chương 2: thần văn chương và thần thời không

Một khung cảnh kì lạ, một người con trai ăn mặc không giống với người hiện đại. Tóc vàng dài được búi lên cố định bằng trâm ngọc, y phục trắng mỏng viền áo là chỉ vàng thiêu tinh xảo nhìn vừa thoát tục vừa lộng lẫy nhìn đã nhận ra là y phục của thời xưa.

Trên eo người con trai đó còn đeo thêm một miếng ngọc bội bằng thạch ngọc, miếng ngọc bội được thắt kĩ càng trên lên đai lưng, bên trên ngọc bội có ba chữ "Thần văn chương" được làm cực kì tinh xảo. Người con trai này có một phong thái mĩ mạo, khuông mặt tinh xảo trấn áp được cả một bộ trang phục lộng lẫy, dù trang phục này vừa nhìn đã biết rất kén người mặc nhưng khi mặc lên người người con trai này lại rất phù hợp, như may ra đã định sẵn là dành riêng cho người này.

Chỉ là người con trai mĩ mạo này dù trước hay sau trong mắt đều có nét u buồn, kì lạ hơn người con trai này còn đang ngồi trên một núi sách nho nhỏ, trong muôn vàn núi sách có mặt ở đây.

"Rầm"

Chàng trai nghiêng đầu đang yên tỉnh đọc sách nghe tiếng động liền xoay người lại nhìn, trước mắt chàng trai là một núi sách cao cao đã sập xuống, sách vì thế rơi vãi lung tung.

"lại ngã thêm 1 núi"

Chàng trai không quan tâm như đã quen với chuyện từng núi sách cao cao kia đổ xuống, quay đầu lại tiếp tục chăm chú đọc thêm vài quyển sách. Tốc độ đọc sách của người này rất nhanh, còn không cần mở sách ra chỉ cần nhìn vào bìa sách những chữ trong quyển sách đều sẽ lục đục chạy vào trong mắt của chàng trai. Những chữ cái lộn xộn đó như lốc xoáy nhỏ nhỏ xuyên vào trong con ngươi đen nhánh bóng loáng xinh đẹp.

Rất nhanh còn chưa đến 10 giây thì từng chữ cái cuối cùng trong lốc xoáy bằng chữ đó di chuyển chầm lại, đi sâu vào con ngươi xinh đẹp kia rồi hoàn toàn biến mất. Chàng trai đọc xong lười biếng ném quyển sách đó qua một núi sách khác.

" Không hay"

Quyển sách bị ném đi kia va vào một núi sách lớn khác làm núi sách đó chao đảo, một số quyển theo sự chao đảo đó sách lục đục rơi xuống. Chàng trai vẫn không chú ý với tay lấy một quyển sách khác lên xem, 10 giây sau lại ném nó đi.

" không đủ hay, sao dạo gần đây phàm nhân lại thịnh hành cái motip cũ rích này chứ, thật không hiểu nổi."

Chàng trai lại thuận tay ném quyển sách đi, quyển sách lại va vào núi sách lớn đó, một quyển sách vì sự tác động bị làm lệch ra khỏi chân núi sách. Quyển sách bị lệch này rất dày như một điểm tựa cho cả một núi lớn, hiện tại nhìn bằng mắt thường cũng biết cái "chân núi" này đang lung lay nhẹ nhẹ sắp đổ. Quyển sách giầy đó lung lây chưa được bao lâu thì rơi xuống, vì quyền sách này quá dày khi rơi xuống nó phát một tiếng *bịch* giòn tan làm chàng trai đang đọc sách bị giật mình, mày đẹp vì thế nhíu lại đôi con ngươi hiện rõ sự khó chịu, không thể bỏ mặc được nữa chàng trai xoay đầu lại xem.

" gì v-....!!!!!"

Chàng trai còn chưa kịp định hình núi sách vừa cao vừa lớn kia mất chỗ dựa đỗ ào xuống như cơn sóng về phía chàng trai. Chàng trai không kịp né tránh chỉ có thể trơ mắt bị núi sách lớn như vòi rồng chôn vùi không còn thấy đâu.

