Chiêu Gia vừa hay có cửa tiệm bỏ trống liền cho ba mẹ con họ Diệp thuê lại.
Quần quật vài ngày thì cửa hàng cũng khai trương mở bán. Diệp Cẩn Y luôn ở trong bếp chuẩn bị điểm tâm để đem ra bán. Em gái Diệp Túc Anh 18 tuổi, đang độ tuổi ham chơi chưa đủ lớn. Cô nàng vô lo vô nghĩ ở một bên phụ giúp chị.
Cuộc sống từ giàu sang phú quý, người hầu kẻ bưng nước đến tận miệng. Ấy thế chớp mắt lại trở nên nghèo túng khó khăn. Bọn họ phải quên lãng đi những ngày tháng ấy mà chấp nhận cuộc sống thực tại.
Mẹ Diệp vẫn luôn ở ngoài sảnh chào bán khách, nhất quyết không để hai cô con gái lộ diện nơi đông đúc này.
Cho dù rơi vào cảnh túng quấn bà sẽ không đem con gái ra để kiếm sống.
Hai cô con gái Diệp Gia luôn được người người truyền miệng:
"Mỹ nhân như hoa, hương sắc tỏa ngát, tựa như hoa mai trong sương tuyết, dịu dàng mà kiều diễm"
Ý chỉ *Cô gái xinh đẹp như đóa hoa, hương sắc tỏa ngát, giống như hoa mai trong sương tuyết, vừa dịu dàng vừa kiều diễm*
Chỉ cần nghĩ đến con gái bị những đám ô nhục kia dòm ngó đến thì tâm can của bà đã thiêu cháy đến đau rát.
Con phố này là Truỵ Lâu, phố làm ăn bậc nhất Thượng Kinh. Nơi nơi đầy rẫy những toà nhà cao ngất ngưỡng, chủ yếu là những cửa tiệm buôn bán.
Người người dạo chơi trên phố, ai nấy đều quần áo bóng bẩy. Hiển nhiên dân ở Thượng Kinh đều thuộc tầng lớp con nhà quan.
Mẹ Diệp hướng mắt đến tiệm Bích Cửu ở đường lớn kia. Chính là một tiệm trà phức hợp với những gian hàng thu nhỏ ở bên trong.
Đó chính là sản nghiệp của Dương An Gia. Gia tộc giàu có ai ai cũng biết. Tiếng tăm vang dội trên mọi miền, từ Tô Châu đến Thượng Kinh sẽ phải đi qua một đoạn đường trải dài những cánh đồng bát ngát. Toàn bộ đất rộng lớn đó đều thuộc Dương An Gia.
Một con phố làm ăn lớn như thế, khách khứa đều bị nhà họ cướp hết sạch. Mẹ Diệp quay đầu nhìn quán điểm tâm nhỏ của mình. Ngay cả một mống khách cũng chẳng có.
Tiêu Đồng từ bên trong đi lại, bà nhỏ nhẹ cất lời.
- Phu nhân, người vào bên trong nghỉ một lát. Bên ngoài nắng gắt quá.
- Haizzz, được rồi. Bà cũng vào bên trong nghỉ đi.
- Vâng.
Tiêu Đồng là người hầu thân cận của mẹ Diệp, đi theo bà từ khi bà gả cho Diệp lão gia quá cố. Lần này Diệp Gia sa cơ, bà không rời đi mà chọn ở lại với họ.
------------
Cả một buổi sáng cũng chẳng bán được quá 5 phần điểm tâm ngọt. Diệp Cẩn Y trong lòng lo lắng không thôi nhưng lại chẳng biểu hiện ra mặt.
Cô đẩy cánh cửa gỗ nhìn mẹ mình đang say giấc. Trên môi thoáng nở nụ cười mỉm rồi rời đi.
Diệp Cẩn Y cẩn thận đội chiếc nón tròn trên đầu. Vành mũ to che đi hơn phân nửa gương mặt thiếu nữ xinh đẹp.
Cô đi theo con đường nhộn nhịp, đưa mắt cẩn thận nhìn từng đồ vật được bày bán. Nhìn đến thần trí không tập trung mà suýt ngã nhào xuống mặt đất.
