Chương 3: xuyên vào tiểu thuyết "đường cổ đại"

Hàn Sâm bị thần Xuyên Không thi chú ném vào trong quyển sách mà thần Xuyên Không cầm. Lúc đó Hàn Sâm còn ngớ ngẩn bị khí thế của Thần Xuyên Không nên chưa kịp nhìn tên quyển sách, cũng chưa nhận ra bản thân sẽ thật sự bị xuyên không.

Hàn Sâm vô cùng lo lắng, nhưng dù xuyên vào cuốn sách nào thì kết cục đều cũng sẽ hạnh phúc và đầy đường mật như nhau, nhưng Hàn Sâm chỉ mong sẽ không xuyên vào tiểu thuyết cổ trang. Ở đó đánh nhau, chém giết gió tanh mưa máu không hợp với người lười như Hàn Sâm, hiện đại sẽ dễ dàng hơn. Ngoài việc chém giết, đánh nhau Hàn Sâm còn rất khiên kị các điều lệ, cung quy ở tiểu thuyết cổ đại, nghĩ thôi đã nhức đầu.

Hàn Sâm trở thành từng đóm sáng, phiêu diêu mãi trong một không gian rộng lớn vô định, mắt Hàn Sâm không thể mở ra dù đã thử nhiều lần. Cảm giác không thấy gì thật sự khó chịu.

Mãi một lúc lâu, Hàn Sâm đang chìm trong đau khổ không thấy gì, thì bị một cơn lốc lao đến cuốn đi xa thật xa, đó cũng chỉ là những cảm nhận vì Hàn Sâm không thể mở mắt thấy được gì.

Hàn Sâm mơ màng mở mắt, trước mắt Hàn Sâm là một nam nhân. Nam nhân trước mắt Hàn Sâm mặc một thân y phục cổ đại, đầu đội mũ ô sa* nhất phẩm. Nam nhân đột nhiên tiến đến nắm chặt lấy cổ tay Hàn Sâm. Hàn Sâm chưa định hình được chuyện gì đang diễn ra đã bị nam nhân đó cưỡng hôn.

Hàn Sâm mắt mở lớn, kinh ngạc không kịp phản kháng, theo bản năng cắn chặt răng không chịu hé miệng. Nam nhân đó không chịu thua bốp mạnh cằm của Hàn Sâm, khiến Hàn Sâm đau đớn mở miệng. Nam nhân đó nhân cơ hội cho lưỡi vào trong miệng Hàn Sâm làm càn, Hàn Sâm bị hôn đến váng đầu óc, tay siết chặt lấy y phục cổ, mềm mại của nam nhân. Tiếng thở dốc cùng tiếng y phục cả hai cọ vào nhau khiến căn phòng bị bao trùm bởi những tiếng kêu ám muội.

Nam nhân kia hôn đến khi Hàn Sâm sắp hết dưỡng khí mới dừng lại, tay vuốt ve má đỏ hồng của Hàn Sâm dáng vẻ rất ôn nhu và đầy sự yêu chiều. Nụ hôn ban nãy thật ra không đến nổi, ngoài cách nam nhân đó tiến đến chiếm đoạt nụ hôn ra thì nụ hôn cũng được xem là dịu dàng. Hàn Sâm được thả ra chỉ biết ngửa mặt lên lấy khí vào trong lòng ngực, khuôn mặt tuyệt thế đỏ hồng, mắt nhắm nghiền chỉ biết thở và thở, tiếng thở của y trong căn phòng im lặng được phóng đại gấp nhiều lần, tự nghe thấy tiếng thở của mình Hàn Sâm không khỏi cảm thấy hoảng sợ.

Nam nhân đó quan sát dáng vẻ động lòng người của Hàn Sâm hồi lâu, Hàn Sâm không biết có gặp ảo giác hay không chỉ cảm thấy trong đôi mắt nam nhân này tràn đầy sự lưu luyến, sâu bên trong đáy mắt còn là sự cô đơn khó nói thành lời. Hiện tại nếu để người khác thấy được thì chắc chắn sẽ nghĩ Hàn Sâm mới là người bắt nạt nam nhân này.