.....5 phút sau

Giữa muôn vàng quyển sách có một chỗ sách đột nhiên chuyển động, chàng trai bơ phờ ngồi dậy lấy quyển sách đang đập vào mặt mình ra.

" cũng may là mỏng, không thì hỏng mặt của bổn thần "

"Đế quân giao cho bổn thần công việc này, chắc chắn là muốn có một ngày bổn thần bị sách đè chết "

Chàng trai này ngồi dậy vừa xoa mũi oai oán vừa đưa mắt nhìn quyển sách, quyển sách trên tay chàng trai là một quyển tiểu thuyết đam mỹ có bìa sách và cái tên rất đẹp. Khi vừa nhìn bìa sách chính chàng trai cũng bị nó thu hút và làm cho ẩn tượng, vì sự ấn tượng ban đầu thật sự tốt nên chàng trai quyết định đọc nó trước những quyển sách khác. Nếu không phải là do nó có bìa sách và cái tên ấn tượng thì việc nó đập vào mặt thần cũng đủ bị chàng trai ghét bỏ đặt dưới nghìn quyển sách khác mãi mãi cũng không được chạm đến.

Chàng trai nhịn lại cơn đau ở mũi làm một thao tác không khác gì cách đọc những quyển sách trước, muôn vàng chữ cái chữ cái từ bìa quyển sách chạy vào mắt chàng trai, nhưng khác với ánh mắt ưu buồn và những lời chê bai như những quyển sách trước, chàng trai càng nhìn lâu ánh mắt càng mở to, bên trong mắt đôi lúc còn có ánh lên sự lắp lánh nhẹ nhàng như ảo giác, miệng còn vô thức khen một lời.

" ngọt quá...cảm giác răng cũng sắp bị độ ngọt này làm cho hỏng."

Chàng trai này là một vị thần ở trên trời, thuộc vào hàng văn thần gọi là Thần Văn Chương có nhiệm vụ cai quản tất cả văn chương của nhân loại, giữ và phát triển văn chương tốt, loại và kiềm hãm các văn chương bại hoại. Chàng trai này đã đảm nhiệm vị trí này hơn 800 năm là một vị thần duy nhất có thể hòa thuận với thần Thời Không hay còn được gọi là Thần Xuyên Không.

Đọc xong tác phẩm Thần Văn Chương mới biết bản thân có chút khiếm nhã khi chưa nhìn tên tác giả. Thần Văn Chương ngại ngùng lướt mắt nhìn bìa sách lại một lần để tìm tên tác giả, phải nhìn kĩ Thần Văn Chương mới thấy được hai chữ rất đơn giản khác biệt hoàn toàn với phong cách của bìa sách, nó nằm ngay bên cạnh tên truyện.

"Tác giả HS..."

Thần Văn Chương ngẫm cái tên này, vẫy tay một cái, một số quyển sách từ trong đóng sách hỗn độn bay lên đến xếp chồng lên nhau một cách gọn gàng trước Thần Văn Chương, tất cả đều là tác phẩm của tác giả mang bút danh HS. Thần Văn Chương ngồi xếp bằng trên núi xách cầm từng quyển một lên đọc, không biết đã đọc qua tất cả bao nhiêu quyển sách, chỉ sau 3 phút chàng trai liền đặc quyển cuối cùng xuống.

"Sư Quân Bảo Đường cái tên này cũng rất hợp, nhưng truyện dường như thiếu gì đó, nó có lẽ là....cảm xúc?"

"Chắc là chúng ta cần tham khảo cùng nhau một chút, HS~"

Thần Văn Chương dùng ngón tay sờ lên hai chữ HS trên bìa sách mỉm cười, nhẹ nhàng đặt quyển sách xuống một cách nâng niu. Thần Văn Chương dùng đôi chân trần trắng nõn giẫm lên đống sách chạy đến một căn phòng biệt lập hoàn toàn với núi sách bên ngoài, hứng khởi với tay mở cánh cửa ra đưa tay ra ngoài cánh cửa mò mẫm gì đó.

