Chỉ còn một tuần nữa là đến ngày thi chuyển cấp.
Không khí trong trường càng khẩn trương hơn, học sinh khối 9 càng ý thức được điều đó nên ai cũng cố gắng học nhiều hơn nữa, họ sợ bỏ qua chỉ một công thức nhỏ cũng sẽ làm mình bị trượt cấp 3.
Bên ngoài sân trường, cái nắng len lỏi qua từng tán cây xà cừ chiếu xuống mặt đất.
Hàng phượng vỹ trên sân trường đỏ rực một góc trời, thỉnh thoảng lại động theo cơn gió làm chúng giống như những ngọn lửa nhảy nhót trong nắng.
Hạnh lim dim đôi mắt chống tay vào má ngắm nhìn hàng phượng vỹ.
Khả Dư vừa tranh thủ chợp mắt một chút giờ cũng tỉnh lại. Cô ngoái đầu lướt một vòng quanh lớp.
Vào giờ ra chơi, cả lớp lại im lặng, ai ngồi chỗ ấy, ngoài hành lang thỉnh thoảng vang lên tiếng dép đi lại của một vài bạn học.
Đúng là chả bù cho mấy tháng trước, ở trong tiết học có quát khản cả tiếng bắt bọn nó im chúng nó cũng không chịu, thế mà giờ đứa nào đứa nấy ngoan như cún.
Khả Dư chán nản quay đầu lại nằm nghiêng trên bàn nhìn hàng phượng ngoài cửa sổ. Dần dần ánh mắt liền chuyển đến gương mặt cô bạn cùng bàn.
Hạnh vẫn đang chống tay ngẩn người nhìn chăm chú ra bên ngoài.
Ba chị em cô giống hệt nhau ở đôi mắt, long lanh to tròn, tròng mắt đen như mực, khiến người khác nhìn vào như muốn bị hút vào trong đó.
Nhất là lúc tỏ ra đáng thương, nếu cô ấy mà dùng ánh mắt đó nhìn đàn ông thì chắc họ sẽ quỳ xuống dơ hai tay dâng mọi thứ cho cô ấy mất.
Thật sự rất đẹp!
Khả Dư cảm thán không thôi:
“Hạnh, sao da cậu trắng thế? Sao tay cậu đẹp thế, vừa dài vừa nhỏ. Cậu còn làm việc nhà nhiều hơn tớ mà sao lại đẹp hơn tớ vậy! Thật bất công!”
Hạnh không quay đầu lại, thờ ơ trả lời:
“Sao cậu nhiều tiền thế mà tớ lại không có? Thật. Bất. Công.”
Hạnh nhấn mạnh ba chứ cuối cùng. Lúc này cô mới lười nhác quay đầu lại nhìn Khả Dư đang tức đến trợn mắt:
“Đấy là tiền tiêu vặt tớ để dành á.”
“Ừm, tớ còn không có lấy 10 nghìn tiêu vặt đấy. Không bất công đâu cô gái.”
Hạnh thong thả trả lời.
Bên ngoài cửa sổ từng tia nắng len lỏi theo vào chiếu lên gương mặt cô ấy làm cho cả người cô như phát sáng, làm da trắng đến trong suốt ửng hồng theo sức nóng làm cho cô ấy càng thêm xinh đẹp.
Hạnh thật sự rất đẹp, vẻ đẹp ngây thơ non nớt mang thêm vài phần quyến rũ của một cô gái chưa trưởng thành.
Cứ như vậy đến lúc cô ấy trưởng thành sẽ có bộ dạng quyến rũ đến trừng nào nữa đây!
Khả Dư không ngừng cảm thán trong lòng. Cô học cùng Hạnh từ năm lớp 7 đến giờ, nhưng chưa từng thấy chán khi ngắm nhìn cô ấy.
“Cho tớ hỏi lớp mình ai tên là Hạnh vậy?”
Lúc này, ngoài cửa lớp vang lên tiếng nói rụt rè của một cậu con trai.
Yên tĩnh bị phá vỡ, cả lớp đồng loạt nhìn về phía người đang đứng ngoài cửa.
Cậu học sinh dường như bị giật mình, giọng nói cũng không được lưu loát nữa:
“Cho...cho tớ hỏi, ai...ai tên là Hạnh vậy?”
