“Con về rồi ạ.”
Hạnh lững thững bước vào nhà, đi thẳng về phòng thay quần áo xong mới đi ra.
“Con giữ em giúp mẹ để mẹ đi nấu cơm.”
Bà Lan để hai cô nhóc ngồi xuống sàn nhà liền đứng dậy đi ra sau bếp.
“Ba vẫn chưa về ạ?”
Hạnh ngồi xuống chỗ mẹ vừa ngồi, lấy mấy thứ đồ chơi nhỏ cho hai cô em gái, hỏi với theo.
Bà Lan tay chân bận rộn trả lời cô:
“Chuẩn bị đến vụ gieo mạ nên hôm nay ba con phải làm thêm đến đêm, nên mẹ muốn nấu cơm sớm một chút mang ra cho ba con.”
Gia đình của Hạnh không phải là một gia đình khá giả, thu nhập chỉ đủ chi tiêu tiết kiệm trong gia đình. Ba cô làm cho hợp tác xã, mỗi lần đến vụ mùa ba cô đều phải làm đến đêm khuya cho kịp người ta gieo trồng.
Mẹ cô rất xinh đẹp, có thể thấy trước đây lúc trẻ bà còn đẹp hơn như vậy, tính cách cũng dịu dàng.
Gia đình ông bà ngoại tổ tiên là địa chủ, nên con cháu về sau này đều có của cải được chia phần.
Ông ngoại cô lại là người có đầu óc kinh doanh, cho nên rất có tiền. Mẹ cô trước đây ở nhà chưa từng phải làm gì nặng nhọc, mười đầu ngón tay chưa từng dính nước, có thể nói là một tiểu thư chân chính, đến tận lúc lấy ba cô.
Hạnh đã từng có lần hỏi mẹ “Tại sao ngày ấy mẹ lại lấy ba.”
Lúc đó, Hạnh có thể thấy được gương mặt hạnh phúc của mẹ kể lại quá trình ba theo đuổi mẹ.
“Ba con rất đáng yêu.”
Chỉ có như vậy mà mẹ lấy ba???
Mẹ thật ấu trĩ.
“Mẹ quen ba con là do một người chồng của bạn mẹ giới thiệu. Khi đó mẹ mới 16 tuổi, cùng với bọn họ đi tham dự một đám cưới trong thôn, hôm đó là lần đầu tiên trong đời mẹ cảm thấy rung động. Rồi sau đó mẹ lấy ba con.”
???
Mẹ kể , nhà ông ngoại lúc ấy có thể nói là giàu nhất xã, từ nhỏ mẹ đã có hôn ước với một người con trai môn đăng hộ đối do hai nhà định ra, chỉ đợi đến năm 16 tuổi liền cho hai người đính hôn trước.
Nhưng mẹ không hề có tình cảm với người đó, còn thậm chí có một chút ghét bỏ. Nhưng lúc đó mẹ cũng không phản kháng cuộc hôn nhân này, cho đến lúc gặp được ba.
Trong hôm đi đám cưới người bạn cùng thôn, mẹ bị các thanh niên trong thôn trêu ghẹo. Đang không biết làm gì mẹ liền nhìn thấy một bóng người đạp lên ghế nhảy tới trước mặt mẹ. Một tiểu thư nhà giàu chưa trải sự đời bị khoảng khắc ấy làm cho rung động.
Rồi thì việc gì đến cũng đến, cô con gái xinh đẹp với tính cách dịu hiền lúc cứng đầu lên thì không ai có thể sánh bằng.
Mẹ nhất quyết không lấy người con trai đã có hôn ước với mình, nguyện ý bị ông ngoại đuổi ra khỏi nhà cũng phải lấy được ba.
“Mẹ, mẹ nói thật đi. Có phải lúc ấy me bị sắc đẹp che mờ đôi mắt đúng không??”
Mẹ tôi chỉ cười, rồi trả lời thẳng thắn:
“Ba con lúc ấy rất đẹp trai, mẹ là bị sắc đẹp che mờ mắt.”
Con còn gì để nói nữa đâu...
Gia đình ông bà nội rất nghèo, lại có nhiều con. Ngày ba cưới mẹ, ông bà nội đã phải chạy vay khắp thôn mới đủ tiền làm mười mâm cỗ cưới cho ba mẹ.
Mẹ nói, lúc nhìn thấy ba đạp chiếc xe đạp đi hơn mười cây số, mặc chiếc áo trắng sơ vin với quần đen rộng thùng thình cầm bó hoa bách hợp trắng đến đón mẹ, mẹ đã rơi nước mắt.
Nhà ông ngoại vì phản đối mẹ lấy ba mà không làm tiệc chúc mừng, cũng không mời khách. Ông ngoại từ mặt mẹ nên không muốn nhìn con gái, chỉ có bà ngoại lặng lẽ lau nước mắt, trên tay bế cậu út dúi vào tay mẹ hai chỉ vàng.
Mẹ cứ như vậy mà lấy ba.
Ba biết mẹ tủi thân, nên đối xử với mẹ rất tốt, dù ông có làm đến ba công việc một ngày cũng không muốn mẹ phải vất vả làm lụng ngoài đồng.
Đến nay đã mười sáu năm, có với nhau ba người con gái nhưng ba vẫn chiều mẹ như vậy.
Cô chưa từng thấy ba quát mắng hay nặng lời với mẹ dù chỉ một câu.
Cô thật hâm mộ ba mẹ.
Thảo nào mẹ bảo ba rất đáng yêu.
🌸
“Con ở nhà lấy cơm cho hai em ăn, mẹ mang cơm cho ba con.”
“Vâng ạ.”
Bà Lan tay sách hai cặp lồng đựng cơm với thức ăn, đội thêm cái nón rồi đi ra ngoài đồng.
Hạnh chơi một lúc với hai đứa nhỏ xong mới đứng dậy đi lấy hai bát cơm, cắt vào mỗi bát một ít thịt rang với một ít rau, trộn đều lên mang ra cho hai đứa nhỏ ăn.
Mẹ lấy ba năm 16 tuổi, đến năm 18 tuổi mới có cô, rồi từ lúc ấy mẹ không mang thai thêm được nữa, ông bà nội trước đây vì chuyện của ông bà ngoại phản đối đã không thích mẹ lắm, đến lúc này càng không thích hơn, mẹ nhẫn nhục chịu đựng cùng ba chạy chữa nhiều năm đến tận lúc cô 12 tuổi mới sinh thêm được hai cô nhóc sinh đôi này.
Ông bà nội thấy lại là cháu gái liền lạnh mặt, chia cho ba một mảnh ruộng rồi đuổi ba mẹ ra ở riêng.
Ba thấy vậy cũng không phản đối, lúc trước ba cũng từng có ý định này, ba đi làm tích cóp bao năm lại cố vay mượn thêm xây một cái nhà cấp bốn nhỏ cho cả gia đình trên mảnh ruộng được chia.
Đúng là không có gì bằng nhà của mình, tuy có nhỏ một chút nhưng cũng đủ cho cả nhà ở, có thể do tâm lý thoải mái nên mẹ càng ngày càng trẻ ra, mà ba thì càng chăm chỉ làm việc hơn.
Updated 108 Episodes
Comments
草原1996
Khoảnh khắc tác giả ạh
2022-08-24
1