Nam nhân đó đột nhiên cúi người khiến Hàn Sâm vô thức muốn thối lui, nhưng năm nhân đó đã giữ chặt Hàn Sâm lại kéo đến. Cơ thể y và nam nhân này vốn đã dính chặt lấy nhau nay vì hành động này còn dính chặt hơn khiến trong tâm Hàn Sâm thập phần sợ hãi. Nhưng không trong dựa đoán của Hàn Sâm nam nhân này đã không làm những hành động quá đáng như trước, nam nhân này chỉ ghé sát bên tai y nhẹ giọng nói một câu như nỉ non.

" Kiểm Thành ngươi hiểu được lòng ta chưa ?"

Hàn Sâm nghe hai chữ "Kiểm Thành" mới tỉnh táo hẳn sau nụ hôn, tay siết chặt lấy góc áo của nam nhân vì sợ hãi cũng từ từ thả lỏng. Nỗi sợ hãi trong lòng Hàn Sâm bay đi hơn phân nữa thay vào đó là sự hoang mang tột cùng. Trong đầu Hàn Sâm bây giờ không ngừng chạy loạn hai chữ "Kiểm Thành", hai chữ này đối với Hàn Sâm mà nói vừa mang theo sự quen thuộc nhưng cũng mang lại một cảm giác rất xa lạ. Sau một hồi hoang mang Hàn Sâm mới lấy hết can đảm ra nhỏ giọng hỏi lại nam nhân kia.

" Anh nói gì ?"

" ngươi đã hiểu lòng ta chưa?"

Nam nhân kia rất khiên nhẫn nói lại một lần, mắt nhìn xuống Hàn Sâm không rời. Bên ngoài nam nhân này làm ra vẻ rất bình tĩnh, nhưng bên trong tay áo, bàn tay nam nhân này lại siết đến đỏ như đang kìm chế gì đó.

Hàn Sâm viết quá nhiều bộ truyện nhất thời vẫn chưa nhận ra hai chữ " Kiểm Thành" xuất phát từ quyển truyện nào, nhất là lúc này đầu óc Hàn Sâm hoàn toàn mơ hồ, mụ mị. Hàn Sâm nhanh chóng lấy lại bình tĩnh đưa mắt lên nhìn khuông mặt của nam nhân trước mắt phân tích, đôi mắt Hàn Sâm như một chiếc máy quét kĩ thuật số nhanh chóng phân tích toàn bộ những gì có thể tiếp thu được.

Ngũ quang thanh tú, mũ ô sa hoa văn lá tinh xảo, trâm cài vàng lớn.

đặc biệt ôn nhu...

mũ ô sa... mũ ô sa này là của quan văn trong những bộ phim truyền hình....

Quan văn....Kiểm Thành....

Hàng loạt phân thích như sóng cuộn trong não Hàn Sâm, khiến Hàn Sâm có chút choáng. Dù đã cố phân tích thêm một hồi Hàn Sâm cũng không liên kết được gì từ những thông tin đó.

Hàn Sâm đau khổ đưa mắt nhìn chằm chằm nam nhân này, trong lòng khổ sở thầm nghĩ.

" không biết giờ giả ngất có còn kịp không?"

Khi kế sách giả ngất của Hàn Sâm sắp thực hiện thì trong đầu Hàn Sâm hiện lên một cái tên mình rất yêu thích....

Liễu Tư Hản!!!

Nam nhân trước mặt này là Liễu Tư Hản- Liễu Hàm, một vị công Quốc Sư duy nhất mà Hàn Sâm viết ra. Hàn Sâm kích động đưa mắt nhìn trái phải nam nhân này một lượt, cảm giác nhìn đâu cũng thấy một sự đặc biệt không hề nhẹ không khác những gì Hàn Sâm miêu tả Liễu Tư Hản, để chắc chắn hơn về suy nghĩ của mình Hàn Sâm nhỏ giọng tên y để xác định.

" A Hản..."

" Kiểm Thành, A Hản ta vẫn còn đang chờ hồi âm của ngươi "

" Ta...ta "

Hàn Sâm có nhớ ra cảnh này rồi, vì hiện tại y nhận ra rồi nên mới có chút bối rối không dám đọc lời thoại trong nguyên tác.