May sao bên cạnh là sạp bánh màn thầu, cô lấy đó làm tựa mà trụ vững. Chiếc nón tròn cũng theo thế mà rơi xuống, Diệp Cẩn Y vội vàng cúi xuống định nhặt nhưng lại có người nhanh tay hơn.
- Của cô.
Cả hai cùng lúc chạm mắt nhau, người trước mắt anh tuấn soái khí. Dung mạo hoàn toàn không ăn nhập với trốn phường chợ thế này.
Mọi sự nhận xét của cô chỉ dừng ở mức đó, Diệp Cẩn Y nhanh tay nhận lấy chiếc nón đội lên đầu, giọng nói nhỏ nhẹ mà khách sáo.
- Đa tạ.
Nói xong cô liền lách người sang bên cạnh rồi rời đi, bước chân không vội vàng nhưng nhịp đi đã nhanh hơn ban nãy. Mẹ cô đã dặn, Thượng Kinh lắm người gian xảo. Không thể trông mặt mà bắt hình dong, tốt nhất không nên chung đụng với người ngoài.
Bên này cả đám người phía sau đơ ra nhìn vị thiếu gia cao thượng trước mắt. Hầu cận Tấn Hạo tiến lên cất giọng.
- Thiếu gia, cô gái ban nãy thật hỗn xược mà. Đụng phải người không xin lỗi một câu, người nhặt đồ dùm cô ta mà cô ta lại lạnh lùng như thế. Ở Thượng Kinh này, có ai mà không biết người là ai. Thiếu đường muốn nhào vào lòng, cô ta tỏ vẻ cao thượng gì chứ....
Bạch Dật tự là Dương An, thu lại tay gương mặt thanh thoát không hiện chút biểu tình. Giọng nói trầm ổn cất lên. Chỉ là đôi mắt phượng khi nãy lại cứ lởn vởn trong đầu anh. Muốn xoá đi cũng cần thời gian.
- Đi thôi, nhiều lời thì về nhận roi.
- Thiếu gia bớt giận.
Đám người hầu theo phía sau liền cung kính đi theo. Tấn Hạo cũng thôi mắng nhiếc người ban nãy, yên lặng đi phía sau chủ tử nhà mình.
Cả đám người đi thẳng vào Bích Cửu, mọi người tứ phía trông thấy liền sáng bưng cả mắt dõi theo.
Cả Thượng Kinh này, có ai lại không biết đến vị đại thiếu gia của Dương An Phủ kia chứ. Tướng mạo trời sinh khôi ngô tuấn tú không nam nhân nào bì được. Học vấn uyên bác, tâm tư kín kẽ đặc biệt là sắc xảo không ai sánh kịp.
Những cô gái của gia đình danh giá đều xếp hàng để chờ gặp mặt vị này cũng không đếm xuể. Dương An Phủ lại nghiêm chỉnh, nề nếp. Mọi người ai nấy đều mong ngóng vị phu nhân tương lai của Dương An Phủ. Có người còn đùa rằng, chỉ có tiên nữ từ trời hạ phàm mới xứng với vị Dương An Bạch Dật này mà thôi.
Updated 69 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Mình gặp nhau là do nhân duyên trời cao đã chứng kiến số phu thê đến đây ván đóng thuyền... Đọc khúc hai người vô tình va vào nhau, ánh mắt chạm nhau là nghĩ ngay tới câu hát này. Nhưng để được như ý nguyện cũng còn nhiều trắc trở...
Một vị thiếu gia uyên bác học rộng tài cao, gia thế lẫy lừng, ko khác gì hoàng tử xuất hiện bên thiên nga gãy cánh.
2025-02-12
14
So Lucky I🌟
Vạn sự khởi đầu nan, dù hiện tại ba mẹ con hơi vất vả khó khăn nhưng nếu nỗ lực cố gắng cũng sẽ tốt lên thôi.
2025-02-12
11
Mật
Này là thời dân quốc vừa hiện đại vừa cổ trang hả tác giả
2025-02-12
1