Chương 7

Ba người ngồi trên chiếc ô tô của cậu nhỏ, đoạn đường hơn mười cây số không ai nói với ai một lời nào.

Khi đến cổng nhà ông ngoại đã là gần một giờ sau, bầu trời có ánh trăng nhàn nhạt chiếu xuống làm cho Hạnh nhìn thấy mọi thứ đều mờ mờ.

Đi sâu vào một chút, hiện ra trong mắt Hạnh là ngôi nhà ba tầng đèn điện sáng chưng, cánh cổng sắt nặng nề màu đen đang được mở rộng.

Cậu nhỏ dừng xe, Hạnh và mẹ không biết mở cửa xuống nên đành phải đợi cậu nhỏ, cô nắm chặt bàn tay mẹ thì thấy nó đang run lên nhè nhẹ, cô thấy vậy càng nắm chặt hơn.

Mẹ Minh Lan cảm nhận được liền hơi mỉm cười nhìn cô.

"Chị Lan, ba đang đợi chị. Chị mang cháu vào gặp ba đi."

Cậu nhỏ nhẹ nhàng gọi hai mẹ con.

Mẹ Minh Lan hít vào thở ra vài lần mới nắm tay Hạnh dắt cô đi qua cánh cổng.

Nơi này đã khác với mười sáu năm trước rất nhiều.

Xuyên qua khoảng sân rộng lớn với những cụm cây cảnh hình thù lạ mắt, hai mẹ con Minh Lan đã đứng trước cửa chính, ở đây cũng mờ hồ nghe thấy được tiếng nói chuyện bên trong.

Bàn chân Mẹ Minh Lan ngập ngừng không dám bước tiếp.

"Vào đi chị, ba thật sự rất nhớ chị."

Cậu nhỏ đi theo sau nãy giờ lên tiếng.

Bước chân ngập ngừng liền dứt khoát bước lên từng bậc cửa, đưa tay đẩy cánh cửa chính.

Những người đang ngồi trên ghế sofa nói chuyện với nhau thấy cửa mở liền đồng loạt nhìn về bên này, ba người ở ngoài cửa thấy vậy cũng liền đứng im ở đó.

Bầu không khí im lặng đến ngột ngạt làm cho Hạnh thấy khó chịu.

"Minh Lan! Em đã về rồi!"

Một giọng nói khàn khàn mang theo vui vẻ vang lên, đó là một bác gái nhìn hơi lớn tuổi, nhưng rất xinh đẹp, mặc một thân váy đen thêu hoa sang trọng.

"Vâng...chị hai."

Mẹ Minh Lan ngập ngừng lên tiếng, sau đó mới dắt theo cô bước vào trong nhà.

Khi bước vào bên trong, Hạnh tò mò nhìn xung quanh căn phòng khách một lượt.

Nó nhìn khá lớn, phải bằng một nửa căn nhà cô, được trang hoàng bằng những bức tranh vẽ cảnh vật, nền nhà lát đá hoa màu trắng sáng bóng mà lần đầu tiên cô mới được nhìn thấy, ở chính giữa bày một bộ ghế gỗ màu nâu cánh gián được trạm khắc tỷ mỉ.

Trên bộ ghế có ngồi 4 người, một người nam lớn tuổi nhất và ba người nữ, trong đó có hai người nữ nhìn khá giống nhau.

Gia đình ông ngoại cô có 6 người con lần lượt là Minh Tùng, Minh Trúc, Minh Cúc, Minh Mai, Minh Lan và Minh Châu.

Hai mẹ con cô đi đến ngồi vào một chiếc ghế, cậu út đi theo đứng phía sau hai mẹ con cô.

Mẹ Minh Lan hơi khẩn trưởng, bàn tay nắm lấy tay Hạnh đã đổ môi ướt nhẹp, nhưng giọng nói vẫn tỏ ra bình tĩnh:

"Em chào anh cả, chào chị hai chị ba và chị tư. Em nghe Minh Châu nói ba bị ốm cho nên đưa cháu ngoại về thăm ba."

Minh Cúc cười nhẹ nhàng đi đến bên cạnh hai mẹ con, nắm lấy một bên bàn tay mẹ Minh Lan:

"Đừng câu nệ như vậy, chúng ta là chị em cơ mà, dù nhiều năm không gặp thì vẫn là máu mủ của nhau. Em có nhớ ngày xưa em hay làm nũng đòi quà ai nhất không?"

Lúc này mẹ Minh Lan liền bật cười.

Đúng vậy, dù cho mười mấy năm xa cách không gặp thì họ vẫn là anh chị em ruột của nhau:

"Chị vẫn còn nhớ sao?"

"Đúng vậy. Mọi chuyện của em bọn chị đều nhớ. Bao nhiêu năm qua vất vả cho em rồi."

Nói rồi Minh Cúc ôm lấy mẹ Minh Lan, hai người ôm nhau khóc, mọi người ngồi bên cạnh thấy vậy cũng đứng dậy tiến lại gần cùng ôm lấy nhau.

Cuối cùng vẫn là bác cả tách ra lên tiếng:

"Thôi được rồi, lát lại nói chuyện tiếp, để em ấy lên gặp ba trước đi. Minh Lan, em đi cùng anh."

"Vâng."

