Chương 20: Sự trả thù ngọt ngào

Diệp Cẩn Y mỉm cười, lắc đầu như thể nàng không phải là người quá tò mò. Nhưng chỉ cần nhìn vào mắt hắn, nàng đã cảm nhận được một chút gì đó đang ẩn giấu. Nàng bèn khéo léo chuyển chủ đề, giọng nhẹ nhàng nhưng vẫn đầy sự tinh tế:

- Tôi thấy huynh và các huynh đệ đang tụ tập ở đây\, có phải huynh có việc gì quan trọng không? Dường như các huynh rất chăm chú nhìn vào nhà chúng tôi.

Người đàn ông có chút khựng lại, nhưng không có vẻ gì là lo lắng, hắn chỉ nhẹ nhàng cười, đáp lại một cách tự nhiên:

- À\, chúng tôi chỉ là những người qua đường thôi\, không có gì đặc biệt. Chỉ là... vì trời tối nên chúng tôi dừng lại nghỉ ngơi một chút.

Diệp Cẩn Y gật đầu, nhưng trong lòng nàng đã hiểu rõ hơn. Nàng nhẹ nhàng tiếp tục dò hỏi, từng lời nói đều không vội vàng, nhưng lại đầy ẩn ý:

- Nhưng tại sao lại chọn nơi này để nghỉ ngơi? Cổng nhà chúng tôi có vẻ yên tĩnh quá\, chẳng phải huynh không sợ làm phiền gia đình chúng tôi sao?

Người đàn ông cười, ánh mắt có phần lấp lánh. Hắn không ngờ rằng một tiểu thư như nàng lại có thể nói chuyện khéo léo đến vậy. Nhưng một lúc sau, hắn dường như đã nhận ra mình không thể giữ kín chuyện này mãi. Hắn cúi đầu, giọng trầm thấp:

- Tiểu thư thật thông minh. Chúng tôi là thị vệ của Dương công tử\, đến đây để bảo vệ gia đình Diệp tiểu thư.

Diệp Cẩn Y hơi nhíu mày, nhưng sắc mặt nàng không thay đổi, chỉ cười khẽ:

- À\, ra là vậy. Dương công tử thật là chu đáo.

Người đàn ông không mấy tự nhiên, ánh mắt có vẻ lưỡng lự, nhưng rồi hắn lại nhìn nàng với vẻ kính trọng:

- Xin tiểu thư đừng bận tâm\, chúng tôi chỉ thực hiện lệnh của Dương công tử.

Lời nói này, Diệp Cẩn Y đã nghe ra, lòng nàng thầm hiểu mọi chuyện. Hắn thật sự đã phái người đến bảo vệ nhà nàng? Cảm giác khó hiểu lại dâng lên trong lòng nàng. Cái sự quan tâm này là gì? Hắn thực sự muốn bảo vệ nàng hay là một trò chơi gì khác?

Diệp Cẩn Y không còn hỏi thêm, chỉ khẽ gật đầu, mỉm cười rồi quay người dắt tay Diệp Túc Anh rời đi, nhưng trong lòng lại có hàng vạn câu hỏi. Nàng nhìn về phía xa xăm, suy nghĩ về những gì vừa mới biết. Rốt cuộc, Dương An Bạch Dật đang tính toán điều gì? Hắn thật sự có lòng tốt đến vậy?

----------------

Ngày hôm sau, một làn gió lạnh rít qua khu phố nhỏ, mang theo cái cảm giác se lạnh của mùa thu sắp về. Nhưng trong không gian tĩnh mịch của Dương phủ, không khí dường như càng trở nên căng thẳng, đầy ẩn ý. Dương An Bạch Dật ngồi lặng lẽ trong thư phòng của mình, tay lật những trang sách, ánh mắt sắc bén không hề rời khỏi những dòng chữ. Tuy vậy, trong lòng hắn lại đang chìm đắm trong những suy nghĩ phức tạp.

Kể từ khi biết rằng Diệp Cẩn Y bị thương, hắn không thể nào hoàn toàn phớt lờ đi. Hắn là người lạnh lùng, không dễ xúc động, nhưng lại không thể chấp nhận kẻ mạnh ức hiếp người yếu. Dù hắn không thừa nhận, nhưng cái lý do đó lại trở thành động lực cho hành động trả thù hôm nay.

Đêm đến,Khi bọn họ đến trước cửa nhà của Lý Lan và Mai Như, trời đã tối hẳn. Những bóng người mặc áo đen không một tiếng động, như những bóng ma lặng lẽ di chuyển trong màn đêm, chỉ chờ đợi mệnh lệnh. Trong đó, một người dẫn đầu tiến đến gần cánh cửa gỗ, ánh mắt sắc bén lướt qua từng ngóc ngách xung quanh.

- Các ngươi biết nhiệm vụ của mình\, phải không?

