Buổi sáng hôm sau, trời quang đãng, nhưng không khí vẫn còn vương chút hơi lạnh từ cơn mưa tối qua. An Hạ bước vào lớp muộn hơn thường lệ. Khi cô xuất hiện ở cửa, cả lớp đồng loạt quay lại nhìn.
Việc một học sinh mới đi muộn vốn dĩ đã gây chú ý, nhưng điều khiến nhiều người quan tâm hơn chính là dáng vẻ của cô lúc này. Mái tóc dài buộc thấp có vài lọn vẫn còn hơi ẩm, đôi mắt lộ rõ sự mệt mỏi, gương mặt nhợt nhạt hơn bình thường, chỉ cần nhìn qua cũng có thể đoán được cô không khỏe.
Vừa đặt cặp xuống bàn, Minh Trang đã chép miệng. “Hôm qua cậu về kiểu gì thế? Chạy dưới mưa luôn à”
An Hạ không đáp, chỉ gật đầu nhẹ
Khánh Linh cười khẩy. “Không ai đưa cậu về à? Chắc tại mới chuyển đến nên chưa có ai thân nhỉ?”
Giọng điệu ấy rõ ràng không đơn thuần là quan tâm.
An Hạ hiểu bọn họ đang cố tình khơi chuyện. Nhưng cô cũng chẳng buồn phản ứng, chỉ đáp đơn giản: “Không sao.”
Hoài Anh khoanh tay, dựa người vào bàn. “Ừm, nhưng mà hình như có ai đó muốn che ô cho cậu đấy.”
Lời nói này lập tức thu hút sự chú ý của vài người trong lớp. Minh Trang cười khẽ, nghiêng đầu đầy ẩn ý.
“Duy Phong đúng không?”
Lúc này, ánh mắt trong lớp bắt đầu hướng về phía cậu.
Duy Phong vẫn đang lật sách, ngón tay dừng lại một nhịp nhưng nhanh chóng khôi phục như cũ. Cậu không lên tiếng, chỉ khẽ nhíu mày, có chút khó chịu khi bị kéo vào câu chuyện này.
An Hạ cũng không có ý định tiếp tục chủ đề.
Minh Trang thấy không ai phản ứng, liền bĩu môi. “Lạnh lùng thật đấy. Nhưng mà cứ thế này thì chán lắm, phải không?”
An Hạ vẫn lặng lẽ lấy sách vở ra mà không trả lời. Nhưng sự im lặng ấy chỉ càng khiến ba người kia có thêm cớ để bàn tán.
Minh Trang chống cằm, giọng nửa đùa nửa thật. “Trời đổ mưa to mà còn không biết trú, bị ngốc à?”
Khánh Linh bật cười. “Hay là thích thế? Mấy nữ chính trong phim hay có kiểu dầm mưa một trận xong được nam chính đưa ô cho lắm.”
Cả ba cười khúc khích, nhưng An Hạ vẫn giữ nguyên thái độ lạnh nhạt, chỉ cúi đầu xuống trang sách.
Bên ngoài, vài nam sinh lén nhìn về phía cô. Từ khi chuyển trường đến nay, An Hạ luôn là tâm điểm trong lớp, không phải vì cô hòa đồng hay nổi bật, mà chính là vì sự xa cách khó hiểu ấy. Đẹp nhưng lạnh lùng, thông minh nhưng không thân thiết với ai-cô gái như thế luôn kích thích sự tò mò của bọn con trai.
Có người khẽ huých tay nhau.
“Mày thấy không, dù ốm vẫn xinh dã man.”
“Ờ, thế này mới cuốn chứ.”
“Không biết ai mới có thể khiến cậu ta mở lời trước.”
Tiếng bàn tán không quá lớn, nhưng đủ để An Hạ nghe thấy. Cô khẽ siết chặt bút trong tay, ánh mắt vẫn dán vào trang sách, như thể tất cả những lời kia chẳng liên quan gì đến mình.
Cả tiết học trôi qua trong sự im lặng của An Hạ. Cô cảm thấy cơ thể hơi nóng, đầu óc cũng có chút choáng váng, nhưng vẫn cố gắng không biểu lộ ra ngoài.
Chuông báo giờ ra chơi vừa vang lên, An Hạ liền gục xuống bàn, chống tay lên trán để giảm bớt cảm giác nặng nề. Nhưng ngay lập tức, giọng Minh Trang lại vang lên, cố ý không để cô được yên.
“Bị cảm thật à?” Minh Trang giả vờ lo lắng, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ chế giễu. “Sao không xin nghỉ đi, đã ốm còn cố đến trường làm gì?”
Khánh Linh nhún vai. “Thì có khi lại muốn ai đó quan tâm.”
Hoài Anh bật cười, cố tình nói lớn hơn một chút. “Ai mà quan tâm nổi, lạnh lùng như thế, có khi người ta còn chẳng dám bắt chuyện.”
Vài nam sinh gần đó nghe thấy, liếc nhìn An Hạ, nhưng không ai lên tiếng. Một số người quả thực tò mò về cô, nhưng sự xa cách mà cô thể hiện cũng khiến họ ngần ngại.
An Hạ hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô không muốn đôi co với ba người này, nhưng sự mệt mỏi khiến cô không thể hoàn toàn phớt lờ được.
Lúc này, một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau.
“Các cậu ồn ào quá đấy.”
Không khí bỗng dưng chững lại. Ba cô gái quay đầu, thấy Duy Phong đang tựa lưng vào ghế, mắt vẫn dán vào quyển sách trên bàn nhưng giọng điệu rõ ràng không hề thoải mái.
Minh Trang hơi sững lại, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường. Cô ta mỉm cười, giọng điệu có chút nũng nịu. “Bọn tớ chỉ nói chuyện thôi mà, cậu quan tâm làm gì?”
Duy Phong không đáp, chỉ khẽ lật trang sách. Nhưng sự im lặng của cậu lại khiến bầu không khí trở nên nặng nề hơn.
An Hạ vẫn cúi đầu, nhưng khóe môi hơi mím lại. Cô biết Duy Phong không phải đứng ra bênh vực mình, cậu chỉ đơn giản là không thích những âm thanh ồn ào. Nhưng dù vậy, sự xuất hiện của cậu vẫn khiến ba người kia không tiếp tục khiêu khích nữa.
Một lát sau, Minh Trang bĩu môi, kéo hai người bạn rời khỏi chỗ ngồi.
Lớp học dần trở lại sự yên tĩnh. An Hạ lặng lẽ thở ra một hơi, tay khẽ siết lấy mép áo đồng phục, ánh mắt có chút phức tạp.
Updated 24 Episodes
Comments