc.

Tên hộ vệ nhướng mày, cảm giác bất an bỗng chốc dâng lên từ đáy lòng. Nhưng tự kiêu đã khiến hắn tiến tới thêm một bước, nụ cười càng thêm ngạo mạn.

“Ngươi muốn chết? Đừng trách ta.”

Chưa dứt lời, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên.

"Phập!"

Tiếng kêu thảm vang lên. Một bên tai của tên hộ vệ rơi xuống đất, máu tươi phun trào. Gã ôm lấy đầu, khuôn mặt tái mét, lảo đảo lùi lại.

Ánh trăng chiếu lên gương mặt Trường An, khiến đôi mắt sắc bén của cậu càng thêm đáng sợ.

“Ai sai ngươi đến đây?” Giọng cậu trầm thấp, từng chữ như dao cắt qua không khí.

Tên hộ vệ cúi đầu, run rẩy, đôi mắt như con thú hoảng loạn tìm đường trốn chạy.

“Ngươi biết rõ, nói ra hay không chỉ khác nhau ở cái giá ngươi phải trả.”

Trường An trầm ngâm nhìn hắn trong vài giây, nhưng ánh mắt không còn chút kiên nhẫn.

"Ngươi không muốn nói? Vậy đừng hối hận."

Tên hộ vệ biết mình không thể trụ thêm được nữa. Bản năng sinh tồn thúc giục hắn quay đầu bỏ chạy khỏi nơi này với tất cả sức lực còn lại, để lại một vệt máu dài trên nền đất.

------------

Lạc Thanh Khôi lê bước chân nặng nề, dáng vẻ xiêu vẹo sau một đêm chè chén say sưa ở Thanh Hương Lâu. Đám hạ nhân phải cố hết sức mới có thể dìu hắn về phòng. Mùi rượu nồng nặc hòa cùng mùi son phấn vẫn còn vương lại trên người hắn, khiến cả gian phòng ngột ngạt khó chịu.

"Đỡ ta lên giường!" Hắn ra lệnh, giọng lè nhè. Đám hạ nhân miễn cưỡng đặt hắn xuống rồi nhanh chóng rời đi, không dám ở lại thêm.

Nửa đêm, Lạc Thanh Khôi mơ màng tỉnh dậy vì cơn khát cháy họng. Cảm giác cổ họng khô rát khiến hắn bực bội. "Hạ nhân đâu, rót nước cho ta!" Hắn gọi lớn, nhưng chỉ có tiếng gió lạnh lùa qua cửa sổ đáp lại.

Không kiên nhẫn được nữa, hắn càu nhàu tự mình đứng dậy, loạng choạng đi đến bàn rót nước. Rót đầy chén, hắn nâng lên uống một hơi cạn sạch. Nhưng vừa quay lưng lại, hắn giật thót tim, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Ngay trên chiếc ghế đối diện, một bóng người ngồi im lặng, khuôn mặt lạnh lùng như tượng điêu khắc dưới ánh trăng.

Lạc Thanh Khôi lùi lại, suýt nữa làm đổ bình nước. "Ai?" Hắn rít lên, giọng khàn khàn pha lẫn chút run rẩy.

Bóng người kia không nhúc nhích, chỉ có ánh trăng ngoài cửa sổ rọi thẳng vào khuôn mặt ấy.

Lạc Thanh Khôi nheo mắt nhìn kỹ, và rồi hắn nhận ra. "Trường... Trường An?"

Trường An vẫn ngồi yên, ánh mắt lạnh băng không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Giữa đêm tĩnh lặng, vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ của Trường An càng khiến không khí trong phòng trở nên căng thẳng ngột ngạt hơn bao giờ hết.

Lạc Thanh Khôi nuốt khan một cái, cảm giác bất an dần xâm chiếm. "Ngươi... đến đây làm gì?" Hắn lắp bắp hỏi, cố lấy lại vẻ cao ngạo nhưng không che giấu được sự lo lắng trong ánh mắt

Trường An từ tốn hớp một ngụm trà, ánh mắt sắc lạnh không chút gợn sóng. Giọng nói của cậu vang lên đều đều nhưng đầy áp lực:

“Tối nay, có người muốn phế đi một chân của ta.”

Lạc Thanh Khôi giật mình, cố gắng che giấu nỗi sợ trong ánh mắt nhưng giọng nói lại không giữ được sự bình tĩnh. "Không phải ta làm... Ngươi tìm ta làm gì?"

Trường An không tỏ ra bất kỳ sự quan tâm nào với lời phủ nhận của Lạc Thanh Khôi. “Có phải là ngươi hay không, chỉ mình ngươi biết rõ.”

Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Lạc Thanh Khôi. Cảm giác bị Trường An nhìn xuyên thấu khiến hắn cảm thấy như không còn đường lùi. "Rốt cuộc... ngươi muốn cái gì?"

