Hạnh nghe thấy câu nói ấy liền không động đậy nữa.
Phải đau đớn đến chừng nào thì một người đàn ông lạnh nhạt như cậu mới nói ra câu đó.
Hạnh cố gắng nằm im chừng vài giây, nhưng cuối cùng cô không nhịn được nữa, cố gắng ngồi vùng dậy lê mông cách ra xa một đoạn dài, một tay bịt lấy mũi:
"Cậu...con không...nhịn được...cậu hôi lắm ý!"
"Hử? Con vừa bảo ai hôi?"
"Cậu làm ơn...nhìn lại xung quanh mình đi...người cậu đang bốc lên đừng đợt khói màu xanh đấy!"
"Ồ! Vậy sao?"
Người nào đó vùng dậy, hai bước thành một đi đến chỗ cô gái, rồi bất ngờ chùm cả cái chăn lên người cô, bao bọc cô đến kín mít:
"Nào bé con, bây giờ mau nói cho cậu biết có thơm hay không?"
"Khụ...thơm...khụ khụ..."
"Ồ! Vậy có thấy khói màu xanh không?"
"Không...không có...con thấy toàn màu hồng...cả phòng đều là khói màu hồng...mau thả con ra..."
"Được rồi, lần này tha cho con."
Chiếc chăn vừa được mở ra, Hạnh đã vội vàng lao ra cửa liên tục nôn khan, sau khi hít đủ không khí trong lành cô mới quay đầu lại nhìn cái người đang đứng khoanh tay giữa phòng:
"Hừ! Cậu cứ nhớ hôm nay đấy!"
Minh Châu bật cười, nụ cười của anh càng làm cho Hạnh tức giận hơn, mà đáng ghét là cô lại không làm gì được.
Cô hậm hực dẫm từng bước thật mạnh đi về phía cầu thang.
Bóng dáng cô vừa đi khuất, nụ cười trên môi Minh Chậu cũng tắt theo, anh đứng giữa phòng nhìn xung quanh mình một lượt, lại khéo chiếc áo sơ mi nhăn nhúm trên người đưa lên mũi ngửi:
"Ừm, hôi thật."
Đến khi anh tắm rửa sạch sẽ đi xuống dưới nhà, đã nhìn thấy cô cháu gái nhà anh đang ngồi ăn từng miếng cháo ngon lành trong phòng bếp.
Có vẻ như đã ăn hết, anh thấy cô đứng dậy múc cho mình một bát nữa, rồi lại ngồi về chỗ cũ bắt đầu ăn ngon lành.
Có thể do nhìn thấy cô ăn ngon, cho nên bụng anh cũng có cảm giác đói, ba ngày qua, anh gần như chưa ăn một cái gì, không phải không muốn ăn mà do anh nuốt không nổi.
Minh Châu bước về phía kệ bếp, lấy cho mình một cái bát, cũng đến nồi múc một bát cháo bưng tới ngồi cạnh cô:
"Cho cậu mượn cái thìa."
Người đang ăn có vẻ như cố tình làm lơ anh.
Minh Châu cười nhẹ, vòng tay qua trước mặt cô, với lấy cái thìa trong hộp đựng.
Anh ngồi lại vị trí, bắt đầu múc từng muỗng nhỏ ăn chậm chạp.
Hạnh thấy vậy liền vội vàng ăn nốt số cháo còn lại trong bát:
"Cô Hiên, canh của bà ở đâu ạ? Để cháu mang lên cho bà."
Cô Hiên là người giúp việc trong nhà ông bà cũng được gần chục năm rồi, dáng người cao gầy, tính tình hiền lành nhẹ nhàng:
"Cô để ở khay trên bệ bếp, cháu mang lên hộ cô."
"Vâng."
Hạnh vòng qua người cậu nhỏ, ở phía sau lưng cậu làm một cái mặt xấu.
Tiếng cười trầm thấp vang lên:
"Cậu nhìn thấy đó."
"Cậu nhìn thấy cái gì?...Ơ mà cháu đang giận cậu! Không muốn nói chuyện với cậu! Hừ..."
"Nhỏ mọn vậy sao? Muốn cậu xin lỗi thì nói ra cậu xin lỗi con là được."
"Hơ...có người nhận lỗi như cậu ấy hả? Vậy thì cậu cứ giữ lấy tất đi! Hừ..."