Người đứng đầu quay sang đồng bọn, khẽ nói, giọng điệu lạnh lẽo như chính sương đêm.

Một người khác gật đầu, ánh mắt lộ ra sự tôn kính không nói nên lời.

- Đều đã sẵn sàng.

Kế hoạch đã được Dương An Bạch Dật vạch ra từ trước. Hắn không cần phải làm gì, chỉ cần ra lệnh, và dưới bàn tay của những người này, mọi thứ sẽ được thực hiện trọn vẹn. Hắn chỉ muốn xem những kẻ đã dám ức hiếp Diệp Cẩn Y sẽ phải trả giá thế nào.

Nhóm người đó nhanh chóng lẻn vào bên trong, không một tiếng động. Lý Lan và Mai Như, dù đang thỏa sức cười đùa, hoàn toàn không nhận ra sự nguy hiểm đang rình rập.

Khi cửa phòng bật mở, những bóng người xuất hiện trong ánh đèn dầu mờ ảo. Lý Lan và Mai Như hoảng hốt ngẩng lên, mắt chúng trợn tròn trong giây lát, rồi lập tức hiểu ra chuyện gì đang xảy ra. Nhưng tất cả đã quá muộn, các nàng không thể phản kháng, không thể cầu cứu.

Lý Lan há hốc mồm, muốn phản kháng nhưng lại không thể nói ra lời, vì lúc này, nàng cảm nhận được một sức mạnh vô hình đè nén, làm tim nàng thắt lại trong lo sợ.

Bóng người đứng đầu chỉ lạnh lùng ra lệnh: "Đem đi." Một câu nói đơn giản, nhưng lại như một mệnh lệnh không thể chối từ.

Ngay lập tức, bọn họ dùng cách thức cực kỳ nhanh chóng và hiệu quả, trói hai cô gái lại, mang đi đến một nơi hoang vắng, nơi chỉ có tiếng gió lạnh vù vù. Mọi thứ diễn ra trong yên lặng, không có một tiếng động, không có một lời giải thích. Tất cả chỉ là sự trừng phạt mà Dương An Bạch Dật đã chuẩn bị từ trước.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Anh chưa thừa nhận tình cảm của bản thân nhưng anh đã biết âm thầm bảo vệ và đòi lại công bằng cho cô gái anh quan tâm đặc biệt.
Hay quá, hóng tiếp.

2025-02-15

11

Đan Uyên

Đan Uyên

Hay quá

2025-02-15

0

Uyển uyển

Uyển uyển

Trời ơi đang hay

2025-02-15

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Thượng Kinh
2 Chương 2: Dương An Bạch Dật
3 Chương 3: Một lời đã định
4 Chương 4
5 Chương 5: Ta hỏi, cô trả lời
6 Chương 6: Nam nhân chỉ là hoạ
7 Chương 7: Trong nhà giấu mỹ nhân
8 Chương 8: Người đã mất được hai năm rồi
9 Chương 9: Đêm Thượng Kinh rực rỡ
10 Chương 10: Bữa tiệc chỉ riêng ta và ngài ?
11 Chương 11: Tham dự yến tiệc Dương phủ
12 Chương 12: Mỹ nhân giữa chốn phồn vinh
13 Chương 13: Ánh mắt quá khứ
14 Chương 14: Mối lương duyên vừa mở
15 Chương 15: Đồng thiên mê vũ, ghen tỵ bằng mắt
16 Chương 16: Nhất lộ bất cảm
17 Chương 17: Nỗi lòng bất an, tình cảm vô hạn
18 Chương 18: Không tiện đón khách
19 Chương 19: Những kẻ lạ mặt
20 Chương 20: Sự trả thù ngọt ngào
21 Chương 21: Cái giá phải trả
22 Chương 22: Khi tình cảm thành lưới
23 Chương 23: Mồi bẫy đêm tối
24 Chương 24: Mảnh thủy tinh và hy vọng được giải thoát
25 Chương 25: Nàng nhớ hắn
26 Chương 26: Thế tử thượng kinh - Lăng Việt
27 Chương 27: Ghen
28 Chương 28: Bám theo huynh cả đêm không rời
29 Chương 29: Ôm chặt lấy Lăng Việt
30 Chương 30: Mất trí nhớ
31 Chương 31: Sự giúp đỡ
32 Chương 32: Trái tim dần rung động
33 Chương 33: Thổ lộ
34 Chương 34: Trêu ghẹo
35 Chương 35: Muốn gả con gái cho Dương công tử
36 Chương 36: Chàng là của ta
37 Chương 37: Không muốn tỷ tỷ phải buồn
38 Chương 38: Tài hoa xuất chúng
39 Chương 39: Ta không có để ý
40 Chương 40: Ghen
41 Chương 41: Ghen ngược
42 Chương 42: Ngọn núi Bắc Cẩu
43 Chương 43: Thích khách
44 Chương 44: Trị Thương
45 Chương 45: Ta ngủ cùng nàng ?
46 Chương 46: Nhớ lại
47 Chương 47: Hồi Âm
48 Chương 48: Tạm biệt Lăng Việt
49 Chương 49: Thê tử của Lăng Việt
50 Chương 50: Sao có thể nói là bình thường?
51 Chương 51: Không thể quay đầu lại lần nữa
52 Chương 52: Trưởng bối
53 Chương 53: Trong lòng chỉ có nàng
54 Chương 54: Ta chưa từng thích muội
55 Chương 55: Tần Thiên Hoành
56 Chương 56: Tần Gia
57 Chương 57: Gặp lại
58 Chương 58: Nối lại lương duyên
59 Chương 59: Quá khứ và hiện tại
60 Chương 60: Sẽ luôn ở phía sau
61 Chương 61: Tân Lang Tân Nương
62 Chương 62: Động phòng hoa chúc
63 Chương 63: Ngày đã định
64 Chương 64
65 Chương 65: Rất muốn hôn nàng
66 Chương 66: Đừng khóc
67 Chương 67: Sẽ không hối hận vì gặp nàng
68 Chương 68: Có cả thiên hạ nhưng không có được người mình yêu
69 Hồi Kết
Chapter