"hưm...Bắt được rồi!"

Thần Văn Chương kéo mạnh thứ mình mò được vào bên trong, nhanh tay đóng cửa lại.

" Chào mừng cậu đến với nơi chứa sách của nhân loại"

Thần Văn Chương mỉm cười rất tươi chào đón thứ bị kéo vào kia. Mà Thứ bị kéo vào kia lại chính là...... Hàn Sâm.

Hàn Sâm ngơ ngác nhìn cánh cửa trước mắt, trên mặt còn rất rõ sự sợ hãi và bàng hoàng, sắc mặt thì xanh méc không còn một giọt máu nhìn rất thảm thương.

Hàn Sâm rõ ràng chạy đang trốn trợ lý đến gần bờ tường của hẻm cụt, lúc đó Hàn Sâm còn định ghi lại tư liệu cho truyện mới, đột nhiên không biết bị thứ gì đó kéo mạnh cơ thể về phía bức tường, mọi việc diễn ra quá nhanh Hàn Sâm không kịp phản ứng gì, lúc Hàn Sâm cứ nghĩ mặt đẹp sẽ bị đập mạnh vào trong bức tường đến hỏng thì bị kéo đến nơi này.

" Có phải mình đập đầu vào tường chết rồi? Còn đây là thiên đường sao?...."

Hàn Sâm nhìn mọi thứ trong hoang mang, trong ánh mắt tràn đầy sự tiếc thương cho số phận mình.

" không ngờ lên thiên đường rồi vẫn được nhìn thấy sách, chắc mình sống tốt nên lên thiên đường còn được tiếp xúc với sách."

Hàn Sâm thở dài, nhìn cả một căn phòng rộng lớn bị bao phủ với rất nhiều sách, số sách còn nhiều hơn thư viện lớn nhất thế giới Hàn Sâm từng xem...nhưng nơi cũng này thật bừa bộn.

Hàn Sâm không nhận ra tồn tại của Thần Văn Chương, nhìn chằm chằm vào một góc sách, ngồi xuống bới thử một quyển sách ra...

" Này bổn thần....."

"Aaaaaaaa!!! Gặp Quỷ Rồi!!!!"

Thần Văn Chương bị tiếng hét của Hàn Sâm làm cho giật mình, nhảy cẫng lên ôm lấy cổ người không biết đã đứng bên cạnh từ bao giờ.

Hiệu tại Thân Văn Chương rất muốn nói một câu "Ta là thần không phải quỷ ", nhưng còn chưa kịp nói Hàn Sâm đã hưng phấn la lên lần nữa.

" Đây!! Đây không phải là quyển sách của đại thần sao!!! còn là bản giới hạn!! Quý quá đi mất. 10 năm rồi mà vẫn còn mới như thế đây đúng là thiên đường giành riêng cho mình mà!!!!"

Hàn Sâm kích động la hét om sòm xong tự bịt miệng mình lại, không biết suy nghĩ gì trong đầu lén lút nhét quyển sách đó vào trong người dùng áo che đi, theo bản năng Hàn Sâm ngó nghiêng như ăn trộm.... Nhưng chuyện không ngờ là vừa quay đầu lại nhìn Hàn Sâm thấy Thần Văn Chương và một người con trai khác, trong lòng làm chuyện xấu sẵn rồi vừa nhìn thấy người Hàn Sâm liền hét toáng lên.

" Aaaaa!"

người con trai kia không thích điều này, khó chịu nhanh tay bịt miệng của Hàn Sâm lại.

" Cậu ồn ào quá"

Thần Văn Chương bị cậu hét cho đau cả đầu, đưa tay lên xoa xoa.

" Tôi không có ý trộm, tôi...tôi chỉ là"

Hàn Sâm cuốn hết cả lên, ôm lấy cuốn sách trong áo không ngừng lui về phía sau.