Khả Dư nghe đến đây không nhịn nổi liền bật cười, tiếng cười của cô ấy đánh thức cả lớp đang im lặng.
Rồi từng tràng cười lớn vang lên, kèm theo đó là những lời trêu ghẹo của tụi con trai trong lớp:
“Đến tỏ tình với người đẹp lớp tớ sao?”
“Ơ kìa! Sao lại tay không mà đến thế.”
Cậu học sinh đỏ bừng mặt, giọng nói run run:
“Khô...ng phải vậy.”
Lúc này Hạnh mới dơ tay lên trả lời:
“Là tớ. Cậu tìm tớ có việc?”
Cậu bạn kia như bắt được phao cứu sinh vội vàng nói:
“Anh Phong đợi cậu sau giờ học ngoài sân thể dục.”
Vừa nói xong liền quay người bỏ chạy, làm cả lớp lại được một trận cười .
Khả Dư vừa ôm bụng cười vừa đẩy tay cô trêu ghẹo:
“Vương tử của trường hẹn cậu kìa. Sướng chưa!”
Cô chưa kịp trả lời lại sau lưng đã vang lên tiếng nói ẻo lả của ai đó:
“Chả sướng muốn chết ấy còn giả bộ.”
Khả Dư không đợi cô nói đã quay phắt người lại, đứng dậy đi đến trước mặt cô gái kia:
“Thế mà có đứa muốn sướng đến phát điên cũng không được đấy.”
“Cậu...cậu đừng có mà ăn nói linh tinh.”
Phạm Liên tức giận đến đỏ bừng cả khuôn mặt, hai mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào Minh Vi.
Khả Dư cũng không muốn chịu thua kém trợn mắt nhìn lại cô ta.
Hạnh nhìn thấy vậy không nhịn được cười nhẹ:
“Dư, quay về đây. Cẩn thận bị khô mắt.”
Lúc này Khả Dư mới dừng lại, lúc quay về chỗ ngồi còn không quên lườm Phạm Liên.
Phạm Liên thở phì phò, hai tay chống eo, lẩm bẩm:
“Đồ canh cửa. Hừ.”
“Còn hơn có đứa không có cửa để canh.”
Hạnh lạnh lùng chen vào một câu.
“Cậu...”
Phạm Liên bị nghẹn đến tím mặt, hùng hổ quay đầu dẫn theo hai cô bạn đi ra ngoài cửa lớp.
Khả Dư thấy vậy lặng lẽ dơ ngón cái lên với Hạnh:
“Công phu mắng người của cậu vẫn là đỉnh nhất. Mà này, chuyện của Phong là như thế nào vậy, từ khi nào cậu lại quen vương tử của trường mình thế? Sao tớ là bạn thân của cậu mà lại không biết gì?”
Lúc này Minh Vi mới từ ngoài cửa bước vào, cả sáng nay cô ấy bận rộn trên phòng giáo vụ làm hồ sơ chuyển trường thi về Hà Nội, vừa về đã mang theo khuôn mặt muốn hóng hớt đi đến chỗ ngồi ngay trước Khả Dư:
“Ai trọc giận ‘mỹ nhân mềm mại’ lớp ta thế? Tớ thấy cô ta hùng hổ dẫm lên cầu thang đi xuống nhà vệ sinh rồi. Tớ đi bên cạnh còn cảm thấy sức lực kinh người đấy!”
Khả Dư che miệng cười:
“Còn ai vào đây nữa ‘độc cô cầu bại’ của chúng ta đấy. Haha...”
“Này này, tớ làm lỡ mất chuyện gì hay rồi à?”
“Nhiều chuyện hay lắm,”
Khả Dư tỏ ra nguy hiểm liếc mắt về phía Hạnh lại đang ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ, cô ấy vỗ một cái lên vai Hạnh:
“Khai thật thì sống, chống lại thì chết! Nói đi, cậu quen vương tử bao giờ mà bọn tớ không hề biết, có loại bạn thân như cậu sao hả?”
Minh Vi mở to đôi mắt một mí đến hết cỡ, miệng tròn vo không thốt lên lời:
“Hoà..ng Phong...?”
“Cậu còn biết người nào là vương tử nữa à?”
Khả Dư tỏ vẻ khinh thường lườm Minh Vi.
Updated 108 Episodes
Comments
草原1996
Chọc giận
2022-08-24
0
草原1996
Đến chừng nào
2022-08-24
0