Ninh Kiến Thành vừa đi, một giọng nói kèm bóng người có phần nho nhã bước vào, trên mặt nở một nụ cười không mấy thiện ý.
Trên tay anh cầm một tầm tài liệu dày cộm đặt lên bàn, cả người ngả nhẹ lên ghế sofa màu nâu, tiện tay cởi bỏ cúc áo khoác lộ ra vòm ngực rắn chắc ẩn sau lớp sơ mi mỏng. Đúng là người đẹp vì lụa mà!!!
Anh ta bày ra bộ dạng tức anh ách nhìn về hướng Duệ Minh đang ngồi, mà Duệ Minh đối với sự có mặt của anh thì làm ngơ như không mấy để ý.
Thanh tao nhấc nhẹ chân lên vắt chéo lên nhau, khoé môi mang ý cười giễu hoạt.
“Ức Khúc, đây là cách chào hỏi cậu học được ở Pháp hai năm nay hay sao?” Duệ Minh nhướn mày trầm giọng nói.
Đúng vậy, anh chính là Ức Khúc, ở Trung hoa này không ai mà không biết đến anh, chỉ nhắc đến tên thôi đã kính nể bảy tám phần, mà anh tất nhiên thân thế cũng không tầm thường.
Ức Khúc chỉ mới 28tuổi, đã là ông chủ lớn của bệnh viện tốt nhất nhì Trung Quốc, mà tên Duệ Minh chết tiệc này lại coi anh không ra gì, mà cũng chỉ có hắn mới dám công khai phản kháng anh.
“Haha, Thế phải chào hỏi như thế nào cho phải phép đây, thưa Duệ Minh thiếu gia”
Ức Khúc đã quen với sự lạnh lùng này của hắn ta, cười cười nhìn Duệ Minh đang ngồi phía xa.
Làm bạn với hắn bao năm nay, về màn gặp mặt hôm nay anh hoàn toàn có thể đoán được thái độ hờ hững này của hắn.
“Chấp tay vái lạy!”
Lần này Duệ Minh thay đổi tư thế, trực tiếp đem hai chân gác lên trên bàn làm việc, ánh mắt có phần lạnh lẽo, động tác lại dứt khoát mà cuốn hút mê người.
“Nếu mình không lầm thì chấp tay vái lạy chỉ dành cho người đã khuất, Duệ Minh không phải cậu thấy bản thân sống chán rồi nên muốn chết đấy chứ?” Ức Khúc cũng không chịu thua kém, bỡn cợt nói.
“Tên chết bầm nhà cậu, muốn chết sao?” ánh mắt thâm trầm toả ra hơi thở bình ổn.
“Haha, Lại đây mình hôn cậu một cái nào” Ức Khúc xoay người trút bỏ nốt phần áo khoác bên ngoài, cơ hồ như muốn tiến đến bên Duệ Minh.
“Đánh chết nhà ngươi” Duệ Minh đối với lời nói này có phần ghê tởm, nheo mắt chán ghét nhìn Ức Khúc.
“Này, cậu đừng vô tình như vậy chứ, mình cũng biết tổn thương đấy”
Ức Khúc cố ý làm bộ đau lòng nhìn Duệ Minh, hai tay đặt lên ngực vờ than một tiếng.
Duệ Minh buồn cười nhìn anh, hận không thể một phát đá bay anh ta ra khỏi phòng.
“Ức Khúc từ khi nào cậu trở nên ghê tởm như vậy?” hắn bất mãn cười khổ, người bạn này đúng là bệnh hoạn quá khổ.
“Nè nè khuôn mặt đó của cậu là có ý gì, uổng công sức mình ở Pháp đêm đêm nhớ nhung cậu” Ức Khúc ủy khuất chỉ chỉ trỏ trỏ hắn, đối với Duệ Minh, Ức Khúc từ lâu đã coi hắn như anh em một nhà, một màn đấu khẩu này cũng coi như món quà gặp mặt “thoả đáng”.
Duệ Minh lắc đầu ngao ngán nhìn Ức Khúc bày trò, cũng chỉ có anh dám trước mặt hắn ba hoa giỡ trò thách thức.
“Cậu câm miệng ngay cho mình, nếu không mình sẽ dán cái miệng thối của cậu lại”
Anh xoa xoa cằm cười lớn, thích thú với một màn chăm chọc đang diễn ra.
“Ê không được nha, khuôn mặt điển trai này là nhờ cả vào vào cái miệng này để kiếm cơm đó”
Duệ Minh vừa trông thấy một màn tự luyến của anh thì sởn da gà.
Ức Khúc liền thuận thế tiến tới *chụt* một cái, Duệ Minh hơi giật mình nhìn sững.
“Người ta nhớ cậu lắm đó” anh cười hi hi vẻ thỏa mãn, bàn tay vỗ vỗ lên vai Duệ Minh.
“Tên biến thái nhà cậu, mình còn tưởng cậu chết dí ở Pháp rồi đấy!”
Duệ Minh cũng không tránh né bàn tay kia, hứng thú nhìn chằm chằm Ức Khúc.
Đúng là hai tên quái gở kết giao, thân lại càng thân.
“Âyza, nếu không phải tên chết giẫm nào đó liên tục gọi điện hối thúc, nói là nếu mình không về thì sẽ một ngòi thiêu rụi cái bệnh viện nhỏ đó của mình, Duệ Minh cậu có cảm thấy hắn ta rất đáng chết không “
Ức Khúc làm vẻ mặt nghiêm trọng nói lớn, đi tới đi lui trước mặt hắn.
