“Hạnh! Em có đang nghe chị nói gì không vậy!”
Hạnh hoàn hồn nhìn vào bà chị họ đang trợn mắt tức giận.
“Em xin lỗi. Chị giảng lại môt lần nữa được không?”
Cô nhỏ giọng năn nỉ:
“Em chỉ đang lo lắng cho kỳ thi cấp 3 sắp tới thôi mà.”
Chị họ thở dài đầy bất lực:
“Em phải chú ý vào chứ, cứ như vậy thì làm sao thi được vào trường A. Chị không có nhiều thời gian đâu, tối còn phải về nấu cơm cho anh rể em nữa. Chú ý vào! Chị chỉ giảng nốt lần này thôi đấy.”
“Vâng ạ.”
Năm nay Hạnh thi vào cấp 3, ba mẹ cô rất lo lắng, nên đã gọi điện nhờ chị họ đang làm giáo viên ở trường trên thị xã một tuần ba buổi chiều qua nhà kèm cô học.
Hạnh học không hẳn giỏi, nhưng cũng không phải kém, cô chỉ bị một cái tật đó là mất tập trung. Dù bất cứ lúc nào, hay ở đâu cô đều có thể ngồi một chỗ ngẩn người cả tiếng đồng hồ, cho nên trong lớp học cô thường không chú ý nghe giảng, bù lại cô có một cái đầu thông minh cho nên về nhà chỉ đành mò mẫm đọc sách giáo khoa.
Cô còn có một tật xấu nữa, đó chính là “độc miệng”. Cái tật xấu này đã mang đến cho cô rất nhiều rắc rối, cô cũng thấy nếu mình cứ như vậy thì sẽ không còn bạn mà chơi mất, nên đã cố gắng sửa rất nhiều lần nhưng vẫn chưa thấy có tiến triển gì mấy.
🌸
“Hạnh! Hạnh!”
Trịnh Minh Vi vỗ một cái lên vai cô làm cho Hạnh bừng tỉnh:
“Hả...”
“Cậu lại phiêu lãng ở đâu vậy, bọn mình đang hỏi cậu đấy. Chúng ta vẫn quyết định thì trường A cùng nhau đúng không?”
“Ừm...”
Hai cô bạn thân đang xúm lại xung quanh bàn học của Hạnh nói chuyện về dự định thi trường nào.
“Tớ xin lỗi các cậu. Tớ có thể không thi cùng trường với các cậu được rồi, Ba mẹ tớ nói sang năm nhà tớ sẽ chuyển về Hà Nội ở nên tớ không thể học cùng lớp với các cậu nữa rồi.”
Trịnh Minh Vi xụ mặt lên tiếng.
Nhà cô ấy vốn dĩ không phải ở đây, năm học lớp 8 cô mới theo ba mẹ từ Hà Nội về đây học. Cô gái với đôi mắt to tròn, hai má phúng phính, nhanh chóng hòa đồng với mọi người, cuối cùng lại thân nhất với nhóm của Hạnh.
Trần Khả Dư trầm ngâm trong chốc lát mới lên tiếng:
“Cứ nghĩ ba đứa mình sẽ còn được học cùng nhau một năm cấp 3. Nhưng cũng không sao, cậu viết thư về cho tụi mình là được. Hẹn nhau đại học gặp lại trên đó nhé.”
Cô ấy mỉm cười nắm tay Hạnh cùng Khả Dư:
“Rất vui vì được làm bạn với các cậu.”
🌸
Trong cuộc đời của mỗi người, ai cũng đều có thời thanh xuân như vậy.
Có bạn bè bên cạnh, cũng có chia xa bạn bè.
Những ngày tháng cuối cấp, không khí trong trường càng khẩn trương hơn.
Cuối tháng 7, các khối lớp khác đều đã được nghỉ hè, riêng khối lớp 9 vẫn phải đi học cả ngày.
Thời tiết năm nay đặc biệt nóng, vào đầu giờ chiều ánh nắng mặt trời càng gay gắt hơn, các học sinh ngồi trong lớp ai đấy đều mồ hôi nhễ nhại. Hai chiếc quạt trần trên đầu phát ra từng tiếng cót két quạt chậm chãi, nó không xua đi được những làn gió nóng từ bên ngoài thổi vào, mà lại càng làm nó nóng thêm.
Trên bục giảng cô giáo dậy toán vẫn đang giảng về một công thức tính đại số.
Hạnh một tay chống cằm, một tay uể oải cầm bút viết từng con số lên vở, Khả Dư ngồi bên cạnh đụng nhẹ vào tay cô nhỏ giọng thì thầm:
“Buổi chiều tan học đi ăn kem không?”
Hạnh ngừng bút quay mặt sang:
“Chiều tớ phải về sớm trông em cho mẹ, các cậu ăn mà có tâm thì mang về cho tớ một cái.”
“Ăn lại còn có tâm! Lạy cô!”
Khả Dư lườm Hạnh một cái, cầm bút lên thở dài:
“Bao giờ mới thoát khỏi cảnh cầm tù này đây.”
“Không thoát được, chúng ta chỉ chuyển từ nhà tù này sang nhà tù khác thôi. Chinh chiến còn dài lắm cô gái.”
Hạnh hờ hững vất cho Khả Dư một câu làm cô nàng không nói được gì, chỉ đành tiếp tục cúi đầu chăm chỉ viết số.
Nhà Hạnh cách khá xa trường, mà cuối cấp lại phải học cả ngày, đi lại bất tiện cho nên cô đành phải ở lại trường vào buổi trưa, buổi chiều muốn tranh thủ về sớm giúp mẹ trông em.
Không giống nhà Khả Dư, nhà cô ấy có điều kiện hơn, buổi sáng cô ấy sẽ đi xe đạp cùng Hạnh, buổi trưa mẹ cô ấy thường đi xe máy đến đón về ăn cơm nghỉ ngơi rồi lại đưa cô ấy đi học, buổi chiều tan học cô ấy mới đi xe đạp về cùng cô.
Minh Vi còn tốt hơn, nhà cô ấy thì trực tiếp ở thị trấn, cách trường chưa đầy 1km.
Thỉnh thoảng có những hôm trời nắng nóng như hôm nay, ba người bọn cô sẽ rủ nhau ra cửa hàng tạp hóa đầu trường làm một chầu kem hay mỗi đứa một hai cái sữa chua túi để giải cái nóng cuối ngày.
Và tất nhiên sẽ là một trong hai cô nàng có điều kiện kia bao, chúng nó có tiền tiêu vặt mà, còn cô đến cơm trưa cũng phải tự mang đi thì lấy đâu ra mà bao chúng nó.
Updated 108 Episodes
Comments
hoàng ngọc bảo nhi 🐣💗
úi em cũng tên hạnh và cũng đang ôn thi cấp 3 :))
2022-08-10
4