Cô không muốn tranh cãi với cậu nhỏ nữa, quay người bưng khay đựng bát canh đi thẳng lên phòng bà ngoại.
Cốc...cốc...
Cô đẩy cửa nhẹ nhàng bước vào bên trong, thấy mẹ mình vẫn đang ngồi trên ghế liền nhíu mày, nhỏ giọng nói:
"Sao mẹ không nằm nghỉ một lát!"
Minh Lan nhìn con gái cười nhẹ nhàng:
"Mẹ không mệt lắm, với lại lát mẹ còn phải đánh thức bà dậy, ngủ bây giờ lát lại không dậy được."
"Bà đang ngủ sao lại gọi bà dậy vậy mẹ? Bà cũng mệt lắm rồi."
"Lát nữa 8 giờ có luật sư đến đọc di chúc, cho nên bà cần phải dậy để nhận giấy tờ liên quan."
"Nhà giàu phiền phức mẹ nhỉ!"
"Cái con bé này! Ăn nói linh tinh!"
Minh Lan vừa cười vừa tét nhẹ vào mông Hạnh.
"Hì hì, thì con nói thật mà. Chứ như nhà bà nội thì lấy đâu ra di chúc."
Hạnh liếc nhìn bát cháo đã hết trên bàn liền hài lòng, ít nhất mẹ cũng chịu ăn rồi:
"Có cần gọi bà dậy bây giờ không mẹ? Cũng 7h30 rồi mà, con có mang canh sâm lên cho bà, hay mẹ gọi bà dậy uống một chút cho người có sức?"
Minh Lan thấy con gái nói cũng có lý, liền ngồi lên giường chạm nhẹ vào mẹ mình:
"Mẹ ơi...Mẹ..."
Người nằm trên giường vẫn không có chút phản ứng nào.
Minh Lan cố gắng lớn tiếng hơn một chút:
"Mẹ ơi...mẹ ơi..."
Lúc này bà Minh Ngọc mới hơi cựa người, đôi mắt chậm chạp mở ra mơ màng nhìn người ngồi trước mặt.
Một lát sau bà đã tỉnh táo hoàn toàn, giọng nói khàn đặc do mệt mỏi quá độ:
"Mấy giờ rồi con?"
"Dạ 7h30 rồi mẹ. Nhà bếp có hầm canh sâm, mẹ dậy cố uống một chút nhé?"
"Ừm."
Minh Lan thấy bà đồng ý liền vội vàng tiến tới đỡ sau lưng bà, để bà ngồi vững rồi mới nhét một cái gối vào sau lưng bà:
"Hạnh, bê bát lại đây con."
"Vâng."
Hạnh cẩn thận bê bát canh đến bên cạnh giường đưa cho mẹ mình.
Minh Lan nhận bát canh từ con gái nhẹ nhàng thổi từng muỗng nhỏ đưa đến bên miệng bà:
"Mẹ cố gắng uống một chút cho đỡ mệt."
Bà Minh Ngọc chậm rãi uống từng muỗng, đến lúc uống được hơn nửa bát thì lắc đầu từ chối:
"Mẹ đủ rồi."
"Vâng."
Minh Lan lấy khăn nhẹ nhàng lau miệng cho bà, rồi mới quay sang dặn con gái:
" Hạnh, con mang chỗ còn lại xuống bảo cô Hiên ủ ấm để lát bà uống tiếp."
"Vâng."
Khi Hạnh bê khay xuống đến nhà thì thì đã không còn thấy cậu nhỏ đâu, cô mang canh đến chỗ cô Hiên dặn dò lại theo lời mẹ mình.
Lúc vừa bước chân ra khỏi cửa bếp thì gặp ngay bác ba Minh Cúc, cô tưởng bác ấy muốn đi vào bếp liền muốn tránh sang một bên, nhưng bác ấy lại kéo lấy cánh tay cô:
"Cháu lên bảo mẹ cháu đỡ bà xuống cho bác, mọi người đang chờ bà dưới nhà rồi."
Hạnh khó hiểu nhìn bác ấy, sao bác không tự lên mà lại bắt cô đi?
Thôi, dù sao cô cũng là con ngoan:
"Vâng."
Updated 108 Episodes
Comments