Ngọc Uyên nghe xong mà không thể tin vào tai mình, cái gì đây? Ỷ đông hiếp yếu à? Rõ ràng là cô đã muốn sống yên ổn mà chúng nó cứ liên tục chọc cho cô quạo lên vậy?
Đỗ Phương nhìn thấy Ngọc Uyên đã sắn tay áo chuẩn bị “chiến” thì vội vàng ngăn con bạn mình lại “Thôi thôi mày ơi, mới trước lên phòng hiệu trưởng uống chè chưa sợ hả?”
“Ai biểu chúng nó cứ chọc tao.” Nói rồi cô liếc mắt về phía con nhỏ vừa lên tiếng, tốt nhất là nó lên cẩn thận chút.
“Bịch bịch bịch” tiếng bước chân rầm rầm chạy vào lớp như vũ bão. Chạy ngang qua cô còn khiến tóc của cô bay lên, tên nào đây? Không ai khác ngoài bạn ngồi bên dưới của cô - Đặng Phong.
“Làm gì mà chạy như ma đuổi vậy?”
Đặng Phong gãi đầu “Tôi tưởng muộn giờ cơ.”
Ngọc Uyên nhăn mày, vì đang khó ở lại thấy cậu bạn này hiền hoà liền quyết định chút giận lên cậu “Không biết xem đồng hồ hay gì? Còn tận 10 phút nữa cơ mà.”
Đặng Phong chỉ có thể cúi đầu nói “Tôi xin lỗi.”
“Ờ.”
Đỗ Phương đứng bên cạnh khó hiểu, tình huống gì đây? Vì nhầm là sắp vào lớp mà lại đi xin lỗi Ngọc Uyên. Hai người này nói chuyện liên quan quá, IQ thấp như Đỗ Phương nên chắc không hiểu được, Đỗ Phương lánh nạn về chỗ trước.
Vào tiết học, tiết đầu là tiết toán cũng chính là môn Ngọc Uyên cảm thấy đáng sợ nhất. Bao nhiêu năm thi toán cô chưa từng tự mình làm mà đi xin xỏ hỏi bài khắp nơi, cứ mỗi lần đến tiết này là cái não của cô nó trốn chạy với thực tại tàn khốc ngay, riếc rồi không biết nó chốn sang đến Châu Mĩ chưa?
Ngồi trong lớp mà Ngọc Uyên cứ như người trên mây, cô đã cố gắng nghe nhưng nghe xong hiểu rồi lúc trình bày thì lại quên tiệt, nhất là mấy cái hàn số chết tiệt đó, tìm x, tìm y muốn mất cái não.
Kết thúc tiết học trong sự bơ phờ của học sinh cả lớp, cô giáo ngán ngẩm đi ra ngoài, chỉ duy có cậu bạn bàn dưới là vẫn vui tươi. Ngọc Uyên hỏi cậu ta “Sao trông cậu tốt thế? Không thấy mệt à?”
Cậu ta cươi tươi đáp lại “Học toán vui mà.”
Vui cái con khỉ khô ấy, ôi trời ới tiết tiếp theo là tiết hoá, cơn ác mộng mới lại sắp đến nữa rồi. Ngọc Uyên ôm đầu gục xuống bàn khóc ròng.
[...]
Trong khi cô “vợ nhỏ” của mình đang đau khổ với những dãy số thì ngược lại, người “chồng có chút lớn” lại cực kì thích thua với những con số. Nhìn chỉ số tăng trưởng càng ngày càng lên cai, những con số cứ thế tăng, khoé mắt anh cong lên.
Lúc trước đối với anh những thứ này khá bình thường, ngày nào anh cũng thấy nên cảm xúc chai lì chẳng có gì là sung sướng hạnh phúc khi những con số tăng nhưng nay anh đã có một cô “vợ hờ”, tương lai còn phải nuôi vợ, chăm con vì vậy anh phải dốc hết sức kiếm tiền để vợ anh có một cuộc sống tốt nhất. Cô “vợ” ở đây không cần nhắc tên chắc ai cũng biết, chính là cái người đang vật vờ như hồn ma ở lớp học.
[...]
“Mệt chết tôi thôi.”
“Phương à, đưa cặp đây anh cầm cho.” Quang Việt không biết từ đâu chui ra, “tung tăng” chạy đến cướp giật cặp từ tay Đỗ Phương. Ngọc Uyên thấy một cảnh này thì gai mắt “Anh hai anh cầm hộ em cặp nữa.”
“Cặp mày, mày tự mà cầm.” Nói rồi Quang Việt tươi cười nhìn Đỗ Phương không chớp mắt. Hai người kia kéo kéo đẩy đẩy nhau về để mặc Ngọc Uyên đứng như trời trồng không biết tên kia có phải anh ruột của cô không?
Dù sao hôm nay cũng bảo là không cần chú ấy nữa, giờ mà gọi điện nói rằng “cặp cháu nặng quá chú đến giúp cháu” chắc chắn sẽ rất mất mặt vì vậy thà mệt còn hơn.
Ngọc Uyên cố gắng còng cái lưng mà đeo cái cặp sách tới bến xe buýt đợi xe, nhưng lâu quá, bộ hôm nay có vấn đề gì sao?
Một chiếc xe hơi màu đen quen thuộc chạy đến, chiếc kính hạ xuống “Mau lên đi.”
“Không ạ! Hôm nay chauw đi xe buýt chú cứ về trước đi.” Cô kiên quyết, đã giận thì phải giận cho đến cùng.
Mạnh Quân thở dài nói “Đừng ngang bướng nữa, hôm nay không có chuyến nào đâu. Chú mà đi là cháu phải đi bộ về đấy.”
“Vậy cháu đi bộ về.” Như được tiếp thêm sức mạnh, Ngọc Uyên vác cái balo lên và đi. Mạnh Quân vẫn chưa buông tha cho cô mà lái xe chậm chậm ngay bên cạnh.
“Đi như này mệt lắm...”
“Cháu đã bào cháu không cần nên xe.”
“Chú đâu có bảo cháu lên xe.” Mặt anh thản nhiên trái ngược với khuôn mặt hoits hoảng của cô “Dạ?”
“Ý chú là chú sẽ đi bên cạnh cổ vũ cháu, cháu cứ đi bộ tiếp đi
Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, được rồi chua chiều cháu.
Ngọc Uyên ấm ức nhưng vẫn giữ cái thói “lì” của mình mà nhất quyết không chịu lên. Chưa được 1 phần 10 quãng đường, Ngọc Uyên đã gục. Mạnh Quân từ từ bước xuống bế cô cho vào ghế sau. Anh nhìn cái chân đã sưng đỏ của cô mà cằn nhằn “Bảo rồi mà cháu không nghe, chân sưng thế kia biết chú xót lắm không?”
Ngọc Uyên mở to mắt không tin vào tai mình.
———————————-
Like và theo dõi truyện nha
Updated 110 Episodes
Comments
Jennie
Tiêu ơi có chút lỗi chính tả nha,
là "... thích thú..." vs "...lên cao..." mà.
Mong Tiêu có thể soát lại chút :3333
2022-06-19
2
Huyền Min
Xem đôi này buồn cười quá 😄 😄
2022-05-16
0
Phuong Nguyen
ko hiểu sao chuyện của bà này lại có 1 sức hút lạ thường :3
2021-12-15
14