Hắn đương nhiên biết cậu ta là đang nhắc tới ai, thấy Ức Khúc làm bộ chửi khéo hắn, khoé môi nhếch nhẹ vẻ châm biếm, gằn từng chữ đáp: “Mình chỉ thấy duy nhất tên đáng chết đang vật vờ trước mặt mình đây”
Rốt cuộc thì anh cũng thành công xả hận cho Nhã Lam, chậc chậc vài tiếng hả hê, khuôn mặt anh tuấn khẽ cuối tầm mắt, nhẹ nhàng nhắc tách trà thích thú nhấm nháp.
“Cậu mở ra xem đi” Ức Khúc thu lại vẻ bỡn cợt khi nãy, cẩn trọng đẩy sắp tài liệu đến cạnh Duệ Minh.
Hắn khẽ nhướn nhướn mày, cầm lấy tài liệu sau đó khẩn trương mở ra.
Đôi mắt hắn đối diện mặt giấy lạnh tanh, bởi vì độ nóng của lòng bàn tay tiếp xúc bìa giấy lập tức nhăng nhúm lại.
Như tia X lướt nhanh lên mặt giấy, chữ trong tài liệu như bị Duệ Minh nuốt chửng, sắc mặt càng lúc càng sa sầm theo tốc độ đọc.
Mà bên cạnh, Ức Khúc như cảm nhận được sự yên tĩnh đáng sợ, khuôn mặt nghiêm túc tựa quỷ của Duệ Minh như túc trực chớp nuốt con mồi, dần buông thõng tách trà xuống, thận trọng quan sát.
Sắc mặt Duệ Minh như tối sầm lại, trên đầu như có đám lớn quây quanh, đáng sợ vô cùng.
“Cái này là chắc chắn 100%?”
“Thứ này là mình vất vả thu thập được, đổi bằng mạng của hai người thuộc hạ” Ức Khúc thu nắm tay đặt lên bàn, ánh mắt cương quyết cùng kiên định.
“Thiệu Chính Phát ông ta vì sao lại liên can đến việc này, còn cả Tần Thừa Huân?”
Duệ Minh nghiêm trọng nói, tay siết chặt tài liệu trong tay như khó hiểu.
“Mình cũng không rõ, nhưng mình chắc ông ta có quan hệ với nó “ Ức Khúc chỉ tay vào tài liệu đang nhăn nhó khó coi kia, tiếp lời: “Chính ông ta đã ra cho người mua vé máy bay sang Pháp cho cô ấy, Tần Thừa Huân chính là người giúp ông ta thực hiện, đó chính là lý do ông ta chiếu cố Tần gia như vậy”
Duệ Minh bên cạnh đầu ong ong khó chịu, nhẫn nại lắng nghe Ức Khúc nói: “Lã Bạc làm sao lại liên can đến hai lão già đó, Ức Khúc mình tận cùng cũng không thể nào đoán ra, hai năm trước cả nhà 3người nhà cô ấy chuyển đến đây sống, cũng không có họ hàng thân thích, mà ba cô ấy cũng không hề qua lại với bất kỳ ai”
“Đây chính là điều mình thắc mắc, mình cho người điều tra, những người năm đó tham gia cùng Tần Thừa Huân đều bị giết người diệt khẩu, ngoại trừ một tên thoát chết thì chỉ còn duy nhất Tần Thừa Huân biết rõ chuyện năm đó, mà động cơ vì sao bắt người tên đó cũng không biết, hắn chỉ nhận tiền làm việc thôi”
Bầu không khí trở nên nặng nề cực độ, Duệ Minh như quỷ đói hai mắt đục ngầu trầm uất, suy nghĩ một chút liền nói: “Lã Bạc chắc chắn có bí mật mà mình không biết”
Duệ Minh trầm tư, vò nát tài liệu ném vào một góc, đưa tay xoa xoa nơi thái dương đang nhức nhối.
“Theo mình về Bright”
Chiếc xe thể thao lao nhanh trên đường cao tốc, thoáng chốc dừng lại tại cánh cổng màu bạc sang trọng, ẩn sau đó là toà nhà cao đồ sộ hiện ra, sự xa hoa bật nhất nhất thời được hé lộ.
Cánh cửa ngay lập tức như chào đón chủ nhân của nó, mở rộng hai bên cửa cho chiếc xe đi vào.
Bên trong là con đường dài thẳng tắp nối cao hai bên là dãy hoa hồng đỏ rực thẫm, chen chút nhau ngoi lên khoe sắc, rộng dài hai bên như lối mòn chốn tiên cảnh mờ ảo, chính giữa khung viên là tượng đài phun nước nguy nga.
Duệ Minh dẫn Ức Khúc đi thẳng lên lầu hai, cửa phòng lớn bị bàn tay rắn chắc mở ra.
Dù ban ngày nhưng căn phòng vẫn mang cảm giác âm u, tối tăm, đập vào mắt Ức Khúc đầu tiên là gương mặt nhỏ xinh của người con gái, cô hệt như cô công chúa nhỏ say giấc, cuộn tròn trên chiếc giường lớn.
Không chịu được, Ức Khúc liền không tự chủ tiến vào, mà Duệ Minh tự khi nào đã thay đồ bước vào, trút bỏ dáng vẻ uy nghiêm thường ngày.
Tinh tế quan sát một chút, người con gái này thực sự xinh đẹp quá mức, khuôn mặt như được vị thần nắn nót tạo thành, đường nét tinh xảo cùng ngũ quan cân đối, chóp mũi nhỏ xinh, đôi môi anh đào mộng mị cùng làn da như tuyết trắng đầu mùa khiến người ta không nỡ tổn thương.
“Là cô gái cậu nhắc đến?”
Ức Khúc lười nhác lên tiếng hỏi, ánh mắt dừng lại trên vết thương bầm tím kia.
“Cô ấy là con gái của Tần Thừa Huân!”
Updated 148 Episodes
Comments