"Cậu cứ giữ nó đi"

Thần Văn Chương rất hào phóng hiền hậu mỉm cười nói với Hàn Sâm.

"Tôi có thể giữ thật sao!?"

Ánh mắt Hàn Sâm sáng như sao nhìn Thần Văn Chương, nhưng Hàn Sâm nhận ra một chuyện quan trọng hơn.

"Nơi này là đâu có phải thiên đàng không? có phải hai người là thiên thần không. Nhưng sao hai người lại không có cánh?"

"Nơi này không phải thiên đàng, ta cũng không phải thiên thần nhưng đại loại thì ta cũng là người ở trên trời. Để ta giới thiệu, nơi này của ta là nơi chứa sách của tất cả nhân loại, ta là vị thần cai quan nơi này rất vui được đón tiếp cậu."

Sắc mặt Hàn Sâm quái dị ngó nghiêng nhìn xung quanh, tìm xem có bảng hiệu bệnh viện tâm thần nào không.

"Cậu không tin ta sao ?"

"cũng không thể tin một người không quen"

Hàn Sâm nghiêm túc nhìn thần Văn Chương.

" Ta là Thần Văn Chương cai quản hết sách trên thế gian này, ta có thể chứng minh cho cậu thấy chỉ cần cậu yêu cầu"

Thần Văn Chương cười nói, dang tay ra thể hiện số lượng sách to lớn mà bản thân cai quản.

" Nếu vậy, tôi muốn xem một cuốc sách Liễu Thân kí của tác giả XX, nó một cuốn tiểu thuyết quý giá và nó đã bị tiêu hủy rồi"

"Cậu thật biết cách làm khó người khác, nhưng thật ra nó không phải tiểu thuyết nó là một bảng gia quy của gia tộc Liễu Thân Đại Tộc Thị" Thần Văn Chương vẫy tay, một cuốn sách cũ kĩ từ trong đống sách bay lên trên tay của Thần Văn Chương.

Hàn Sâm nhìn chằm chằm kinh ngạc, lần này thì đã tin được phần nào, trước mặt cậu tên này cũng không thể dùng dây cap di chuyển cuốn sách đó được.

" Thần tìm tôi có việc gì sao? Tôi bận lắm"

Lại là một thái độ gợi đòn, nhưng Thần Văn Chương dường như không chú ý điều đó rất hòa nhã vui vẻ nói với cậu. Nhưng thật ra Thần Văn Chương chỉ cười giả, trong lòng đã sớm đổ quạo rồi.

" Tôi còn bận hơn cậu, tôi mang cậu đến là để thảo luận sách cùng cậu."

" Tôi... vốn hiểu biết hạn hẹp sao...sao có thể thảo luận sách cùng thần được, Thần thật biết đùa"

Hàn Sâm cười gượng nhìn nét mặt của Thần Văn Chương, lòng bàn tay âm thầm đỗ mồ hôi.

" Tôi không đùa, tôi muôn bàn sách của cậu"

" sách của tôi ?" Hàn Sâm ngạc nhiên, mắt mở lớn nhìn Thần Văn Chương

" Sách của cậu rất hay, rất đa dạng từ thanh xuân vườn trường, thần tiên, cung đình, văn phong cũng rất tốt...nhưng tôi vẫn thấy nó thiếu một chút cảm xúc."

" Ai cũng nói vậy cả " Hàn Sâm mỉm cười dịu dàng khi nhắc đến chủ đề này.

" Vì sao cậu không hề viết tình tiết buồn cho câu chuyện của mình"

" Chỉ là tôi muốn viết thật nhiều sách truyền năng lượng tích cực, không muốn viết chuyện buồn thôi. Một câu chuyện buồn sẽ để lại một ấn tượng sâu đối với đọc giả, nhưng một cuốn chuyện cực ngọt cũng có thể làm như thế."

...Và tôi còn rất thương "con" nên không thể viết ngược nổi, đây là vế sau của tất cả nguyên nhân mà Hàn Sâm chưa từng tiết lộ. Phải biết rằng Hàn Sâm chưa từng thành thật nói ra lí do, lí do cho đến hiện tại vẫn được xem là một bí mật.

