CHƯƠNG 2: NGƯỜI ĐÀN ÔNG XA LẠ

Cô ấy từng chút một rút ngắn khoảng cách giữa hai chúng tôi, hơi thở ấm áp phả nhẹ lên làn da tôi, khiến tôi không thể nào né tránh.

Không dừng lại ở đó, cô còn cố tình đưa tay chạm vào yết hầu của tôi, khiến tôi bất giác rùng mình.

Tôi đưa tay bế người phụ nữ này lên.

"Đây là do cô tự tìm đến, đừng trách tôi."

"Ức... anh đúng là đẹp trai thật đấy."

Cô vừa nói vừa đưa tay lên khuôn mặt tôi, không ngừng sờ soạng.

Gân xanh trên trán tôi đã nổi đầy, người phụ nữ này lại to gan như vậy.

Tôi siết nhẹ lấy tai cô, giọng trầm khàn răn đe: ''Đừng nghịch ngợm nữa, nếu không, tôi sẽ không khách sáo’."

Tôi bế cô đi qua một dãy hành lang rực rỡ ánh đèn, từng bước chân vang dội trong không gian tĩnh lặng.

Hai bên hành lang là những bức tranh và bức tượng được chạm khắc tinh xảo, toát lên vẻ đẹp sắc sảo và đầy mê hoặc.

Bước vào căn phòng, tôi thẳng tay ném cô lên giường, rồi lập tức quay người khóa chặt cửa. Ở đây, sẽ không ai có thể làm phiền chúng tôi.

"Ức... anh không thể nhẹ nhàng một chút à?"

Không cho cô ta nói thêm, tôi bước tới, cúi xuống chiếm lấy đôi môi đỏ hồng kia.

"Ưm..."

Không còn tiếng nấc nghẹn, chỉ còn lại những âm thanh vụn vặt phát ra từ cổ họng.

Nhân lúc cô không để ý, tôi lấn sâu hơn, tham lam hút lấy vị ngọt.

Nụ hôn ấy khiến tôi mê mẩn, như bị cuốn vào một thế giới khác... nơi chỉ còn lại hơi thở của cả hai hòa quyện.

Sau một hồi quấn quýt, tôi mới luyến tiếc rời khỏi nụ hôn đó, kéo theo một sợi chỉ bạc mong manh.

Hai má cô ửng đỏ, đôi mắt mơ màng, hơi thở gấp gáp như cố hít lấy không khí.

Tôi đan chặt tay cô trong lòng bàn tay mình, nhẹ nhàng đẩy cô xuống giường, để lại khoảng cách chỉ vừa đủ để nghe thấy nhịp thở rối loạn.

Lại một lần nữa, tôi cúi xuống chiếm lấy đôi môi cô.

Không chỉ dừng lại ở đó, một tay tôi giữ chặt hai cổ tay mảnh mai, tay còn lại lướt xuống cánh eo thon thả.

Đầu ngón tay tôi chạm nhẹ mép váy, cảm nhận rõ làn da mềm mại bên dưới.

Tôi chậm rãi khám phá từng đường cong, cảm giác như mọi giác quan đều bị cuốn theo.

Tôi lưu luyến rời khỏi bờ môi ngọt ngào.

Bờ môi tôi lướt qua làn da mịn màng, chạm đến xương quai xanh gợi cảm, một nét chấm phá đầy quyến rũ.

Bàn tay tôi lần theo từng đường nét tinh tế, chạm đến lớp vải mỏng manh giữa chúng tôi. Tôi chậm rãi nâng áo cô lên, để lộ thân hình yêu kiều dưới ánh đèn mờ ảo.

Một tay tôi vuốt ve, cảm nhận nhịp thở gấp gáp, trong khi môi tôi để lại dấu vết đầy mê hoặc.

Hơi thở cô ngày một dồn dập, hòa cùng nhịp đập mạnh mẽ trong lồng ngực tôi, tạo nên một giai điệu hòa quyện.

"Bây giờ cô hối hận vẫn còn kịp đó."

Cô chẳng những không e ngại, mà còn chậm rãi đưa tay lên, đầu ngón tay lướt qua yết hầu tôi, cố tình trêu chọc.

"Tại sao phải hối hận?"

Cô lại một lần nữa thử thách giới hạn của tôi, ánh mắt lóe lên tia khiêu khích.