Phải biết rằng trong nguyên tác chính của quyển truyện này cảnh trước mắt Hàn Sâm hiện tại chính là cảnh Tỏa Kiểm Thành-Tỏa đại tướng quân bị một quan văn cưỡng hôn thổ lộ, vị quan văn đó còn là huynh đệ tâm giao của y, quan hệ của cả hai không dừng lại ở hai từ huynh đệ để miêu tả hết, nếu sét về góc độ hiện đại thì Hàn Sâm sẽ dùng bốn từ thanh mai trúc mã để miêu tả.

Nếu như huynh đệ tâm giao đột nhiên làm ra hành động quá đáng còn tỏ tình ngươi, ngươi có đồng ý không?

Tất nhiên là không đồng ý, vì cổ đại không chấp nhận đoạn tụ, mối quan hệ này đã định sẵn sẽ không bao giờ có kết quả, cho nên lúc đó Hàn Sâm đã để cho Tỏa Kiểm Thành từ chối. Mà lí do Hàn Sâm chọn cho Tỏa Kiểm Thành lấy ra từ chối là y chưa chấp nhận được mối quan hệ trên mức bình thường của hai đại nam nhân, y cảm thấy chuyện này là trái luân thường đạo lí.

Hàn Sâm đã để Tỏa Kiểm Thành dùng lí lẽ riêng trong tính cánh đặc thù của Tỏa Kiểm Thành thẳng thừng từ chối Liễu Tư Hản, đây cũng là cách Hàn Sâm bộc lộ tính cách nhân vật Tỏa Kiểm Thành. Một phần nào đó Hàn Sâm không biết ngày tạo ra nhân vật này chính ý có bị vật gì đập vào đầu hay không, hay đã có người nào khác nhập vào người y, giúp y xây dựng lên một nhân vật Tỏa Kiểm Thành rất thú vị, có khi còn thú vị và đặc biệt hơn nhân vật chính.

Nhân vật này thú vị ở chỗ là rất mâu thuẫn, con tim và lí trí của nhân vật Tỏa Kiểm Thành chưa bao giờ cùng chung đường, nên nó đã tạo ra nhiều tình huống rất đặc biệt dỡ khóc dỡ cười. Nhà ngoại có vấn đề khó nhằn nên Hàn Sâm chỉ biết cho Liễu Tư Hản dùng thời gian dài làm bằng tan chảy, thời gian dài như ếch ngồi đáy giếng mỏi mòn dùng tấm chân tình chờ đợi.

Giờ Hàn Sâm xuyên vào làm Tỏa Kiểm Thành chính y cũng có chút hoang mang. Nhân vật này cũng chỉ là một nhân vật phụ làm nền thôi, hiện tại y không biết nên theo nguyên tác hay đi theo sáng tạo của bản thân cho tăng thêm sự thú vị.

Nếu bây giờ Hàn Sâm từ chối thì sẽ bước trên con đường sai lầm cũ của nhân vật Tỏa Kiểm Thành mắc phải, mà thứ Tỏa Kiểm Thành mắc phải chính là tự vả. Cái chỗ này chính là nơi cội nguồn cho rất nhiều chuyện trắc trở cho sau này, cũng vì một bước này cặp phụ phải trải qua muôn ngàn trắc trở mới đến được với nhau. Nếu Hàn Sâm nhớ không lầm thì cái giai đoạn an nhàn hạnh phúc mặn nồng theo nguyên tác thì phải đợi vài năm.

Từ chối là thế còn nếu đồng ý thì Hàn Sâm sẽ được tiến ngay vào giai đoạn mặn nồng, hạnh phúc, nhưng cái gì cũng có hai mặt, điểm tốt ở đây, một điểm xấu cũng nằm ở đây. Hàn Sâm không chắc nếu cặp đôi phụ này đến với nhau quá dễ dàng thì đang yêu nhau sâu đậm Liễu Tư Hản có bỏ rơi Tỏa Kiểm Thành hay không. Thứ này là một thứ phiền phức, một việc nằm ngoài dự liệu, nếu như vậy thật thì có khi cặp phụ lại không về được với nhau, cặp chính cũng sẽ bị ảnh hưởng ít nhiều.

Giữ nguyên thì biết trước, nhàm chán.

Thay đổi thì rắc rối, phiền phức.

