Chương 10

Mạnh Quân thở dài một hơi, cô có phải là quá con nít tồi không, anh cúi xuống nói nhỏ vào tai cô “Có như vậy cũng đánh nhau?”

“Đáng lẽ là không đâu mà con nhỏ kia chạy lại gây sự với cháu.”

“Mày nói ai gây sự?” Con bé kia lập tức bật dậy, Ngọc Uyên cũng không vừa quát lên “Tao nói mày đấy!”

“Im lặng cho chú.”

“Vâng.” Ngọc Uyên ngồi ỉu xìu.

Hiệu trưởng cũng một màn toát mồ hôi, mặc dù ở trong ngành giáo dục nhưng Mạnh Quân đối với ông cũng không phải xa lạ gì, ông biết người đàn ông này. Sớm biết Mạnh Quân có “con cháu” học trường mình ông phải đối xử tốt với người ta hơn, đằng này thì hay rồi, đắc tội với người ta kìa.

Hôm trước, anh đến ngỏ ý muốn lắp camera, hiệu trưởng lại tưởng anh sắp rẽ hướng sang ngành này và nhìn trúng chỗ ông, giờ lộ ra hoá ra là có người nhà học trường này.

“Ông định giải quyết vụ này như thế nào?”

“Đương nhiên là phải đình chỉ học mấy em kia rồi.”

Mấy con ranh kia nghe thấy vậy liền hét lên “Cái gì? Nó cũng đánh bọn em mà.”

Ngọc Uyên khoanh tay khẽ nhếch môi, đúng là mấy đứa mới lớn chưa trải sự đời... ờ thì mặc dù cô cũng chỉ hơn chúng nó có 1 tuổi nhưng bà đây có người chống lưng đếch sợ bố con thằng nào nhé!

Còn đang sung sướng thì Mạnh Quân nói một câu khiến Ngọc Uyên chết sững “Không chỉ các em kia bị xử phạt tôi mong Ngọc Uyên và Đỗ Phương cũng phải nhận hình phạt thích đáng.”

Ngọc Uyên chợn mắt kéo áo anh “Chú! Chú nói cái gì vậy?”

Anh từ trên lườm cô trông cực kì đáng sợ “Về nhà chú xử cháu sau.”

“Vậy..vậy cứ quyết định, các em sẽ bị đình chỉ một tuần và hạ hành kiểm, riêng Đỗ Phương và Ngọc Uyên sẽ bị viết bản cam kết.”

“Không được! Sao mà nhẹ thé được.” Con bé hút thuốc lào vẫn không cam tâm.

“Không nói nhiều.”

Lúc ra đến bên ngoài thì cũng đã không còn mống học sinh nào ở trường, Ngọc Uyên đeo cặp đi trước, Mạnh Quân đi sau tay còn túm lấy cái cặp của cô, sức nặng của anh đè lên khiến cái vai của Ngọc Uyên thật đáng thương.

“Chú, nặng nặng.”

“Kệ cháu.”

“Ủa chú?”

Ngọc Uyên liếc mắt sang bên kia thì..

“Đưa anh cầm cặp cho, chắc em mệt lắm.”

“Cháu không sao...”

Quang Việt mặt mày không vui “Nhìn anh già thế à?”

“Không, không tại..”

“Đưa anh cầm cho cho.”

“Dạ..”

Ngọc Uyên huýt sáo nói bâng quơ “Tán gái cũng thật kém.”

“Ranh con! Mày nói gì hả?” Mặt mày Quang Việt đen xì.

“Em nói hai đâu trời, nhột hả?”

“Vậy cháu nói chú?” Mạnh Quân tự nhiên xen vào giữa trừng. Bộ ông chú này không biết cô đang khịa thằng anh trai của mình à, tự nhiên xen ngang cái hết vui.

“Cháu đâu có nói chú.”

“Chỗ này có mỗi bốn người chúng ta, chẳng lẽ cháu nói Đỗ Phương.”

Ngọc Uyên giật phắt tay anh ra khỏi cặp mình bước nhanh “Chú không cần biết đâu, chú già rồi lo mà suy nghĩ việc to lớn hơn ấy.”

Đầu Mạnh Quân xuất hiện 3 vạch ngang, anh không làm gì rốt cuộc vẫn bị xỉa xói. Quang Việt lại gần vỗ vai anh “Ông anh tốt nhất đừng có động vào con bé ấy, nó là chúa tể cà khịa đấy, để nó mà nói chỉ có nước thối mặt.”

“Cảm ơn đã nhắc.”

Đến xe đã thấy Ngọc Uyên đứng lì bên cạnh tiếp tục mở miệng châm chọc anh “Chú già rồi lên đi cũng chậm.”

“Chú chưa có già.”

“Đối với cháu chú rất già.”

Không thể cãi lại con nhóc này, anh mặc kệ bỏ lại câu “Đối với chú cháu chỉ là con nít ranh, chú không chấp.”

“Chú nói ai nít ranh cơ?” Ngọc Uyên bốc hoả, ngược lại Mạnh Quân lại khá thoải mái “Chú nói cháu đấy, đồ trẻ con.”

“Chú già chát ấy.”

“Chú không chấp trẻ con.”

“Cháu không chấp người già.”

Quang Việt đi đằng sau nhìn thấy cảnh hai người đua co cũng thật vui, xem ra hai người là đã bắt được “tần số” của nhau rồi.

“Anh đưa em về nhé?” Quang Việt mặt mày hớn hở hỏi.

“Dạ...”

“Em méc mẹ anh đi tán bạn em.” Ngọc Uyên ngồi trên xe ló cái đầu ra khỏi cửa sổ hét lên.

“Con ranh im miệng.”

“Em méc mẹ!”

“Mày nhớ đấy.”

Mạnh Quân lái xe khẽ liếc cô, vẫn còn hậm hực bị chê già, anh tiếp tục mỉa mai “Đúng là hành động của con nít.”

“Chú ghen tị vì cháu trẻ hơn chú những 14 tuổi đúng không?”

Anh nhếch môi khiến khuôn mặt trở lên gian manh đôi chút, chính vài giây đó lại khiến cho con nhóc nào đó rung động nhẹ, nhưng lời nói ra thì lại cực kì đáng ghét.

“Sao chú phải ghen tị với một con nhóc không nhà, không xe, nghèo rớt mùng tơi như cháu.”

Ờ thì cái này không thể chối cãi được, cô là một con đỗ nghèo khỉ là sự thật. Ngọc Uyên ấm ức, vậy thì sao “Cháu nghèo rớt mùng tơi đấy thì sao?”

“Tự nhiên cháu hỏi ngược lại chú? Cháu nghèo thì chú nói cháu nghèo.”

Ngọc Uyên ngồi ngẫm nghĩ cách phản dame sao cho hợp lí để đối phương hết đường chối cãi mới được.

Mạnh Quân cười cười “Hết đường chối cãi.”

“Cháu nghèo thì sao? Chồng tương lai cháu giàu là được!”

Anh khẽ cứng đờ người trước câu nói của cô.

———————————-

Like và theo dõi truyện nha

Hot

Comments

bad girl

bad girl

được của ló 😂

2022-10-04

1

Shushi

Shushi

pơ phẹc luôn chị oiii

2022-09-04

1

Ryan

Ryan

Phản đam cực gắt đến từ vị trí của Ngọc Uyên

2022-08-25

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 101: End
Chapter

Updated 110 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 101: End

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play