Cuối cùng thì việc gì đến cũng sẽ đến. Hôm chủ nhật Ngọc Uyên nước mắt ngắn, nước mắt dài xách vali chính thức bỏ nhà "theo trai" như lời người ta đồn. Mẹ và anh trai hết sức dỗ dành nhưng Ngọc Uyên vẫn không ngăn được những giọt nước mắt tổn thương.
Một chiếc xe đen sang trọng chạy đến, vừa nhìn liền biết là xe của ai. Cô lập tức tranh thủ thời gian ôm mẹ, anh trai, và bố tạm biệt mọi người. Mẹ cô dặn dò "Nhớ ăn uống kĩ nhé, có gì cứ gọi điện về cho mẹ, mẹ làm chủ cho con."
"Đúng rồi, mày nói anh một tiếng, anh liền xử nó." Quang Việt đứng bên cạnh thêm mắm thêm muối cho vui câu chuyện chủ yếu là muốn đứa em gái yêu quý này bớt phần nào buồn tủi khi phải xa gia đình. Từ bên trong xe, Mạnh Quân khí thế hào quang sáng chói bước ra khiến ai lấy đều chói mắt nhưng riêng với Ngọc Uyên chính là chướng mắt.
"Hai người không phải lo, con sẽ chăm sóc cô ấy thật cẩn thận." Nói rồi anh mở cửa xe cho cô ý tứ rõ ràng muốn cô vào. Xem ra chắc trong lúc chia tay lâu quá khiến anh ta sốt ruột nên mới tự mình xuống xe mở cửa cho cô mục đích muốn cô nhanh chân nhanh tay lên một chút, Dù không muốn nhưng Ngọc Uyên vẫn phải ngậm ngùi ngồi trên xe. Mạnh Quân đứng chào cả nhà cô, trao đồi về những thứ đơn giản cần biết ở cô như Ngọc Uyên dị ứng với tôm và cực kì sợ chuột, sợ đến mức chỉ nhìn thấy hình ảnh cũng khiến cô nổi da gà da vịt lên vì sợ. Nhanh chóng tạm biệt gia đình cô, anh bước lên xe và trực tiếp lái xe.
Ngồi trong xe Ngọc Uyên sợ hãi đến không dám thở mạnh, tay chân cứ co dúm lại với nhau, ánh mắt thì nhìn xa xăm, gương mặt cực kì căng thẳng. Mạnh Quân liếc nhìn cô một cái từ từ nói "Không phải sợ."
"À..dạ." Ngọc Uyên nghe anh nói đã bớt phần nào căng thẳng vẫn chuyên tâm nhìn về phía trước. Một lúc sau Mạnh Quân lên tiếng "Từ ngày mai, con sẽ có tài xê riêng đưa đi học, hôm nào chú đi sớm sẽ đưa con đi, buổi chiều về chú sẽ đón con."
"Vâng..vâng" Ngọc Uyên cực kì ngoan ngoãn vâng vâng dạ dạ nhưng thực ra trong đầu vẫn đang loát thông tin, cô chưa kịp tiếp thu nhanh đến vậy. Sau đó Mạnh Quân dặn dò rất nhiều thứ nhưng Ngọc Uyên cứ gà gà vịt vịt trong đầu, chữ nghe được chữ không nghe được. Cứ gật đầu vâng lời cho có lệ.
Xe dừng trước một khu biệt thự lớn, khu này chắc thuộc hội những người giàu có. Xung quanh đều là những ngôi nhà không đẹp thì cũng rộng, ngôi nhà nào cũng to lớn duy chỉ có nhà anh là lớn nhất. Cổng mạ vàng to lớn, nhìn đã thấy đã con mắt, cánh cổng được tự mở, anh lái xe vào trong. Ngọc Uyên ngơ ngơ ngác ngác bước xuống xe ngắm căn biệt thử mà cả đời cô chưa từng nghĩ tới sẽ được bước vào.
Hướng vào cửa chính thì phải bước lên trên cầu thang. Cầu thang có hai hướng được chia làm hai bên, nó xoắn nhẹ, không gian nhìn cực kì cổ kính. Mạnh Quân tay đút túi quần đi lên trước còn Ngọc Uyên chạy theo phía sau. Bên ngoài thì đẹp mà bên trong thì càng sang hơn, nhìn những bức tranh được treo trên tường Ngọc Uyên đoán chắc chắn rất mắc. Có mấy bước tranh nổi tiếng Ngọc Uyên cũng được thấy ở đây.
Nhìn gương mặt ngơ ngác của Ngọc Uyên, Mạnh Quân có chút buồn cười "Con đi theo quản gia xem phòng đi, đồ cứ để ở đây lát sẽ có người mang lên."
"Vâng ạ."
"Mời tiểu thư đi hướng này." Bác quản gia chắc cũng ngoài năm mươi, phong thái của bác phải gọi là quá đỉnh. Đi đến đâu Ngọc Uyên trầm trồ đến đấy. Để thuận tiện cho cô thì phòng cô ở ngay tầng hai đỡ phải đi lại nhiều, Ngọc Uyên bước vào phòng mà choáng ngợp với kiến trúc cùng độ rộng của nó. Căn phòng này có khi còn rộng hơn cả nhà của cô cũng lên. Tông màu chủ đạo là vàng trắng nhìn cực kì sang trọng, ấm chén, ghế sofa đến giường hình như đều được mạ vàng. Ngọc Uyên thầm nhủ "Ông chú đó mới 28 tuổi mà đã sở hữu cả một gia tài không lồ đúng là không tầm thường."