" Tôi hiểu rồi, Thần Xuyên Không"

Thần Xuyên Không bị lãng quên cũng không quan tâm, cầm một quyển sách của HS lên đọc, khi bị gọi mới ngẩn đầu lên với ánh mắt tò mò.

" Đang đọc gì thế"

" Một cuốn sách của cậu ta" Thần Xuyên Không thản nhiên nói

" anh ta ? " Hàn Sâm nhìn Thần Xuyên Không

" Cậu ta là một vị thần của Thời Không, hay được gọi là Thần Xuyên Không cậu ta là một hảo tri kỉ của tôi" Thần Văn Chương cười giới thiệu, còn ôm Thần Xuyên Không thể hiện sự thân thiết.

"...."

" Được rồi chọn nó đi " Thần Văn Chương gõ tay lên bìa quyển sách Thần Xuyên Không đang cầm, còn chưa thèm nhìn biểu hiện của Hàn Sâm ra sao đã quyết định mọi việc.

" Như vậy Đế quân.." Thần Xuyên Không còn chưa nói hết đã bị một ngón tay của Thần Văn Chương áp lên môi chặn lại, Thần Văn Chương cười

" Giúp một tác giả thay đổi phong văn là chuyện tốt, Đế quân sẽ không trách phạt" Thấy ánh mắt nghiêm túc của Thần Văn Chương, Thần Xuyên Không gật đầu.

Hàn Sâm còn chưa hiểu chuyện gì, Thần Xuyên Không đã bước đến đứng trước Hàn Sâm, làm Hàn Sâm sợ lui về sau một bước. Hàn Sâm cao 1m8 không hề nhỏ con nhưng khi đứng trước anh ta lại nhỏ bé đến đáng sợ.

" Nhắm mắt" Thần Xuyên Không lạnh lùng cúi đầu nhìn Hàn Sâm, làm Hàn Sâm sợ hãi làm theo, nhắm mắt lại.

Thần Xuyên Không chạm tay lên giữa trán Hàn Sâm niệm chú, một chuỗi văn cổ tự từ miệng của Thần Xuyên Không đi ra bao bọc lấy cơ thể Hàn Sâm, biến Hàn Sâm thành vô số đóm sáng lao hết vào trong quyển sách Thần Xuyên Không đang cầm. Đóm sáng cuốn theo làn gió lớn thổi cuốn sách mở ra, những trang sách bị lật với tốc độ chóng mặt. Khoảng một lúc thì cuốn sách bị đóng chặt lại làm phương thức gì cũng không thể mở ra, Hàn Sâm và những đóm sáng đã hoàn toàn bị cuốn vào sách.

Lúc này Thần Xuyên Không mới tròn mắt ngây ngô quay lại nhìn Thần Văn Chương.

" Để cậu ta vào sách làm gì?"

Thần Văn Chương vừa nghe thấy, liền muốn té dập mặt lên đóng sách

" Tôi tưởng là cậu biết tôi định làm gì rồi!?" Thần Văn Chương kinh ngạc nói lớn, trong khi đó Thần Xuyên Không chỉ lắc đầu.

" Hừm! Tôi xem qua hoàn cảnh của cậu ta rồi, cậu ta từ nhỏ sống trong nhung lụa dưới sự bảo bọc kĩ càng, chưa từng nếm qua khổ nên mới viết chuyện ngọt như vậy. Tôi muốn xem cậu ta thay đổi cách viết một chút...và dạy cậu ta một điều" Thần Văn Chương giận dỗi nói to như gào thét.

Thần Xuyên Không cứ ngây ngây nhìn rồi gật đầu, Thần Văn Chương cũng không biết là cậu ta có hiểu hay không, quan trọng là Thần Xuyên Không không biết Thần Văn Chương làm gì thế mà cũng chịu làm theo. Cứ thế này rồi sẽ có một ngày Thần Thời Không sẽ bị Thần Văn Chương lừa làm đảo lộn thời gian phá hủy cả một khoảng hồng trần rộng lớn cũng nên.