Quả nhiên, cô ấy rất biết cách trêu đùa người khác.

"Nếu đã vậy, đây là do cô tự tìm đến, đừng trách tôi."

Lần này, tôi không còn do dự nữa. Cô khẽ run lên, phản xạ vô thức ấy càng khiến tôi thêm mê đắm.

Không gian xung quanh đột nhiên lắng đọng, tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe rõ từng nhịp tim của mình và hơi thở khẽ khàng của cô ấy.

Tôi định tiếp tục, nhưng không hiểu vì sao đột nhiên có một lực nào đó kéo tôi lại.

Cô ấy nhìn tôi, đôi mắt ngập tràn mong đợi.

Tôi không muốn lợi dụng lúc cô ấy say để làm điều sai trái. Trong khi tôi đang lạc trong suy nghĩ, đột nhiên cô ấy lên tiếng:

“Anh đang run sao? Hay... là chỗ đó của anh không được?”

Người phụ nữ này, chẳng những không chịu dừng lại mà còn dám trêu chọc tôi đến mức này.

Tôi đưa tay kéo cô vào, rút ngắn khoảng cách giữa chúng tôi đến mức chỉ còn một hơi thở nhẹ. Mắt tôi không rời khuôn mặt cô, ánh mắt đầy sự thách thức.

"Tôi sẽ cho em biết tôi có được hay không."

Tôi nói, giọng trầm thấp, mang theo chút uy nghiêm nhưng cũng không giấu nổi cơn khao khát trong lòng.

Tôi sẽ cho cô ta biết, thế nào là được hay không.

Tôi trút bỏ chiếc áo hết những thứ vướng víu của cả hai.

Tôi kéo cô ta lại gần mình, từ từ đưa tay vào vùng tam giác bí ẩn đó.

"ah... đau...đau quá hức"

"không phải lúc nãy cô còn mạnh miệng lắm hay sao."

Tôi ra sức mà khuấy động, bên trong. Cứ mỗi lần tôi di chuyển, thì cô ấy lại run rẩy theo từng nhịp.

Cứ như vậy lần lượt một ngón, hai ngón, rồi lại ba ngón.

"Ahh~~.. ức đừng...đừng..."

Tiếng nấc nghẹn, ở cổ họng cùng với tiếng hét chói tai vang vọng trong phòng.

Sau một khúc dạo đầu thì bắt đầu việc khác.

Tôi kéo cô ấy lại gần và từ từ đưa vào.

Khi chỉ mới đưa vào, tôi đã nghe thấy tiếng thét chói tai.

"Ahhhhh...."

Nhưng thứ tôi không ngờ được là rằng, đây là... lần đầu tiên của cô ấy.

Chapter
1 CHƯƠNG 1: PHẢN BỘI
2 CHƯƠNG 2: NGƯỜI ĐÀN ÔNG XA LẠ
3 CHƯƠNG 3: TÊN CẦM THÚ ĐÁNG GHÉT
4 CHƯƠNG 4: TRA NAM BIẾN ĐI
5 CHƯƠNG 5: DUYÊN PHẬN HAY LỰA CHỌN
6 CHƯƠNG 6: CUỘC TRÒ CHUYỆN DƯỚI MÁI NHÀ
7 CHƯƠNG 7: HÔN LỄ TAN VỠ
8 CHƯƠNG 8: NGÀY TRỞ VỀ
9 CHƯƠNG 9: BỮA TIỆC TẠI VĂN GIA
10 CHƯƠNG 10: CÁI TÁT TRỜI GIÁNG
11 CHƯƠNG 11: ĐÊM ĐỊNH MỆNH CỦA TUỔI 20
12 CHƯƠNG 12: TỪ GIỜ EM LÀ CỦA TÔI
13 CHƯƠNG 13: NỤ HÔN CƯỠNG ĐOẠT
14 CHƯƠNG 14: KHÔNG RẢNH ĐỂ NHỚ
15 CHƯƠNG 15: CHẲNG SỢ TRỜI, CHẲNG SỢ ĐẤT
16 CHƯƠNG 16: LỜI CỰ TUYỆT
17 CHƯƠNG 17: HẬN ANH SUỐT ĐỜI
18 CHƯƠNG 18: HÔN XONG LIỀN BỎ TRỐN
19 CHƯƠNG 19: KẺ CƯỚP VÀ NẠN NHÂN
20 CHƯƠNG 20: CUỘC GỌI TRONG ĐÊM
21 CHƯƠNG 21: TÊN ĐIÊN
22 CHƯƠNG 22: CHỜ ĐỢI TRONG THỜI GIAN DÀI
23 CHƯƠNG 23: VÌ TÔI NHÌN THẤY NƯỚC MẮT CỦA EM
24 CHƯƠNG 24: CHU VƯƠNG HẠ ANH LÀ TÊN KHỐN NẠN
25 CHƯƠNG 25: NÊN NGOAN NGOÃN NGHĨ NGƠI
26 CHƯƠNG 26: CÔ CÓ LIÊM SỈ KHÔNG
27 CHƯƠNG 27: TÊN TRĂNG HOA
28 CHƯƠNG 28: ĐÓNG CỬA QUÁ KHỨ
29 CHƯƠNG 29: CÁI GIÁ CỦA KẺ THAM LAM CHU. VƯƠNG. HẠ
30 CHƯƠNG 30: TIẾNG THÉT CỦA NGÔN MỘNG ĐÌNH
31 CHƯƠNG 31: CON SẼ TRẢ THÙ
32 CHƯƠNG 32: KẺ VÔ DỤNG CỦA HẠ GIA
Chapter

