Sở Hi Lam trở về nhà trong bộ dạng tiều tụy, có hơi xơ xác. Gương mặt cô cũng xuất hiện những nếp nhăn xấu xí trên da mặt, mái tóc dài buông xõa sau lưng chính là thứ minh chứng duy nhất cho cuộc sống sinh viên của Sở Hi Lam.
Cô từng bước từng bước chạy vào ngôi nhà còn tàn tạ hơn chính bản thân cô lúc bấy giờ.
"Con về rồi à? Có tin tức gì mới mẻ không con?"
Sở Hi Lam thở dài ảo não, cô không có ý định tiếp lời.
Nhìn dáng vẻ đáng thương của con gái, bà Sở bất giác cảm thấy có hơi bất lực, bà cũng không muốn ép cô quá đành thui thủi trở về phòng.
Không gian xung quanh Sở Hi Lam lúc này chỉ còn mình cô ở đó, trong sự tĩnh lặng của bóng tối, cô cảm thấy bản thân mình thật vô dụng cũng thầm oán trách ông trời thật bất công.
Tại sao? Tại sao kẻ không có tội lại bị cầm tù? Còn kẻ có tội thật sự vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật?
Liệu trong cuộc sống bấp bênh thế này, có còn nơi nào để ta yên lòng dựa dẫm, liệu trên đời này có còn tồn tại thứ gọi là "thiên lý công minh"?
*
Sở Hi Lam đi theo địa chỉ trên tờ danh thiếp, nơi cô đến chính là "Văn phòng luật sư Tĩnh Nghiệm".
Đôi giày cao gót di chuyển trên nền đất, cô mở cửa văn phòng nhìn thấy một người nam nhân vóc dáng cao to, có phần chững chạc đang nghiêm nghị xem kỹ tờ hồ sơ đề án đang nằm trên bàn.
Nghe thấy tiếng đóng cửa, anh thoáng chút ngạc nhiên nhưng rồi cũng nở một nụ cười thân thiện chào đón kèm một câu xã giao vô cùng nho nhã.
"Cô Sở đến rồi, rất đúng giờ nha."
Sở Hi Lam ngồi xuống chiếc ghế đối diện, khẽ liếc mắt xuống tờ giấy trên bàn. Tĩnh Nghiệm nhận thấy vội dẹp đi, anh không hề có chút bực dọc chỉ có sự ấm áp là ngập tràn trong đôi mắt.
Anh hỏi:
"Không biết tình hình của gia chủ chúng ta hiện tại ra sao?"
Sở Hi Lam có hơi căng thẳng nhưng cũng bình tĩnh trả lời:
"Mẹ tôi gần đây sức khỏe chẳng tí nào là ổn, thân thể suy yếu đến cạn kiệt sinh lực, mấy nay bà chả ăn chả uống làm tôi lo lắng hết sức. Còn về anh tôi, dù mọi người hay bảo anh ấy có tội nhưng tôi vẫn rất tin tưởng anh ấy. Tôi chưa bao giờ nhìn lầm người."
"Được rồi, nếu Sở Lục thật sự bị oan tôi chắc chắn sẽ tìm bằng chứng rửa oan giúp thân chủ của tôi. Tuy nhiên, tôi cần cô Sở trong ngày hôm nay hãy tóm tắt lại hành tung của Sở Lục trước khi bị đem lên tòa. Phiền cô tối nay gửi vào máy tính cho tôi nhé!"
Sở Hi Lam nở một nụ cười mãn nguyện, cô cho rằng anh cô lần này có thể rửa sạch hàm oan được rồi.
"Vâng."
Cô vui vẻ rời khỏi văn phòng luật.
Không lâu sau khi cô rời đi, một đám người đạp cửa hiên ngang xông thẳng vào văn phòng luật của Tĩnh Nghiệm trong lúc anh đang tất bật thu xếp một số hồ sơ đang nằm lộn xộn trong tủ kính.
