Em Là Của Tôi
"Ức... Hức...tra nam, đúng là tra nam"
Tôi là Ngôn Mộng Đình, năm nay tôi 20 tuổi, và hôm nay là ngày sinh nhật của người yêu tôi. Không...phải là người yêu cũ mới đúng.
Vốn định tổ chức một bữa tiệc sinh nhật cho anh ta, tôi đã đến nhà trước để chuẩn bị.
Thế nhưng, vừa bước vào, tôi đã thấy hành lang tối tăm, không một chút ánh sáng.
Bất ngờ, chân tôi vấp phải một thứ gì đó mềm mại.
Tôi cúi xuống, bàn tay run rẩy nhặt lên trong bóng tối. Khi ánh sáng từ điện thoại rọi vào, tôi chết lặng...đó là một chiếc áo trong của phụ nữ
Tôi bước tiếp về phía căn phòng cuối dãy.
Sàn nhà lạnh buốt khiến tôi rùng mình, nhưng thứ đáng sợ hơn chính là những gì đang bày ra trước mắt.
Một thỏi son đỏ lăn lóc trên sàn, túi xách bị mở toang, giày cao gót vứt vương vãi… rồi cả đồ lót của phụ nữ.
Cảnh tượng này như một nhát dao đâm thẳng vào lòng tôi.
Cứ mỗi bước chân, tôi lại nghe thấy tiếng tim mình đập loạn nhịp.
Tôi sợ...sợ rằng anh ấy sẽ phản bội.
Tôi đưa tay lên, chậm rãi mở cánh cửa đó ra.
Cánh cửa hé ra, và khoảnh khắc đó, mọi thứ trong tôi như vỡ vụn.
Thứ hiện ra trước mắt tôi lại là thứ tôi không muốn thấy nhất.
Phản bội. Đau đớn. Và cũng là dấu chấm hết cho chúng tôi.
Anh ta đang cùng với Liễu Yên Nhi, người tôi từng xem là bạn thân, là tri kỷ, đang quấn lấy nhau trên giường.
"ah...anh...anh Hạo nhẹ chút...ah"
Khoảnh khắc đó...tôi như chết lặng, đôi chân mềm nhũn.
Tại sao? Tôi tự hỏi? tại sao lại đối xử với tôi như vậy?
"Tiểu Nhi... em thật tuyệt... anh sắp không chịu nổi rồi..."
"Nhưng...nhưng...ah.... còn Tiểu Đình thì sao....ah"
Tôi đứng ngoài cửa nhìn thấy tất cả.
Tay tôi siết chặt nắm cửa, lạnh buốt. Bàn tay còn lại vô thức bấu chặt đến mức rỉ máu.
Nhưng tôi không cảm thấy đau, có lẽ vì trái tim đã rỉ máu quá nhiều rồi.
Tôi không muốn chứng kiến giây phút này thêm nữa.
Tra nam! tiện nữ!....
Tôi sẽ không để các người yên!
Trong cơn giận dữ, tôi đẩy mạnh cánh cửa ra và bước vào phòng
Trước sự ngỡ ngàng của đôi tra nam tiện nữ này.
Họ hoảng sợ khi nhìn thấy tôi, và nhanh chóng tách nhau ra. người thì khoác đại chiếc áo ngoài vào, người thì cuống cuồng vào mà giải thích.
"Mộng Đình... anh... em nghe anh giải thích một chút."
"Đình nhi, mày nghe tao nói... tao...tao..."
Tôi cười khẩy.
"Còn gì để giải thích nữa"
Anh ta hoảng hốt bước nhanh về phía tôi, bàn tay vội vã nắm lấy cổ tay tôi. Nhưng tôi vùng mạnh ra, ánh mắt tràn đầy căm hận.
"Đừng chạm vào tôi!"
Giọng tôi như hét lên giữa không gian tĩnh lặng.
"Chia tay đi"
Tôi nhìn anh ta chằm chằm, cố gắng kiểm soát cơn giận dữ đang bùng cháy trong lồng ngực.
Không, tôi sẽ không yếu đuối trước một kẻ phản bội.
Anh ta khựng lại, có lẽ anh ta không ngờ được tôi lại nói "Chia tay" với anh ta.
"Tại sao?"
"Ta sao? Không phải bản thân anh hiểu rất rõ hay sao?"
Tôi cười nhạt, ánh mắt lạnh lùng nhìn anh ta.
"Anh đã phản bội tôi... và còn với cô ta nữa."
Anh ta không nói gì chỉ đứng im đó mà nhìn tôi.
Cô ta cũng vậy. Đôi môi mấp máy nhưng cuối cùng chỉ phát ra một tiếng yếu ớt:"Tiểu Đình... tao"
"Từ nay, tôi và các người sẽ không còn bất cứ liên hệ nào."
"Tiểu Đình...không phải như em nghĩ đâu tất cả chỉ là sự cố ngoài ý muốn..."
Anh ta cố gắng nếu kéo, nhưng tôi không muốn nghe mà cắt ngang:
"Sự cố?"
Tôi bật cười. Nhưng trong tiếng cười ấy không có chút vui vẻ nào.
"Nếu đây là hiểu lầm, vậy thì thứ tôi vừa nhìn thấy là gì? Là ảo giác sao?"
"Anh đừng nói nữa, điều đó chỉ khiến tôi cảm thấy ghê tởm anh hơn"
Tôi bước ra khỏi căn phòng đó, bỏ lại sau lưng những kẻ không đáng.
Bỏ lại cả một phần trái tim đã vỡ vụn. Nhưng tôi sẽ không gục ngã, không rơi thêm một giọt nước mắt nào vì những kẻ không đáng.
Hai tiếng trôi qua, giờ đây, tôi đang ngồi trong một quán bar xa lạ, với chai rượu mạnh trên tay.
"Ức....tra nam!.. ức tiện nữ!.. ức tôi sẽ khiến các người sống không được vui!"
Lảo đảo bước qua hành lang quán bar, chai rượu trên tay sóng sánh thứ chất lỏng đỏ thẫm.
Tôi không quan tâm đến ai, cũng chẳng buồn né tránh.
Bất chợt....
Rầm!
Tôi va phải một người đàn ông.
Khi vô tình đâm sầm vào anh ta, tôi bất giác khựng lại.
Một mùi hương nam tính, trầm ấm thoáng qua, quấn lấy mũi tôi trong chốc lát.
Dãy hành lang mờ tối, ánh đèn lét phản chiếu những hình bóng chập chờn.Cộng thêm hơi men, khiến tôi không thể nhìn rõ khuôn mặt anh ta, chỉ cảm nhận được hơi thở vững chãi.
Và sự hiện diện đầy cuốn hút ngay trước mặt.
"Anh chàng này... ức... đẹp trai quá... ức... chỉ cần anh ngủ với tôi... ức... tôi sẽ trả thù lao cho anh..."
Tôi cứ vừa nói vừa lao vào anh ta.
Dưới ánh đèn mờ ảo, tôi không thể nhìn rõ, nhưng tôi có thể thấy được cái nhíu mày của anh ta.
"Tôi không phải trai bao"
"ức.... không phải trai bao?.... ức...anh đừng có mà gạt tôi..."
Updated 32 Episodes
Comments