Ngọc Uyên vừa thăm quan căn phòng của mình vừa trầm trồ. Căn phòng này đã rộng thế rồi, còn căn biệt thự này nữa, à không phải gọi là lâu đài, chắc cô sẽ lạc ở trong đây mất thôi. Ngọc Uyên càng nghĩ lại càng thấy thích thú hơn với nơi cô sắp ở trong thời gian tới. Quản gia dắt cô đi khắp nơi trong căn biệt thự và giới thiệu từng ngóc ngách cho cô. Bất ngờ là phòng của Mạnh Quân cũng ở tầng hai và ở cạnh phòng cô nữa. Ngay sát phòng nhau, Ngọc Uyên vừa nghĩ vừa toát mồ hôi hột.
Sau khi thăm quan cả khu biệt thự, Ngọc Uyên quay trở lại phòng của mình để thu dọn quần áo, sắp xếp đồ đạc đã được người làm đưa đến. So với căn phòng này, đống đồ của cô í ỏi hẳn ra trong khi ở căn phòng cũ, đồ của cô chất đống không có chỗ để.
"Cốc, cốc."
Ngọc Uyên quay ra nhìn thấy Mạnh Quân đang dựa vào cửa phòng vừa gõ của vừa nhìn cô.
"Có gì không thoải mái không?"
"Ổn lắm, con cảm ơn chú."
"Ừ." Nói rồi anh quay lưng đi, chỉ thế thôi sao. Ngọc Uyên không quan tâm đến anh nữa và tiếp tục dọn đồ cùng mấy cô giúp sau đó đi theo người kia xuống phòng ăn.
"Đây là một bữa trưa "bình thường" sao?" Ngọc Uyên dụi mắt nhìn lại cả bàn tiếc trước mắt một lần nữa. Đúng là người giàu ăn uống có khác. Mạnh Quân ra hiệu cho cô ngồi xuống ăn cơm tiện thể hỏi thăm về tình hình học tập của cô.
"Con mời chú."
"Học hành như thế nào, kết quả có tốt không?" Mạnh Quân mở lời. Ngọc Uyên vừa nghe vậy thì run cầm cập. Kết quả thì đúng là tốt thật nhưng hầu như toàn là chép hết của đứa này đến đứa lọ, Ngọc Uyên chảy mồ hôi hột nói lí nhí "Cũng được ạ"
"Chú thấy qua bảng điểm của con rồi, thấy rất có tiềm năng, sau này sẽ suy nghĩ về việc đưa con vào làm một vị trí nào đó."
Anh nói đến đây khiến cô lại càng cảm thấy choáng. Tập đoàn Hoàng Liên là tập đoàn như thế nào chứ? Toàn tuyển những người giỏi, bằng cấp thì cao chót vót, Ngọc Uyên lại càng cảm thấy số phận mình thê thảm. Nếu để anh biết tất cả những kết quả đấy đều do cô chép mà có không biết sẽ thành thế nào, rồi ba mẹ cô mà biết nữa. Lưu Quang Việt chắc chắn sẽ cười cô thối mũi. Nghĩ đến đây Ngọc Uyên thầm nhủ, chắc từ bây giờ phải cố gắng học hành đang hoàng chút mới được.
Thấy biểu tình lạ lùng của cô, Mạnh Quân hỏi "Con sao vậy?"
"À, không sao ạ." Nhưng mà hàng ngày đều được ăn no ngủ ấm thể này thì còn gì bằng. Giấc mơ lấp đầy chiếc bụng đói của cô cuối cùng cũng thành hiện thực. Phải tranh thủ lúc còn được ăn ngon thì phải ăn cho sướng cái mồm. Nghĩ thế Ngọc Uyên liền chăm chú ăn uống, Mạnh Quân nhìn cách cô ăn có chút không vừa mắt.
"Con ăn từ từ thôi, chú cũng không định lấy của con."
"Tính con trước giờ đều thế ạ." Riêng khoản ăn, Uyên Ngọc số hai thì không ai dám đứng số một. Ăn uống no nê xong xuôi, Ngọc Uyên ngồi thẳng cẳng nghỉ ngơi đang định chạy vào rửa bát thì bị anh ngăn lại "Làm gì?"
"Con rửa bát ạ." Ngọc Uyên hơi sợ hãi trước thái độ của anh.
"Việc của con bây giờ chỉ là ăn và học, không cần phải làm gì hết."
Ôi cuộc sống trong mơ cuối cùng đã xuất hiện và đến với cô, Ngọc Uyên cảm động đến nước mắt long lanh, diễn như thật "Ôi, cháu cảm ơn chú."
"Đối xử với vợ tương lai như thế này là điều nên làm."
Giờ Ngọc Uyên mới nhớ cô giống như bị bán cho anh vậy. Ông trời đúng là không cho không ai cái gì.
------------------------------------------
Like và theo dõi truyện nha
Updated 110 Episodes
Comments
Nhung Nguyễn
tiếp tục phát triển
2023-06-22
0
Shushi
mắc bệnh nghề nghiệp xí mà=)))
2022-09-03
0
B Hươngg Giangg
vừa hỏi mẹ xem tui có hôn ước khum đoá chời
2022-05-16
1