Diệp Cẩn Y mỉm cười, lắc đầu như thể nàng không phải là người quá tò mò. Nhưng chỉ cần nhìn vào mắt hắn, nàng đã cảm nhận được một chút gì đó đang ẩn giấu. Nàng bèn khéo léo chuyển chủ đề, giọng nhẹ nhàng nhưng vẫn đầy sự tinh tế:
- Tôi thấy huynh và các huynh đệ đang tụ tập ở đây\, có phải huynh có việc gì quan trọng không? Dường như các huynh rất chăm chú nhìn vào nhà chúng tôi.
Người đàn ông có chút khựng lại, nhưng không có vẻ gì là lo lắng, hắn chỉ nhẹ nhàng cười, đáp lại một cách tự nhiên:
- À\, chúng tôi chỉ là những người qua đường thôi\, không có gì đặc biệt. Chỉ là... vì trời tối nên chúng tôi dừng lại nghỉ ngơi một chút.
Diệp Cẩn Y gật đầu, nhưng trong lòng nàng đã hiểu rõ hơn. Nàng nhẹ nhàng tiếp tục dò hỏi, từng lời nói đều không vội vàng, nhưng lại đầy ẩn ý:
- Nhưng tại sao lại chọn nơi này để nghỉ ngơi? Cổng nhà chúng tôi có vẻ yên tĩnh quá\, chẳng phải huynh không sợ làm phiền gia đình chúng tôi sao?
Người đàn ông cười, ánh mắt có phần lấp lánh. Hắn không ngờ rằng một tiểu thư như nàng lại có thể nói chuyện khéo léo đến vậy. Nhưng một lúc sau, hắn dường như đã nhận ra mình không thể giữ kín chuyện này mãi. Hắn cúi đầu, giọng trầm thấp:
- Tiểu thư thật thông minh. Chúng tôi là thị vệ của Dương công tử\, đến đây để bảo vệ gia đình Diệp tiểu thư.
Diệp Cẩn Y hơi nhíu mày, nhưng sắc mặt nàng không thay đổi, chỉ cười khẽ:
- À\, ra là vậy. Dương công tử thật là chu đáo.
Người đàn ông không mấy tự nhiên, ánh mắt có vẻ lưỡng lự, nhưng rồi hắn lại nhìn nàng với vẻ kính trọng:
- Xin tiểu thư đừng bận tâm\, chúng tôi chỉ thực hiện lệnh của Dương công tử.
Lời nói này, Diệp Cẩn Y đã nghe ra, lòng nàng thầm hiểu mọi chuyện. Hắn thật sự đã phái người đến bảo vệ nhà nàng? Cảm giác khó hiểu lại dâng lên trong lòng nàng. Cái sự quan tâm này là gì? Hắn thực sự muốn bảo vệ nàng hay là một trò chơi gì khác?
Diệp Cẩn Y không còn hỏi thêm, chỉ khẽ gật đầu, mỉm cười rồi quay người dắt tay Diệp Túc Anh rời đi, nhưng trong lòng lại có hàng vạn câu hỏi. Nàng nhìn về phía xa xăm, suy nghĩ về những gì vừa mới biết. Rốt cuộc, Dương An Bạch Dật đang tính toán điều gì? Hắn thật sự có lòng tốt đến vậy?
----------------
Ngày hôm sau, một làn gió lạnh rít qua khu phố nhỏ, mang theo cái cảm giác se lạnh của mùa thu sắp về. Nhưng trong không gian tĩnh mịch của Dương phủ, không khí dường như càng trở nên căng thẳng, đầy ẩn ý. Dương An Bạch Dật ngồi lặng lẽ trong thư phòng của mình, tay lật những trang sách, ánh mắt sắc bén không hề rời khỏi những dòng chữ. Tuy vậy, trong lòng hắn lại đang chìm đắm trong những suy nghĩ phức tạp.
Kể từ khi biết rằng Diệp Cẩn Y bị thương, hắn không thể nào hoàn toàn phớt lờ đi. Hắn là người lạnh lùng, không dễ xúc động, nhưng lại không thể chấp nhận kẻ mạnh ức hiếp người yếu. Dù hắn không thừa nhận, nhưng cái lý do đó lại trở thành động lực cho hành động trả thù hôm nay.
Đêm đến,Khi bọn họ đến trước cửa nhà của Lý Lan và Mai Như, trời đã tối hẳn. Những bóng người mặc áo đen không một tiếng động, như những bóng ma lặng lẽ di chuyển trong màn đêm, chỉ chờ đợi mệnh lệnh. Trong đó, một người dẫn đầu tiến đến gần cánh cửa gỗ, ánh mắt sắc bén lướt qua từng ngóc ngách xung quanh.
- Các ngươi biết nhiệm vụ của mình\, phải không?
Người đứng đầu quay sang đồng bọn, khẽ nói, giọng điệu lạnh lẽo như chính sương đêm.
Một người khác gật đầu, ánh mắt lộ ra sự tôn kính không nói nên lời.
- Đều đã sẵn sàng.
Kế hoạch đã được Dương An Bạch Dật vạch ra từ trước. Hắn không cần phải làm gì, chỉ cần ra lệnh, và dưới bàn tay của những người này, mọi thứ sẽ được thực hiện trọn vẹn. Hắn chỉ muốn xem những kẻ đã dám ức hiếp Diệp Cẩn Y sẽ phải trả giá thế nào.
Nhóm người đó nhanh chóng lẻn vào bên trong, không một tiếng động. Lý Lan và Mai Như, dù đang thỏa sức cười đùa, hoàn toàn không nhận ra sự nguy hiểm đang rình rập.
Khi cửa phòng bật mở, những bóng người xuất hiện trong ánh đèn dầu mờ ảo. Lý Lan và Mai Như hoảng hốt ngẩng lên, mắt chúng trợn tròn trong giây lát, rồi lập tức hiểu ra chuyện gì đang xảy ra. Nhưng tất cả đã quá muộn, các nàng không thể phản kháng, không thể cầu cứu.
Lý Lan há hốc mồm, muốn phản kháng nhưng lại không thể nói ra lời, vì lúc này, nàng cảm nhận được một sức mạnh vô hình đè nén, làm tim nàng thắt lại trong lo sợ.
Bóng người đứng đầu chỉ lạnh lùng ra lệnh: "Đem đi." Một câu nói đơn giản, nhưng lại như một mệnh lệnh không thể chối từ.
Ngay lập tức, bọn họ dùng cách thức cực kỳ nhanh chóng và hiệu quả, trói hai cô gái lại, mang đi đến một nơi hoang vắng, nơi chỉ có tiếng gió lạnh vù vù. Mọi thứ diễn ra trong yên lặng, không có một tiếng động, không có một lời giải thích. Tất cả chỉ là sự trừng phạt mà Dương An Bạch Dật đã chuẩn bị từ trước.
Updated 69 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Anh chưa thừa nhận tình cảm của bản thân nhưng anh đã biết âm thầm bảo vệ và đòi lại công bằng cho cô gái anh quan tâm đặc biệt.
Hay quá, hóng tiếp.
2025-02-15
11
Đan Uyên
Hay quá
2025-02-15
0
Uyển uyển
Trời ơi đang hay
2025-02-15
0