Trúc Mã, Muốn Yêu Đương Không?

Trúc Mã, Muốn Yêu Đương Không?

Chương 1.

“Cậu ấy là Lục Vãn Hạ, là trúc mã của tớ”

Một cậu thiếu niên dáng người vừa nhỏ nhắn vừa mềm mại giới thiệu với cậu bạn đối diện mình về người đang ngồi bên cạnh mình.

Đối phương dùng gương mặt tái mét nhìn bọn họ, sau đó bỏ chạy.

Thiếu niên omega vẫn còn vận đồng phục học sinh thấy vậy liền khó hiểu mà nói:”A Hạ, cậu ấy sao thế?”

Alpha vẫn còn vận đồng phục học sinh, Lục Vãn Hạ mỉm cười trả lời:”Chắc là cậu ta có việc bận rồi, A Khanh, chúng ta đi thôi”

Thiếu niên Omega Dã Khanh nhanh chóng đáp:”Nghe cậu”

Đôi chân ngắn, đi bên cạnh một đôi chân dài miên man, hút hồn những người đi ngang qua.

Một chàng trai alpha đỏ mặt nói:”Kìa kìa, đó chính là học bá omega mềm mại lại dịu dàng, cậu ấy thật khả ái, giống như một miếng bánh, thật muốn cắn một cái”

Cô gái omega bên cạnh hỏi:”Đi bên cạnh cậu ấy sao lại là dã cẩu alpha thế?”

Dã cẩu chính là chó hoang, ý chỉ chính là nói Lục Vãn Hạ chính là chó hoang alpha.

Người bên cạnh, nữ alpha lên tiếng:”Còn cái gì nữa? Hai người không biết sao? Hai người họ chính là thanh mai trúc mã lớn bên cạnh nhau từ nhỏ đến lớn, mẹ hai người là bạn thân, sớm đã định sẵn hôn ước giữa hai nhà Lục Dã, năm đó tin đồn còn nổi đến mức rầm rộ trên báo chí hẵn mấy ngày chưa rơi”

Lục Vãn Hạ liếc mắt sang, đôi mắt sắt lạnh, mang theo tia chết chóc âm thầm đe doạ đối phương.

Ba người kia nhanh chóng bị doạ cho run, cho dù có là alpha cũng phải sợ trước khí thế của dã cẩu alpha Lục Vãn Hạ thôi.

Dã Khanh lên tiếng:”A Hạ, đừng doạ người khác”

Lục Vãn Hạ thu lại ánh mắt giết người, quay lại dáng vẻ dịu dàng nói:”Được”

Dã Khanh hỏi hắn:”Lát nữa cậu có đến sân bóng rổ không?”

Lục Vãn Hạ trả lời:”Có đi, sao vậy?”

Dã Khanh mỉm cười ngẩng đầu hỏi:”Tớ mang nước đến cho cậu nhé?”

Lục Vãn Hạ đáp:”Được, sẵn đến xem tớ chơi bóng nhé”

Dã Khanh gật đầu.

Lục Vã Hạ lòng rất vui, Dã Khanh không đến sân bóng rổ bao giờ, ngày thường luôn ở trong lớp, trên bàn là chồng sách dày cộp, tay cầm bút hí hoáy làm bài, trên mắt chính là một cặp kính cận.

Hầu hết thời gian đều ở trong lớp, được một ngày chủ động muốn đến, Lục Vãn Hạ hiển nhiên khá vui.

Buổi chiều, Lục Vãn Hạ ở sân bóng, vừa ném một quả bóng ba điểm vào rổ thì tiếng la hét của omega cũng đồng thời vang lên.

Lục Vãn Hạ chính là dã cẩu nổi tiếng ở trường, tuy nhiên không thể phủ định độ đẹp trai của hắn, hơn nữa hắn cũng là gen trội, có thể kết đôi với hắn, con sinh ra đương nhiên tốt.

Hắn vừa đặt chân xuống đất liền kéo áo lên lau mồ hôi trên mặt, cơ bụng săn chắc lộ rõ, omega đều hú hét điên cuồng.

Lúc đó Dã Khanh cũng vừa đến, đang bước vào sân bóng tìm chỗ ngồi ở trên. Vừa thả áo ra, Lục Vãn Hạ nhìn lên, hắn thấy bóng dáng Dã Khanh đang đi đến, trên tay cầm theo một bình nước, đang loay hoay kiếm chỗ ngồi.

Lúc Dã Khanh ngồi xuống, mặt ngẩng lên, Lục Vãn Hạ liền nhìn cậu cười.

Mặt Dã Khanh đỏ lên, đỏ đến tận mang tai.

Omega khác lại tưởng hắn nhìn mình, la hét ầm ĩ nói đại loại như cậu ấy nhìn tao, anh ấy cười với tao.

Lục Vãn Hạ không quan tâm những omega khác, Dã Khanh đến xem hắn đấu, hắn muốn thể hiện cho cậu thấy hắn thi đấu rất tốt, nhận được lời khen từ cậu.

Lục Vãn Hạ sau đó liên tục ghi bàn, nhiều đến độ đối thủ gần như không có khả năng chạm vào bóng.

Bởi lẽ bóng vừa nhặt, truyền chưa đến đồng đội thì Lục Vãn Hạ đã cướp luôn bóng đang truyền rồi ghi luôn một bàn ba điểm ngay sau đó.

Điểm số bỏ xa đối thủ một khoảng cách đáng kể, nếu đối thủ 34 thì đội Lục Vãn Hạ đã lên đến 57 rồi.

Sau trận đấu, Lục Vãn Hạ chạy đến, gọi một tiếng:”A Khanh”

Dã Khanh ngẩng đầu, đưa chai nước ra, cậu nói:”Cậu thi đấu...tốt đó”

Lục Vãn Hạ mỉm cười, cúi đầu đến, tay nhận chai nước, miệng thì mấp máy nói:”Vì hôm nay cậu nói với tớ cậu đến xem mà”

Dã Khanh cười bảo:”Hôm nay không có bài tập, tớ đã sớm hoàn thành xong nó nên đến xem cậu thi đấu”

Lục Vãn Hạ vươn tay, vén tóc ra sau tai Dã Khanh rồi nói:”Tớ mong cậu mỗi ngày đều sớm hoàn thành xong bài tập đến đây gặp tớ”

Dã Khanh đáp:”Tớ sẽ cố”

Lục Vãn Hạ sau đó mở bình nước, vừa uống vừa khoác vai Dã Khanh rời khỏi sân bóng rổ.

Dã Khanh hỏi hắn:”Cậu sẽ đến trường nào vậy A Hạ?”

Lục Vãn Hạ uống cạn bình nước đá rồi trả lời:”Đến học cùng cậu, đừng lo lắng, cho dù xảy ra chuyện gì, bất kể là thi đại học hay thi xếp lớp tôi đều sẽ học cùng lớp cùng trường và cùng cậu”

Dã Khanh mặt đỏ lên, cậu nói:”Ai....ai muốn học với cậu chứ”

Lục Vãn Hạ liếc nhìn vành tai đỏ lự của cậu rổi nói:”Nhưng tớ muốn học cùng cậu, chúng ta học chung nhé?”

Dã Khanh nghe xong nhanh chóng đáp:”Vậy....vậy học chung cũng được”

Lục Vãn Hạ dừng bước, hắn mỉm cười rồi đột nhiên nói:”Tớ muốn bên cạnh cậu, chúng ta hẹn hò đi Dã Khanh”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play