Chương 15: Đồng thiên mê vũ, ghen tỵ bằng mắt

Dưới ánh đèn lấp lánh của những chiếc đèn lồng đỏ treo cao, cả sảnh tiệc của Dương Phủ như một bức tranh tuyệt mỹ. Những đôi nam nữ trong trang phục lộng lẫy xoay vần trên sàn, hòa vào điệu vũ mềm mại, huyền bí.

Tiếng đàn nhạc du dương vang lên, thấm vào lòng người, khiến không gian như ngập tràn sự say mê. Nhưng trong bức tranh náo nhiệt ấy, có một sự khác biệt rõ rệt. Trên tầng hai,nơi hội tụ của những tiểu thư xuất thân danh gia vọng tộc, không khí hoàn toàn khác biệt.

Những ánh mắt sắc bén, lạnh lùng, nhưng lại không thể giấu được sự tò mò, đố ky, tất cả đều hướng về một người duy nhất: Diệp Cẩn Y.

Bọn họ đứng bên lan can, mắt nhìn xuống dưới, chăm chú vào điệu vũ của những đôi tình nhân. Trong số những đôi mắt đó, có một ánh nhìn kiên định, không chút lay chuyển, nhưng lại như muốn hút bọn họ vào vòng xoáy không lối thoát. Anh mắt ấy là của Dương An Bạch Dật, công tử Dương Phủ.

Lý Lan, tiểu thư Lý gia, là người đầu tiên không thể kìm được sự tò mò, khẽ liếc nhìn sang người bạn bên cạnh, rồi nhỏ giọng:

- Nhìn xem, nàng ta là ai vậy? Dù chỉ là một tiểu thư không danh không phận, lại dám đứng gần Dương công tử? Lẽ nào công tử thực sự chú ý đến nàng ta?

Mai Như, tiểu thư Mai gia, nhìn về phía Diệp Cẩn Y với ánh mắt lạnh nhạt, những trong ánh mắt ấy lại không giấu được sự ghen tị, bèn trả lời với giọng khinh miệt:

- Chắc chắn nàng ta giở thủ đoạn. Ta chỉ thấy nàng ta hơi mờ nhạt trong đám đông mà thôi. Dù sao, Dương công tử vẫn lạnh nhạt, không để lộ tình cảm với ai đâu.

Ánh mắt của Lý Lan vẫn không rời khỏi Diệp Cẩn Y, vẻ mặt không che giấu được sự bực bội. Nàng tiếp tục lên tiếng, nhưng giọng đã có phần gắt gao hơn:

- Nhưng sao nhìn hắn cứ dõi mắt về phía nàng ta, ánh mắt cứ như... không thể rời đi. Ngươi không thấy sao?

Một sự im lặng bao trùm, nhưng không lâu sau, Mai Như liếc qua Dương An Bạch Dật, đôi mắt lạnh lùng thoáng qua sự do dự, rồi lại quay sang nhìn Diệp Cẩn Y, môi khẽ cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.

- Chỉ là một trò đùa, một vài bước khiêu vũ, sao có thể so sánh được với chúng ta? Dù sao cũng chỉ là một tiểu thư không môn đăng hộ đối, làm sao có thế chen vào được nơi này?

Dưới lầu, Dương An Bạch Dật vẫn giữ vẻ lạnh lùng như bao giờ, nhưng ánh mắt hắn không thể rời khỏi Diệp Cẩn Y, như thể có một sợi dây vô hình nào đó kéo hắn về phía nàng.

Hắn không hề có chút biểu hiện gì, nhưng trong lòng lại có một cảm giác khó tả, như thể từng bước khiêu vũ của nàng đang thấm vào trái tim hắn.

Diệp Cẩn Y vẫn điềm tĩnh, mỉm cười khi bước cùng hắn, nhưng mỗi động tác, mỗi cử chỉ của nàng lại mang một sự tính toán tỉ mỉ, không một chút vụng về. Đám đông xung quanh không thể rời mắt khỏi họ, nhưng Diệp Cẩn Y không để điều đó ảnh hưởng đến bản thân. Dù cho có bao nhiêu ánh mắt đang dõi theo, nàng vẫn giữ vững khí chất và tĩnh tại.

Dương An Bạch Dật không thể ngừng nhìn nàng. Mỗi lần ánh mắt của nàng vô tình lướt qua hắn, trái tim hắn lại đập một nhịp khác thường mà hắn không thể lý giải được. Hắn muốn quay đi, muốn dứt ra khỏi cái nhìn của nàng, nhưng lại không thể. Giữa dòng vũ điệu, hắn bỗng lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng có phần không thể che giấu sự gấp gáp:

- Diệp tiểu thư, thật sự bước nhảy đẹp không thua kém những mỹ nhân nối tiếng trong triều.

Giọng hắn trầm ấm, nhưng sắc lạnh trong đó không thể lừa dối người khác. Diệp Cẩn Y khẽ ngẩng mặt, ánh mắt trong sáng của nàng liếc qua hắn , trên môi nở một nụ cười nhẹ.