Updated 32 Episodes

1
CHƯƠNG 1: PHẢN BỘI
2
CHƯƠNG 2: NGƯỜI ĐÀN ÔNG XA LẠ
3
CHƯƠNG 3: TÊN CẦM THÚ ĐÁNG GHÉT
4
CHƯƠNG 4: TRA NAM BIẾN ĐI
5
CHƯƠNG 5: DUYÊN PHẬN HAY LỰA CHỌN
6
CHƯƠNG 6: CUỘC TRÒ CHUYỆN DƯỚI MÁI NHÀ
7
CHƯƠNG 7: HÔN LỄ TAN VỠ
8
CHƯƠNG 8: NGÀY TRỞ VỀ
9
CHƯƠNG 9: BỮA TIỆC TẠI VĂN GIA
10
CHƯƠNG 10: CÁI TÁT TRỜI GIÁNG
11
CHƯƠNG 11: ĐÊM ĐỊNH MỆNH CỦA TUỔI 20
12
CHƯƠNG 12: TỪ GIỜ EM LÀ CỦA TÔI
13
CHƯƠNG 13: NỤ HÔN CƯỠNG ĐOẠT
14
CHƯƠNG 14: KHÔNG RẢNH ĐỂ NHỚ
15
CHƯƠNG 15: CHẲNG SỢ TRỜI, CHẲNG SỢ ĐẤT
16
CHƯƠNG 16: LỜI CỰ TUYỆT
17
CHƯƠNG 17: HẬN ANH SUỐT ĐỜI
18
CHƯƠNG 18: HÔN XONG LIỀN BỎ TRỐN
19
CHƯƠNG 19: KẺ CƯỚP VÀ NẠN NHÂN
20
CHƯƠNG 20: CUỘC GỌI TRONG ĐÊM
21
CHƯƠNG 21: TÊN ĐIÊN
22
CHƯƠNG 22: CHỜ ĐỢI TRONG THỜI GIAN DÀI
23
CHƯƠNG 23: VÌ TÔI NHÌN THẤY NƯỚC MẮT CỦA EM
24
CHƯƠNG 24: CHU VƯƠNG HẠ ANH LÀ TÊN KHỐN NẠN
25
CHƯƠNG 25: NÊN NGOAN NGOÃN NGHĨ NGƠI
26
CHƯƠNG 26: CÔ CÓ LIÊM SỈ KHÔNG
27
CHƯƠNG 27: TÊN TRĂNG HOA
28
CHƯƠNG 28: ĐÓNG CỬA QUÁ KHỨ
29
CHƯƠNG 29: CÁI GIÁ CỦA KẺ THAM LAM CHU. VƯƠNG. HẠ
30
CHƯƠNG 30: TIẾNG THÉT CỦA NGÔN MỘNG ĐÌNH
31
CHƯƠNG 31: CON SẼ TRẢ THÙ
32
CHƯƠNG 32: KẺ VÔ DỤNG CỦA HẠ GIA

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play