Trường An đặt chén trà xuống bàn, ngón tay khẽ gõ nhịp trên mặt gỗ. “Ta chỉ muốn sống bình yên cho đến ngày rời khỏi Lạc Gia này. Nhưng nếu ai đó cố tình gây sự, ta cũng không ngại ra tay.”

Dứt lời, Trường An nhẹ nhàng vung tay. Một chiếc lá từ bàn trà phóng ra như một mũi tên, xoẹt qua mang tai Lạc Thanh Khôi. Làn gió lạnh từ chiếc lá lướt qua khiến hắn tê cứng cả người. Chiếc lá ghim sâu vào cột nhà phía sau, tạo nên một tiếng "cạch" vang vọng trong gian phòng yên tĩnh.

Lạc Thanh Khôi tái mặt, tay vô thức sờ vào tai mình, cảm nhận được đường rạch mảnh như sợi chỉ nhưng đủ để cảnh báo.

Trường An chậm rãi đứng dậy, ánh mắt quét qua Lạc Thanh Khôi một lần cuối đầy cảnh cáo. Không thêm bất cứ lời nào, cậu xoay người rời đi, bóng dáng khuất dần trong màn đêm.

Trường An hiểu rõ Lạc Thanh Khôi là loại người gì, tuy là một kẻ phế vật không có thiên phú tu luyện, nhưngg hắn ta lại là kẻ trọng sĩ diện, nên chuyện đêm này chắn chắng hắn ta sẽ chẳng dám hé một lời.

Lạc Thanh Khôi ngồi sụp xuống ghế, hơi thở gấp gáp, cảm giác như vừa thoát khỏi lưỡi dao tử thần. Trong lòng hắn không ngừng vang lên sự căm hận pha lẫn sợ hãi: Trường An... Rốt cuộc ngươi đã trở thành cái gì?

Hot

Comments

ㅤ ㅤ ୧⍤⃝💐

ㅤ ㅤ ୧⍤⃝💐

thê thảm như nào ns nghe chs

2025-03-15

0

➴͜𝄞⃝🍒𝐗𝐢𝐞🥀

➴͜𝄞⃝🍒𝐗𝐢𝐞🥀

zl vừa gặp cười gì khó coi z

2025-03-15

0

ㅤ ㅤ ୧⍤⃝💐

ㅤ ㅤ ୧⍤⃝💐

zl đa cấp hay jztr

2025-03-15

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 0: Thời kỳ chiến loạn
2 Chương 1: Kẻ mang tâm ma
3 Chương 2: Đứa con bị ghẻ lạnh
4 Chương 3: đối đầu
5 Chương 4: Đêm Trộm Dược Điền
6 Chương 5: Đột phá
7 Chương 6: Một đám to xác rẻ tiền
8 Chương 7: Xích Long Thành Trấn
9 Chương 8: Bí mật năm trong những mãnh ngọc.
10 Chương 9: Hồi ức - cuộc gặp định mệnh
11 Chương 10: Hồi ức- Đơn giản vì… bà ấy là mẹ của tôi
12 Chương 11: Hồi ức - Trường An, cẩn thận!
13 Chương 12: Tâm ma
14 chương 13: Trường An... mong con sẽ được bình an cả đời.
15 Chương 14: “Ha, lần này hắn chết chắc rồi.”
16 chương 15: Tìm người .... Phế một chân của hắn
17 Chương 16: Động Phủ tiên nhân
18 Chương 17: Trường An... Rốt cuộc ngươi đã trở thành cái gì?
19 Chương 18: Bóng đêm và ánh bình minh
20 Chương 19: Buổi khảo hạch Võ Giả Trung Cấp
21 Chương 20: Kẻ đi săn và con mồi
22 Chương 21: Buổi đi săn đầu tiên.
23 Chương 22: Cú sốc đầu đời
24 Chương 23: Trận Chiến Với Thạch Trư
25 Chương 24: Tổng kết
26 Chương 25: Vậy thì ngươi cần phải hành động trước
27 Chương 26: Cuộc gặp phía sau núi
28 Chương 27: đánh nhau với kẻ không chút ý chí chiến đấu, có gì thú vị.
29 chương 28: Tiểu tử, ngươi rốt cuộc học được những thứ này từ đâu?
30 Chương 29: Làm việc đại sự thì cần gì tiểu tiết, thứ ta cần là kết quả
31 chương 30: xem như duyên mẹ con ta chấm dứt tại đây
32 Chương 31: Sau Cơn Bão Là Bầu Trời Trong
33 chương 32:Ngươi khóc mãi… ta có thể cho mượn bờ vai này
34 Chương 33: Chậc chậc… thật thảm hại
35 Chương 34: Chúng ta phải làm nhiệm vụ này thật à?!
36 Chương 35: Kế Hoạch Thiên Lang
37 Chương 36: Khi thời cơ đến, một nhát kiếm cũng đủ thay đổi cả ván cờ.
38 chương 37: Vùng đất bị nguyền rủa.
39 Chương 38: Hắn là con trai ta! Là con trai ta! Không phải yêu quái!
40 Chương 39: Sơn Quân Thôn - Khởi đầu của bi kịch.
41 Chương 40: Sơn Quân Thôn - Có những sự thật, thà không biết sẽ tốt hơn.
42 Chương 41: Sơn Quân Thôn - ký ức buồn
43 Chương 42: Sơn Quân Thôn - Cảm bẩy
44 Chương 43: Sơn Quân Thôn - Thảm hoạ màng sương đen
45 Chương 44: Sơn Quân Thôn - Chuộc tội
46 Chương 45: Chiến đấu như một người hùng, hay trốn chạy như một tên hèn nhát?
47 Chương 46: Con trai ông ấy… đã chết như một người hùng
48 Chương 47: Đi lấy lại những gì đã mất. Và trả thù cho Lạc Vịnh!
49 chương 48: Ngươi có biết cách đâm hổ không?
Chapter