Dẫn đầu băng nhóm áo đen là một vóc dáng cao to lãnh khốc, chiếc kính râm che đi đôi mắt xa xôi khôn tả của hắn, chiếc nhẫn kim cương răng hổ gián tiếp tôn lên vẻ sang trọng đến kinh người của hắn ta.
Hắn an tọa xuống chiếc ghế cô vừa ngồi, vẻ mặt lãnh đạm nhưng khí chất tỏ ra như hung thần quỷ dữ. Hắn bắt chéo chân, tướng ngồi ngạo mạn không biết kiêng nể người trước mặt. Hắn lên tiếng:
"Cô gái vừa nãy tên Sở Hi Lam đúng chứ?"
Tĩnh Nghiệm lúc này rất sợ sệt, mồ hôi túa ra khắp cả người, anh khiếp vía trước một người nhìn qua đã biết vô cùng tàn nhẫn như Kỳ Lãnh Hiên.
"Dạ... Dạ vâng."
"Ừm, tôi muốn anh nói tôi nghe lời khai báo của cô ta."
"Anh... Các anh muốn làm gì? Xin lỗi nhưng tôi không thể tiết lộ, đây là vấn đề cơ mật."
Kỳ Lãnh Hiên tức giận, hắn đá chiếc ghế bản thân vừa yên tọa, rút trong túi áo ra một khẩu súng rồi nhanh như cắt hắn ta dí khẩu súng vào cổ họng Tĩnh Nghiệm.
"Tôi không rảnh ở đây dây dưa với anh, anh chỉ có ba giây để khai ra sự thật. Bắt đầu tính giờ!"
Một
Hai
...
"Được... Được tôi khai, tôi khai."
Kỳ Lãnh Hiên bỏ lại khẩu súng vào túi áo, hắn có vẻ hơi mất kiên nhẫn nhưng vẫn lắng nghe lời Tĩnh Nghiệm.
Sau một hồi trần thuật lại hết thảy, Kỳ Lãnh Hiên ra lệnh cho đám người rời đi.
Hắn cùng đám người cất bước ra cửa nhưng không quên tặng kèm một lời đe dọa sau cùng:
"Tốt nhất anh nên ngậm mỏ lại và biết những gì mình nên làm. Đừng để đến lúc tôi nổi sùng lên thì hối hận cũng đã muộn, nếu anh làm tôi thấy thỏa mãn, tôi sẽ không bạc đãi cả nhà anh. Nhưng nếu anh dám làm tôi phật ý, hậu quả không phải mình anh gánh."
*
Ngày hôm sau, Sở Hi Lam đến văn phòng luật tìm Tĩnh Nghiệm nhưng cô không thấy gì ngoài một đống bề bộn. Tĩnh Nghiệm vác từng hộp giấy ra đặt trước cửa.
Cô có hơi khó hiểu, chạy đến gần anh hỏi thăm: "Luật sư Tĩnh, có chuyện gì vậy?"
Ánh nhìn mông lung của anh có chút áy náy, cổ họng cứ nghẹn lại không nói rõ thành lời nhưng nghĩ đến gia đình, anh cũng đành bó tay bó gối khuất phục Kỳ Lãnh Hiên.
"Cô Sở! Chuyện là mẹ tôi ở quê nhà tuổi đã cao, tôi sợ vào những phút cuối đời không có ai ở bên bà để phụng dưỡng nên... Nên tôi muốn chuyển về dưới sống để chăm sóc mẹ già."
Sở Hi Lam có phần kinh ngạc, tia hi vọng duy nhất của cô cũng vì thế mà bị dập tắt hoàn toàn, cô cố gắng níu kéo Tĩnh Nghiệm trong nỗi tuyệt vọng, chán chường.
"Nhưng luật sư Tĩnh, vậy còn chuyện đó...?"
"Chuyện đó? Tôi rất tiếc." Tĩnh Nghiệm rút từ trong người ra một phong bì, hai tay anh dâng đến trước mặt cô như để tạ lỗi: "Đây là chút ít tiền của tôi dành dụm được, cứ xem đây là quà an ủi đi."