Thần Văn Chương đang cảm thán bỗng nhiên Thần Xuyên Không bước đến nắm lấy hai tay của Thần Văn Chương, khóa lại đặt lên đầu đè thần Văn Chương lên núi sách.

"Làm gì!?" Thần Văn Chương bị hành động của Thần Xuyên Không dọa sợ, tay áo dài của cổ phục vì đưa tay lên cao mà tụt xuống lộ ra một đoạn tay trắng nõn của thần Văn Chương.

Thần Thời Không dùng một tay khống chế hai tay thần Văn Chương, một tay Thần Xuyên Không mở sách ra xem, nghe thần Văn Chương hỏi cũng không rời mắt khỏi sách, đơn giản trả lời.

" Thực hành những cảnh ngọt ngào trong sách của HS" nói xong Thần Xuyên Không ném cuốn sách kia đi

"Không!!!!" Thần Văn Chương hét toáng, giẫy giụa.

Cuốn sách bị ném đi phát ra sáng vàng, một số chữ ở trong quyển sách dần thay đổi.

ngoài lề:

Hàm Sâm biến thành vô vàng đóm sáng bay vào trong sách, để lại quyển sách mà Hàm Sâm cho là quý giá và định trộm đi.

" Cậu ta thích cuộc sách này sao? Chắc là một cuốn sách rất hay"

Thần Văn Chương tò mò cầm quyển sách đó lên đọc xem,càng đọc mặt càng đỏ dần lên, tức giận ném cuốn sách đi hét lên.

" HÀN SÂM BỔN THẦN NGƯỢC CHẾT NGƯƠI!!!"

Hàn Sâm cùng Thần Xuyên Không ở hai không gian khác nhau tâm linh tương thông, hành động như một đưa tay lên che đi đôi tai yếu ớt bảo vệ nó khỏi tiếng thét đáng sợ.

Sau khi tiếng hét vừa dứt Hàn Sâm dè dặt bỏ tay xuống không che tai nữa nhỏ giọng hỏi.

" Tôi còn chưa nói tên...sao lại biết tên tôi, có phải các người theo dõi tôi không?"

"TÔI LÀ THẦN!!!! CÓ THỂ LỤC RA TÁM ĐỜI NHÀ CẬU, CẬU MAU CÚT NHANH CHO TÔI"

Hàn Sâm và Thần Xuyên Không lại che tai.

(っ- ‸ – ς)

Hot

Comments

Tui Là [Lam۰۪۪۫۫]

Tui Là [Lam۰۪۪۫۫]

và đó là kết cục cho sự kết hợp của thần Văn Chương và thần xuyên không :))

