Chương 17

Cô như không tin vào tai mình, toàn thân cứng đờ nhìn từng cử chỉ ấm áp mà anh dành cho cô. Dù không muốn nói ra nhưng Ngọc Uyên vẫn không nhịn được mà hỏi “Chú..chú như vậy là sao?”

“Quan tâm vợ mình là sai sao?”

Đừng có nói mấy câu như vậy nữa, biết cô nghe xong lông gà, lông vịt dựng ngược hết cả lên không? Mắt cô vẫn trừng trừng nhìn anh, miệng lắp bắp “Đừng bảo là chú thích cháu đấy.” Ngọc Uyên lo sợ câu trả lời của anh, nếu anh trả lời là có, cô chắc chắn sẽ tìm đủ mọi cách để mang hành lí về nhà, không thể sống chung nhà với người đàn ông có tương tư với mình được. Sự tin tưởng cô dành cho anh chưa lớn đến thế.

Câu trả lời không mong muốn nhất đã xuất hiện, anh thản nhiên nói “Ừ đấy.”

Cô nghe xong mà muốn sốc ngửa, không được đâu, như vậy là không được đâu, ai cứu cô ra khỏi cái mớ hỗn độn này với.

Nhìn thấy biểu tình hoang mang kia của cô, anh không nỡ liền thu lại câu nói “Chú đùa đấy, vậy mà cháu cũng tin.” Mặc dù câu đùa này thực ra đến 90% là tâm tư thật lòng của anh.

Ngọc Uyên thở phào nhẹ nhõm, cảnh đó thu lại vào mặt anh khiến anh có chút đau lòng, vì sao anh thì lại không được? Do khoảng cách tuổi tác quá lớn? Có những cặp vợ chồng hơn nhau đến 17, 20 tuổi kìa, 14 tuổi thì có là gì chứ? Anh thất vọng lái xe, khuôm mặt vẫn phải cố tỏ ra vui vẻ hưởng ứng mấy câu nói của cô như “May mà chú nói đùa, không cháu sợ chết mất.”

“Ừ…chú nói đùa mà.”

Ừ thì ai cũng biết đau, so sorry baby nhưng con tim anh cũng biết đau…

Về đến nhà cô vui vẻ chạy vào nhà, dù sao Mạnh Quân cũng đã xin lỗi cô vụ hôm qua nên cô và anh coi như làm hòa. Họ ăn cơm, nói chuyện cùng nhau.

“À mà chú, chú có học giỏi toán không?”

Mặt anh đần ra, con bé này cũng thật biết hỏi ghê “Cháu biết chú làm gì không?”

“Chú là doanh nhân, chú kinh doanh và điều hành vậy cháu nghĩ chú giỏi môn nào nhất.”

Mặt Ngọc Uyên như ngỡ ra, cô vui vẻ đập bôm bốp vào vai anh “Đúng rồi, đúng rồi, chú giúp cháu giải bài này.”

“Đâu, mang ra đây.”

Cô lon ton chạy đi lấy vở đưa cho anh, anh đọc qua bài toán liền liếc mắt nghi ngờ nhìn cô. Một bài toán cơ bản như vậy cũng không làm được thì rốt cuộc ở trên lớp cô đã học gì chứ? Mặc dù đã qua rất nhiều năm nhưng mấy bài toán này anh vẫn nhớ như in mà giải ra một cách thuần thục cho cô, tận tình giảng dạy cho cô từng tí một.

“Hiểu bài chưa?” Anh nhìn cô.

Ngọc Uyên gật gù mãn nguyện liền cho anh một like “Sớm biết chú giỏi thế này thì mất công đi học thêm làm gì nữa, chú giảng dễ hiểu hơn nhiều, lần sau chú giúp cháu tiếp nhé!”

“Rất sẵn lòng.” Anh vui vẻ nhìn cô, được “vuốt lông” mà trở lên hiền hòa đến bất thường. Cả tối hôm đấy, có một người đàn ông nào đó huýt sáo không ngừng, cứ đang làm việc một lát liền nghĩ gì đó mà ngơ ra rồi cười. Lại sắp cô thành viên mới cho hội nhóm “đâu ai muốn làm người bình thường khi yêu”

Đến tối, anh bước sang phòng cô, rất cẩn thận mà gõ cửa, bên trong truyền ra tiếng của cô “Chú vào đi ạ.”

“Chưa ngủ à?”

“Cháu chơi nốt ván game.”

Mạnh Quân đi đến cướp lấy điện thoại của cô nói “Ngủ đi, gần 11 giờ rồi, mai cháu không định dậy đi học nữa hả.”

Cô bĩu mỗi dần dần kéo chăn đắp kín người “Cháu biết rồi, chú ra đi để cháu tắt điện.”

Mạnh Quân liếc mắt qua chiếc giường rộng lớn nhưng chỉ có cái thân hình bé tí của cô nằm, trong tương lai gần anh chắc chắn sẽ là chủ nhân của vị trí bên cạnh cô. Thấy anh nhìn chằm chằm vào chỗ bên cạnh, cô khó hiểu hỏi anh “Chú sao vậy?”

“Không có gì, cháu ngủ sớm đi.”

“Vâng, cháu ngủ bây giờ, chú ra ngoài đi cháu còn tắt đèn.”

“Ừm, ngủ ngon.”

“Chú cũng vậy.” Ngọc Uyên chỉ là thuận miệng nói ra nhưng cô không biết câu nói của cô lại khiến chàng trai “mới lớn” nào đí trằn trọc cả đêm.

Sáng hôm sau, tinh thần Ngọc Uyên thoải mái hơn hẳn, cô vui vẻ bước xuống nhà liền thấy một màn gật gù của anh. Cô bất ngờ chạy xuống “Ủa? Chú thiếu ngủ hả?”

“À..ờ..mất ngủ.”

“Chắc tại chú già rồi.” Con bé này cũng thật đáo để, dùng mội cách để có thế đá đểu anh trong mọi tình huống, con nít anh không thèm chấp. Anh đứng dậy quần áo chỉnh tề nói với cô “Hôm nay để chú đưa đi học.”

“Được thôi, vậy chú có đón cháu về không?”

“Có.”

“Vậy chú đừng nói mấy lời đáng sợ như hôm qua nha.”

Mạnh Quân giật mình, anh gật đầu coi như cam kết sẽ không nói mấy lời “nói đùa” của anh nữa.

Anh đưa con bé đến trường, xuống xe nó tươi cười vẫy tay với anh, xem ra tâm trạng đã vui lên nhiều rồi. Nhưng khuôn mặt anh chợt rũ xuống khi thấy người kia.

“Ủa nay đến sớm vậy?” Ngọc Uyên hỏi Đặng Phong, hai người cùng đi vào trường.

———————————

Like và theo dõi truyện nha

Hot

Comments

Như Lê

Như Lê

Ai r cx gia nhập vào hội này thôi

2022-03-27

4

Min

Min

Ah nhà thật là bt nghĩ cho tương lai

2021-12-16

7

Kam

Kam

mất vợ muahahaaa 🤣

2021-12-16

7

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 101: End
Chapter

Updated 110 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 101: End

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play