- Dương công tử quá khen.Tiểu nữ chỉ là làm theo cảm xúc, không dám nhận lời khen.

Mỗi lời của Diệp Cẩn Y đều nhẹ nhàng, thanh thoát, như thể nàng chẳng hề bị ảnh hưởng bởi sự chú ý của Dương An Bạch Dật . Nàng không cố ý làm bất cứ điều gì để thu hút hắn.

Trong khi đó, trên tầng cao, các tiểu thư đứng quanh, không thể rời mắt khỏi cảnh tượng dưới lầu. Lý Lan, tiểu thư Lý gia, không giấu nổi sự bực bội, tay siết chặt lại.

- Nàng ta...nàng ta thật sự có thể nhận được sự chú ý từ Dương công tử sao? Sao có thể ? Hắn không phải là người dễ dàng quan tâm đến ai như vậy!

Mai Như, vẫn giữ thái độ lạnh lùng, khẽ nhếch môi nhìn xuống, trong ánh mắt là sự ghen tị rõ rệt, nhưng nàng cố gắng che giấu.

- Cũng không hẳn , Dương công tử chỉ có vẻ ngoài lạnh lùng thôi. Mọi người đều biết hắn không dễ dàng để lộ cảm xúc, nhưng cái cách hắn dõi mắt về phía cô ta... ta nghĩ hắn không thể không chú ý nàng ta.

Những lời nói này như một mồi lửa thêm vào, khiến sự căng thằng trong lòng các tiểu thư không ngừng bùng lên. Họ nhìn nhau, đôi mắt không giấu được sự tức giận và bất an.

-Sao có thể như vậy? Nàng ta đã làm gì để Dương công tử để tâm đến như vậy? Thật không thể chấp nhận!

Trong khi đó, Mai Như chỉ im lặng nhìn xuống dưới, đôi mắt đầy vẻ phẫn uất, nhưng nàng biết rằng dù có tức giận đến đâu, sự thật vẫn là sự thật. Diệp Cẩn Y, với vẻ đẹp tĩnh lặng và kiêu sa của mình, đã khiến cho Dương An Bạch Dật không thế rời mắt khỏi nàng.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Đang ăn miếng xoài ngọt mà đọc tới khúc trà xanh lên tiếng là thấy chua lè chua lét luôn😂😂😂😂
Bớt so sánh nhé bé trà, ngoại lệ nó phải đặc biệt hơn đại trà chớ. Hết tên mặt trắng, giờ lại thêm combo nam xanh và trà chanh. Khổ cho Cẩn Y rồi đây. Ôi, mix đủ vị 🤣🤣🤣🤣

2025-02-14

11

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Thượng Kinh
2 Chương 2: Dương An Bạch Dật
3 Chương 3: Một lời đã định
4 Chương 4
5 Chương 5: Ta hỏi, cô trả lời
6 Chương 6: Nam nhân chỉ là hoạ
7 Chương 7: Trong nhà giấu mỹ nhân
8 Chương 8: Người đã mất được hai năm rồi
9 Chương 9: Đêm Thượng Kinh rực rỡ
10 Chương 10: Bữa tiệc chỉ riêng ta và ngài ?
11 Chương 11: Tham dự yến tiệc Dương phủ
12 Chương 12: Mỹ nhân giữa chốn phồn vinh
13 Chương 13: Ánh mắt quá khứ
14 Chương 14: Mối lương duyên vừa mở
15 Chương 15: Đồng thiên mê vũ, ghen tỵ bằng mắt
16 Chương 16: Nhất lộ bất cảm
17 Chương 17: Nỗi lòng bất an, tình cảm vô hạn
18 Chương 18: Không tiện đón khách
19 Chương 19: Những kẻ lạ mặt
20 Chương 20: Sự trả thù ngọt ngào
21 Chương 21: Cái giá phải trả
22 Chương 22: Khi tình cảm thành lưới
23 Chương 23: Mồi bẫy đêm tối
24 Chương 24: Mảnh thủy tinh và hy vọng được giải thoát
25 Chương 25: Nàng nhớ hắn
26 Chương 26: Thế tử thượng kinh - Lăng Việt
27 Chương 27: Ghen
28 Chương 28: Bám theo huynh cả đêm không rời
29 Chương 29: Ôm chặt lấy Lăng Việt
30 Chương 30: Mất trí nhớ
31 Chương 31: Sự giúp đỡ
32 Chương 32: Trái tim dần rung động
33 Chương 33: Thổ lộ
34 Chương 34: Trêu ghẹo
35 Chương 35: Muốn gả con gái cho Dương công tử
36 Chương 36: Chàng là của ta
37 Chương 37: Không muốn tỷ tỷ phải buồn
38 Chương 38: Tài hoa xuất chúng
39 Chương 39: Ta không có để ý
40 Chương 40: Ghen
41 Chương 41: Ghen ngược
42 Chương 42: Ngọn núi Bắc Cẩu
43 Chương 43: Thích khách
44 Chương 44: Trị Thương
45 Chương 45: Ta ngủ cùng nàng ?
46 Chương 46: Nhớ lại
47 Chương 47: Hồi Âm
48 Chương 48: Tạm biệt Lăng Việt
49 Chương 49: Thê tử của Lăng Việt
50 Chương 50: Sao có thể nói là bình thường?
51 Chương 51: Không thể quay đầu lại lần nữa
52 Chương 52: Trưởng bối
53 Chương 53: Trong lòng chỉ có nàng
54 Chương 54: Ta chưa từng thích muội
55 Chương 55: Tần Thiên Hoành
56 Chương 56: Tần Gia
57 Chương 57: Gặp lại
58 Chương 58: Nối lại lương duyên
59 Chương 59: Quá khứ và hiện tại
60 Chương 60: Sẽ luôn ở phía sau
61 Chương 61: Tân Lang Tân Nương
62 Chương 62: Động phòng hoa chúc
63 Chương 63: Ngày đã định
64 Chương 64
65 Chương 65: Rất muốn hôn nàng
66 Chương 66: Đừng khóc
67 Chương 67: Sẽ không hối hận vì gặp nàng
68 Chương 68: Có cả thiên hạ nhưng không có được người mình yêu
69 Hồi Kết
Chapter