Anh nhét vào tay cô, sau đó nhanh chóng vọt vào nhà đóng cửa lại. Sở Hi Lam kinh hoàng bám theo Tĩnh Nghiệm, cô đập đập cửa văn phòng, gào lên nỗi bi ai bất lực không kể xiết.
"Luật sư Tĩnh... luật sư Tĩnh... Mong anh mở cửa cho."
"Luật sư Tĩnh! Tôi cầu xin anh mà!"
"Nếu anh... nếu anh không bước ra tôi sẽ quỳ xuống đây đến khi nào anh chịu đối diện với tôi thì thôi."
Đáp lại lời nói ấy của cô là những tiếng chim kêu vang vọng trên bầu trời cùng một khối không gian im lìm đến gục ngã. Sở Hi Lam lùi về sau vài bước, đầu gối cô chạm đất, ánh mắt chỉ hướng về cảnh cửa ấy xem nó như lẽ sống duy nhất của đời mình.
Cô quỳ ở đó dưới cái nắng thiêu đốt của mùa hạ, cô quỳ tận 10 giờ liền. Ánh nắng chói chang chiếu xuống mái đầu, và chiếu lên thân thể nhỏ nhắn, tiều tụy của chính cô khiến cô mệt lả người.
Sở Hi Lam kiệt sức, đôi mắt muốn híp lại nhưng vẫn gắng gượng mở toang, cô bất lực, cô đành cúi đầu trước vận mệnh và cô bất tỉnh tại chỗ.
Thân thể cô từ từ ngã xuống, rồi từ từ dựa vào bộ ngực rắn chắc của người đàn ông phía sau. Hắn nhìn cô có phần thương cảm nhưng cái "thương cảm" ấy đã sớm bị hận thù che lấp.
"Tôi vẫn chưa bắt đầu kế hoạch thật sự mà, sao cô lại bất tỉnh nhanh vậy?"
*
Sở Hi Lam lờ mờ tỉnh dậy trên chiếc giường sang trọng trong một gian phòng VIP của khách sạn cao cấp.
Cô có hơi hoang, lo sợ, cô vội sờ soạng thân thể bản thân cảm thấy tất cả đều ổn cô liền thở phào nhẹ nhõm. Lòng thầm đội ơn người tốt bụng không biết mặt đã đem cô đến đây tịnh dưỡng.
*
Cô ủ rũ, đi dạo trên đường phố đông đúc, tấp nập. Những chiếc xe ô tô, xe máy cứ lần lượt vụt khỏi ánh nhìn xa xăm và trống rỗng của Sở Hi Lam.
Bỗng nhiên, chiếc điện thoại trong túi áo cô rung lên thứ âm thanh quen thuộc. Cô mò vào túi áo, móc ra chiếc điện thoại, màn hình hiện dòng tin nhắn rất khả nghi nhưng người gửi lại vô cùng quen thuộc trong tâm trí cô:
Luật sư Tĩnh: "Cô Sở! Tôi có lòng tốt muốn khuyên cô, tôi nghĩ cô nên từ bỏ vụ này đi. Sẽ chẳng có vị luật sư nào dám ra mặt thay cô giải quyết vấn đề này đâu. Cô không biết là cô đã vô tình đắc tội với ai, tiếng tăm của hắn lớn cỡ nào đâu. Phải nói! Tiếng tăm của kẻ đó... Đến cả chính phủ một nước cũng không dám đụng vào."
Không! Không! Cô không cam tâm.
Updated 28 Episodes
Comments
Nguyệt Quang
Lời thoại, diễn tả cảm xúc rất hay nha!!! Cố gắng lên tg <3
2021-05-26
1
My Tien Dinh Thi
sao soái dữ v trời😎😎
2021-05-23
1
[FBI] Lương Tịch🌼
có cảm giác hấp dẫn à nha ~~
2021-05-22
1