Updated 49 Episodes

1
Chương 0: Thời kỳ chiến loạn
2
Chương 1: Kẻ mang tâm ma
3
Chương 2: Đứa con bị ghẻ lạnh
4
Chương 3: đối đầu
5
Chương 4: Đêm Trộm Dược Điền
6
Chương 5: Đột phá
7
Chương 6: Một đám to xác rẻ tiền
8
Chương 7: Xích Long Thành Trấn
9
Chương 8: Bí mật năm trong những mãnh ngọc.
10
Chương 9: Hồi ức - cuộc gặp định mệnh
11
Chương 10: Hồi ức- Đơn giản vì… bà ấy là mẹ của tôi
12
Chương 11: Hồi ức - Trường An, cẩn thận!
13
Chương 12: Tâm ma
14
chương 13: Trường An... mong con sẽ được bình an cả đời.
15
Chương 14: “Ha, lần này hắn chết chắc rồi.”
16
chương 15: Tìm người .... Phế một chân của hắn
17
Chương 16: Động Phủ tiên nhân
18
Chương 17: Trường An... Rốt cuộc ngươi đã trở thành cái gì?
19
Chương 18: Bóng đêm và ánh bình minh
20
Chương 19: Buổi khảo hạch Võ Giả Trung Cấp
21
Chương 20: Kẻ đi săn và con mồi
22
Chương 21: Buổi đi săn đầu tiên.
23
Chương 22: Cú sốc đầu đời
24
Chương 23: Trận Chiến Với Thạch Trư
25
Chương 24: Tổng kết
26
Chương 25: Vậy thì ngươi cần phải hành động trước
27
Chương 26: Cuộc gặp phía sau núi
28
Chương 27: đánh nhau với kẻ không chút ý chí chiến đấu, có gì thú vị.
29
chương 28: Tiểu tử, ngươi rốt cuộc học được những thứ này từ đâu?
30
Chương 29: Làm việc đại sự thì cần gì tiểu tiết, thứ ta cần là kết quả
31
chương 30: xem như duyên mẹ con ta chấm dứt tại đây
32
Chương 31: Sau Cơn Bão Là Bầu Trời Trong
33
chương 32:Ngươi khóc mãi… ta có thể cho mượn bờ vai này
34
Chương 33: Chậc chậc… thật thảm hại
35
Chương 34: Chúng ta phải làm nhiệm vụ này thật à?!
36
Chương 35: Kế Hoạch Thiên Lang
37
Chương 36: Khi thời cơ đến, một nhát kiếm cũng đủ thay đổi cả ván cờ.
38
chương 37: Vùng đất bị nguyền rủa.
39
Chương 38: Hắn là con trai ta! Là con trai ta! Không phải yêu quái!
40
Chương 39: Sơn Quân Thôn - Khởi đầu của bi kịch.
41
Chương 40: Sơn Quân Thôn - Có những sự thật, thà không biết sẽ tốt hơn.
42
Chương 41: Sơn Quân Thôn - ký ức buồn
43
Chương 42: Sơn Quân Thôn - Cảm bẩy
44
Chương 43: Sơn Quân Thôn - Thảm hoạ màng sương đen
45
Chương 44: Sơn Quân Thôn - Chuộc tội
46
Chương 45: Chiến đấu như một người hùng, hay trốn chạy như một tên hèn nhát?
47
Chương 46: Con trai ông ấy… đã chết như một người hùng
48
Chương 47: Đi lấy lại những gì đã mất. Và trả thù cho Lạc Vịnh!
49
chương 48: Ngươi có biết cách đâm hổ không?

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play