Updated 69 Episodes

1
Chương 1: Thượng Kinh
2
Chương 2: Dương An Bạch Dật
3
Chương 3: Một lời đã định
4
Chương 4
5
Chương 5: Ta hỏi, cô trả lời
6
Chương 6: Nam nhân chỉ là hoạ
7
Chương 7: Trong nhà giấu mỹ nhân
8
Chương 8: Người đã mất được hai năm rồi
9
Chương 9: Đêm Thượng Kinh rực rỡ
10
Chương 10: Bữa tiệc chỉ riêng ta và ngài ?
11
Chương 11: Tham dự yến tiệc Dương phủ
12
Chương 12: Mỹ nhân giữa chốn phồn vinh
13
Chương 13: Ánh mắt quá khứ
14
Chương 14: Mối lương duyên vừa mở
15
Chương 15: Đồng thiên mê vũ, ghen tỵ bằng mắt
16
Chương 16: Nhất lộ bất cảm
17
Chương 17: Nỗi lòng bất an, tình cảm vô hạn
18
Chương 18: Không tiện đón khách
19
Chương 19: Những kẻ lạ mặt
20
Chương 20: Sự trả thù ngọt ngào
21
Chương 21: Cái giá phải trả
22
Chương 22: Khi tình cảm thành lưới
23
Chương 23: Mồi bẫy đêm tối
24
Chương 24: Mảnh thủy tinh và hy vọng được giải thoát
25
Chương 25: Nàng nhớ hắn
26
Chương 26: Thế tử thượng kinh - Lăng Việt
27
Chương 27: Ghen
28
Chương 28: Bám theo huynh cả đêm không rời
29
Chương 29: Ôm chặt lấy Lăng Việt
30
Chương 30: Mất trí nhớ
31
Chương 31: Sự giúp đỡ
32
Chương 32: Trái tim dần rung động
33
Chương 33: Thổ lộ
34
Chương 34: Trêu ghẹo
35
Chương 35: Muốn gả con gái cho Dương công tử
36
Chương 36: Chàng là của ta
37
Chương 37: Không muốn tỷ tỷ phải buồn
38
Chương 38: Tài hoa xuất chúng
39
Chương 39: Ta không có để ý
40
Chương 40: Ghen
41
Chương 41: Ghen ngược
42
Chương 42: Ngọn núi Bắc Cẩu
43
Chương 43: Thích khách
44
Chương 44: Trị Thương
45
Chương 45: Ta ngủ cùng nàng ?
46
Chương 46: Nhớ lại
47
Chương 47: Hồi Âm
48
Chương 48: Tạm biệt Lăng Việt
49
Chương 49: Thê tử của Lăng Việt
50
Chương 50: Sao có thể nói là bình thường?
51
Chương 51: Không thể quay đầu lại lần nữa
52
Chương 52: Trưởng bối
53
Chương 53: Trong lòng chỉ có nàng
54
Chương 54: Ta chưa từng thích muội
55
Chương 55: Tần Thiên Hoành
56
Chương 56: Tần Gia
57
Chương 57: Gặp lại
58
Chương 58: Nối lại lương duyên
59
Chương 59: Quá khứ và hiện tại
60
Chương 60: Sẽ luôn ở phía sau
61
Chương 61: Tân Lang Tân Nương
62
Chương 62: Động phòng hoa chúc
63
Chương 63: Ngày đã định
64
Chương 64
65
Chương 65: Rất muốn hôn nàng
66
Chương 66: Đừng khóc
67
Chương 67: Sẽ không hối hận vì gặp nàng
68
Chương 68: Có cả thiên hạ nhưng không có được người mình yêu
69
Hồi Kết

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play