Updated 69 Episodes

1
Chương 1: Thượng Kinh
2
Chương 2: Dương An Bạch Dật
3
Chương 3: Một lời đã định
4
Chương 4
5
Chương 5: Ta hỏi, cô trả lời
6
Chương 6: Nam nhân chỉ là hoạ
7
Chương 7: Trong nhà giấu mỹ nhân
8
Chương 8: Người đã mất được hai năm rồi
9
Chương 9: Đêm Thượng Kinh rực rỡ
10
Chương 10: Bữa tiệc chỉ riêng ta và ngài ?
11
Chương 11: Tham dự yến tiệc Dương phủ
12
Chương 12: Mỹ nhân giữa chốn phồn vinh
13
Chương 13: Ánh mắt quá khứ
14
Chương 14: Mối lương duyên vừa mở
15
Chương 15: Đồng thiên mê vũ, ghen tỵ bằng mắt
16
Chương 16: Nhất lộ bất cảm
17
Chương 17: Nỗi lòng bất an, tình cảm vô hạn
18
Chương 18: Không tiện đón khách
19
Chương 19: Những kẻ lạ mặt
20
Chương 20: Sự trả thù ngọt ngào
21
Chương 21: Cái giá phải trả
22
Chương 22: Khi tình cảm thành lưới
23
Chương 23: Mồi bẫy đêm tối
24
Chương 24: Mảnh thủy tinh và hy vọng được giải thoát
25
Chương 25: Nàng nhớ hắn
26
Chương 26: Thế tử thượng kinh - Lăng Việt
27
Chương 27: Ghen
28
Chương 28: Bám theo huynh cả đêm không rời
29
Chương 29: Ôm chặt lấy Lăng Việt
30
Chương 30: Mất trí nhớ
31
Chương 31: Sự giúp đỡ
32
Chương 32: Trái tim dần rung động
33
Chương 33: Thổ lộ
34
Chương 34: Trêu ghẹo
35
Chương 35: Muốn gả con gái cho Dương công tử
36
Chương 36: Chàng là của ta
37
Chương 37: Không muốn tỷ tỷ phải buồn
38
Chương 38: Tài hoa xuất chúng
39
Chương 39: Ta không có để ý
40
Chương 40: Ghen
41
Chương 41: Ghen ngược
42
Chương 42: Ngọn núi Bắc Cẩu
43
Chương 43: Thích khách
44
Chương 44: Trị Thương
45
Chương 45: Ta ngủ cùng nàng ?
46
Chương 46: Nhớ lại
47
Chương 47: Hồi Âm
48
Chương 48: Tạm biệt Lăng Việt
49
Chương 49: Thê tử của Lăng Việt
50
Chương 50: Sao có thể nói là bình thường?
51
Chương 51: Không thể quay đầu lại lần nữa
52
Chương 52: Trưởng bối
53
Chương 53: Trong lòng chỉ có nàng
54
Chương 54: Ta chưa từng thích muội
55
Chương 55: Tần Thiên Hoành
56
Chương 56: Tần Gia
57
Chương 57: Gặp lại
58
Chương 58: Nối lại lương duyên
59
Chương 59: Quá khứ và hiện tại
60
Chương 60: Sẽ luôn ở phía sau
61
Chương 61: Tân Lang Tân Nương
62
Chương 62: Động phòng hoa chúc
63
Chương 63: Ngày đã định
64
Chương 64
65
Chương 65: Rất muốn hôn nàng
66
Chương 66: Đừng khóc
67
Chương 67: Sẽ không hối hận vì gặp nàng
68
Chương 68: Có cả thiên hạ nhưng không có được người mình yêu
69
Hồi Kết

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play