2021-11-28

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tác Giả của những tác phẩm đường
2 chương 2: thần văn chương và thần thời không
3 Chương 3: xuyên vào tiểu thuyết "đường cổ đại"
4 Chương 4: Nếu ta tạo phản ?
5 chương 5: Tứ Thành Nam Bắc Đông Tây
6 chương 6 : Nhân vật chính trở về
7 Chương 7: hôn ước với Lục công chúa
8 Chương 8: " bố " quyết định bù cho " con "
9 chương 9: mỹ tửu hại thân
10 chương 10 : Quốc Tướng và Thái Tướng
11 chương 11: Ái nhân của ta về rồi
12 chương 12: Trong rượu có độc
13 chương 13: Bọ cạp Xuân Xương
14 chương 14: Tâm tình của quốc sư
15 chương 15: Hoa vũ sen phật bà lửa
16 chương 16: Giai thoại Song Tỏa tiểu huynh đệ
17 chương 17: Bướm Dạ Xuân Xương
18 chương 18: Độc bướm ưu hồn
19 chương 19: gia văn liễu thân đại tộc thị
20 chương 20: Tứ chủ thành hội họp
21 chương 21: mưu đồ chỉnh đốn triều cương
22 chương 22: không hoàn toàn kiểm soát được
23 chương 23: đồ ăn xoa dịu sự thiếu tiền
24 chương 24: những ngày xuyên đầu mệt mỏi
25 chương 25: có chức không thể làm, có quyền không thể lên tiếng
26 chương 26: mang danh sách ban thưởng dạ xuân xương hoa đến
27 chương 27: Thành Nam sẽ không đổ
28 chương 28: "Nói" đến không đi được
29 chương 29: ba năm an nhàn trước mắt
30 chương 30: quốc họa Tỏa hồ ly
31 chương 31: Ái nhân giận, từ bỏ phong vị hoàng hậu
32 chương 32: A Thành, là ta đêm qua vội vàng
33 chương 33: vết thương trên tay từ đâu mà có
34 chương 34: chưa từng đặt cược tính mạng đến thành nam
35 chương 35: không bảo vệ được ái nhân, chi bằng làm ăn mày
36 chương 36: ta vặn lực
37 chương 37: hoàng thượng giá đáo
38 chương 38: Hoàng thượng xin hãy tự trọng
39 chương 39: Cảnh Nhật Hoàng Hậu
40 chương 40: Nắm quyền sinh sát của hoàng đế
41 chương 41: đòi công bằng cho ca ca
42 chương 42: Nghĩa mẫu của Song Tỏa
43 chương 43: Một chút nhận ra
Chapter

Updated 43 Episodes

1
Chương 1: Tác Giả của những tác phẩm đường
2
chương 2: thần văn chương và thần thời không
3
Chương 3: xuyên vào tiểu thuyết "đường cổ đại"
4
Chương 4: Nếu ta tạo phản ?
5
chương 5: Tứ Thành Nam Bắc Đông Tây
6
chương 6 : Nhân vật chính trở về
7
Chương 7: hôn ước với Lục công chúa
8
Chương 8: " bố " quyết định bù cho " con "
9
chương 9: mỹ tửu hại thân
10
chương 10 : Quốc Tướng và Thái Tướng
11
chương 11: Ái nhân của ta về rồi
12
chương 12: Trong rượu có độc
13
chương 13: Bọ cạp Xuân Xương
14
chương 14: Tâm tình của quốc sư
15
chương 15: Hoa vũ sen phật bà lửa
16
chương 16: Giai thoại Song Tỏa tiểu huynh đệ
17
chương 17: Bướm Dạ Xuân Xương
18
chương 18: Độc bướm ưu hồn
19
chương 19: gia văn liễu thân đại tộc thị
20
chương 20: Tứ chủ thành hội họp
21
chương 21: mưu đồ chỉnh đốn triều cương
22
chương 22: không hoàn toàn kiểm soát được
23
chương 23: đồ ăn xoa dịu sự thiếu tiền
24
chương 24: những ngày xuyên đầu mệt mỏi
25
chương 25: có chức không thể làm, có quyền không thể lên tiếng
26
chương 26: mang danh sách ban thưởng dạ xuân xương hoa đến
27
chương 27: Thành Nam sẽ không đổ
28
chương 28: "Nói" đến không đi được
29
chương 29: ba năm an nhàn trước mắt
30
chương 30: quốc họa Tỏa hồ ly
31
chương 31: Ái nhân giận, từ bỏ phong vị hoàng hậu
32
chương 32: A Thành, là ta đêm qua vội vàng
33
chương 33: vết thương trên tay từ đâu mà có
34
chương 34: chưa từng đặt cược tính mạng đến thành nam
35
chương 35: không bảo vệ được ái nhân, chi bằng làm ăn mày
36
chương 36: ta vặn lực
37
chương 37: hoàng thượng giá đáo
38
chương 38: Hoàng thượng xin hãy tự trọng
39
chương 39: Cảnh Nhật Hoàng Hậu
40
chương 40: Nắm quyền sinh sát của hoàng đế
41
chương 41: đòi công bằng cho ca ca
42
chương 42: Nghĩa mẫu của Song Tỏa
43
chương 43: Một chút nhận ra

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play