Mẹ nắm lấy tay cô dắt đi theo bác cả bước lên từng bậc cầu thang tới tầng hai, đến trước một cánh cửa màu nâu thì dừng lại, giọng bác cả trầm đục:

"Em đi vào đi, có mẹ ở bên trong đó. Anh xuống dưới nhà đợi."

"Vâng."

Mẹ Minh Lan đợi bác cả đi xuống mới tiến gần đến cánh cửa gỗ nặng nề, bàn tay đặt lên nắm cửa lại ngập ngừng thả xuống, cố hít sâu vài lần lấy bình tĩnh, cuối cùng cánh cửa cũng mở ra.

Hạnh thấy mẹ đứng im không nhúc nhích liền thò đầu từ sau lưng mẹ ra nhìn vào bên trong, đập vào mắt cô đầu tiên là chiếc giường với chăn đệm màu nâu, mà người nằm ở giữa giường đang nhắm chặt mắt, xung quanh ông có rất nhiều giây rợ, trên mặt còn có một cái mặt nạ trong suốt, cả người gầy đến chỉ còn da bọc xương.

Ngồi bên cạnh giường là một bà lão, cô không biết hình dung như thế nào cho đúng, bà ngồi lưng thẳng tắp, hai tay bắt chéo để trong lòng từ người bà toát ra vẻ ung dung quý phái, tuy khuôn mặt nhìn có tiều tụy đi nhiều nhưng có thể khẳng định lúc trẻ bà là một đại mỹ nhân, mà Mẹ Minh Lan nhìn qua khá giống bà, nhất là đôi mắt.

"Mẹ..."

Giọng mẹ Minh Lan lạc đi, câu nói ra đến miệng lại thành từng tiếng nức nở.

Bà Minh Ngọc khi nhìn thấy con gái đã không kìm được nước mắt, nhìn đứa con gái bà thương yêu nâng niu trong tay giờ này đứng trước mặt bà sau mười mấy năm xa cách, giọng nói khàn khàn:

"Con gái...lại đây với mẹ...nào!"

Mẹ Minh Lan buông tay cô ra chạy tới quỳ xuống bên cạnh chân bà:

"Mẹ...là...là...con gái...bất hiếu..."

Bà Minh Ngọc vuốt ve khuôn mặt Mẹ Minh Lan, trên môi nở một nụ cười:

"Không sao, đừng tự trách mình. Hiện giờ con về là tốt rồi, lại chào ba con đi, ông ấy cũng rất nhớ con."

Mẹ Minh Lan cứ quỳ như vậy đi lại gần cạnh giường, nắm lấy tay người nằm trên giường:

"Ba...con gái...về thăm ba..."

Hot

Comments

草原1996

草原1996

Dây rợ, tác giả viết sai từ này

2022-08-24

0

Toàn bộ
Chapter
1 Văn án
2 Chương 1
3 Chương 2
4 Chương 3
5 Chương 4
6 Chương 5
7 Chương 6
8 Chương 7
9 Chương 8
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 51
53 Chương 52
54 Chương 53
55 Chương 54
56 Chương 55
57 Chương 56
58 Chươnh 57
59 Chương 58
60 Chương 59
61 Chương 60
62 Chương 61
63 Chương 62
64 Chương 62
65 Chương 63
66 Chương 64
67 Chương 65
68 Chương 66
69 Chương 67
70 Chương 68
71 Chương 69
72 Chương 70
73 Chương 71
74 Chương 72
75 Chương 73
76 Chương 74
77 Chương 75
78 Chương 76
79 Chương 77
80 Chương 78
81 Chương 79
82 Chương 80
83 Chương 81
84 Chương 82
85 Chương 83
86 Chương 84
87 Chương 85
88 Chương 86
89 Chương 87
90 Chương 88
91 Chương 89
92 Chương 90
93 Chương 91
94 Chương 92
95 Chương 93
96 Chương 94
97 Chương 95
98 Chương 96
99 Chương 97
100 Chương 99
101 Chương 100
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Ngoại Truyện 1 : Đợi anh
108 Ngoại truyện: Minh Châu
Chapter

Updated 108 Episodes

1
Văn án
2
Chương 1
3
Chương 2
4
Chương 3
5
Chương 4
6
Chương 5
7
Chương 6
8
Chương 7
9
Chương 8
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 51
53
Chương 52
54
Chương 53
55
Chương 54
56
Chương 55
57
Chương 56
58
Chươnh 57
59
Chương 58
60
Chương 59
61
Chương 60
62
Chương 61
63
Chương 62
64
Chương 62
65
Chương 63
66
Chương 64
67
Chương 65
68
Chương 66
69
Chương 67
70
Chương 68
71
Chương 69
72
Chương 70
73
Chương 71
74
Chương 72
75
Chương 73
76
Chương 74
77
Chương 75
78
Chương 76
79
Chương 77
80
Chương 78
81
Chương 79
82
Chương 80
83
Chương 81
84
Chương 82
85
Chương 83
86
Chương 84
87
Chương 85
88
Chương 86
89
Chương 87
90
Chương 88
91
Chương 89
92
Chương 90
93
Chương 91
94
Chương 92
95
Chương 93
96
Chương 94
97
Chương 95
98
Chương 96
99
Chương 97
100
Chương 99
101
Chương 100
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Ngoại Truyện 1 : Đợi anh
108
Ngoại truyện: Minh Châu

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play