Não rối hết cả lên, những tiểu thuyết cổ đại là như thế này làm Hàn Sâm nản chết, mỗi lần thay đổi chủ đề viết một bộ cổ đại thì nó lấy rất nhiều công sức của Hàn Sâm. Hàn Sâm muốn viết được phải đi xem lễ nghi, đi xem cách đánh trận, các loại vũ khí thời xưa, các cung quy rắc rối lộn xộn.

Viết hiện đại thì Hàn Sâm không để cặp phụ và cặp chính có nhiều tương tác, dù cặp phụ có không đến với nhau thì cũng không ảnh hưởng gì đến cặp chính, cũng không ảnh hưởng đến giang sơn xã tắc. Đâu có rắc rối như trong cổ đại, lỡ như thụ hay công phụ làm tướng quân hay một chức lớn vì yêu quên chuyện công không vệ quốc thì sẽ tự tạo ra sơ sót để địch đánh chiếm mất một thành, tệ hơn là mất một phương ảnh hưởng cả một nước, cặp chính sẽ vì thế được ngồi không hưởng ké.

Cầu nguyện đừng vào tiểu thuyết cổ đại, lại vào đúng nó, ấy vậy mà còn là Cổ đại cung đình! đúng là ghét của nào trời trao của nấy, hôm nay bước chân ra ngoài không biết đã đạp phải vặn ch* má gì.

Hàn Sâm quyết định giữ nguyên tác cũ để tất cả tình tiết trong lòng bàn tay, đỡ phải suy nghĩ nhiều về những chi tiết bất ngờ, không biết cách xử lí. Đã suy xét được nên trả lời thế nào, Hàn Sâm ngẩn đầu lên nhìn Liễu Tư Hản.

" ! "

Định dứt khoát từ chối thì Hàn Sâm bị Liễu Tư Hản dọa cho giật mình. Liễu Tư Hản hiện đang rất nghiêm túc nhìn Tỏa Kiểm Thành trong mắt còn chứa một tia u buồn và mất mát như đã nhìn thấu được kết quả. Nó làm tim Hàn Sâm trong thân thể Tỏa Kiểm Thành rung lên, Hàn Sâm giờ mới nhận ra bản thân vừa chỉ nghĩ cho bản thân có ý định tự tay tổn thương "con" của mình, mặc dù Hàn Sâm thuộc "nhà ngoại" nhưng Hàn Sâm biết "con" nào cũng là "con" không có khái niệm thiên vị. Trái tim yêu "con" sâu trong lòng ủa Hàn Sâm trồi lên, Hàn Sâm bỗng không nỡ.

Liễu Tư Hản vẫn luôn nhìn chằm chằm sắc mặt của Tỏa Kiểm Thành, mọi cảm xúc của Tỏa Kiểm Thành thay đổi như thế nào y đều biết, y còn nhận ra nó thay đổi liền tục từ do dự đến quyết tâm, từ thương sót, đến nghĩ ngơi, tất cả diễn ra rất nhanh làm Liễu Tư Hản không dám chắc điều gì, nhưng Liễu Tư Hản có thể dám chắc Tỏa Kiểm Thành vừa do dự, có lẽ trong tim cũng có y.

Tỏa Kiểm Thành trong nguyên tác gốc rất tàn nhẫn, sau khi từ chối luôn trốn tránh Liễu Tư Hản, bỏ Liễu Tư Hản cô độc. Tất cả là nhờ có cặp đôi chính là Lưu Hàn Phong và Ôn Như Nhuận nên cặp phụ Liễu Tư Hản, Tỏa Kiểm Thành mới nên duyên. Cặp phụ hầu hết là nhờ cặp chính tạo ra những cảnh gặp nhau tưởng chừng chỉ là tình cờ, trùng hợp cho cặp phụ gặp nhau thì tất cả mới ổn. Cũng nhờ những lần gặp gỡ đó mới làm cả một mạch truyện chiến trường đẫm máu thành ngọt ngào.

Còn có một số cảnh Tỏa Kiểm Thành tỏ ý lại với Liễu Tư Hản trên chiến trường, hôn nhau tại nơi khói lửa, binh đao. Lần đó là Tỏa Kiểm Thành tưởng bản thân không thể trở về nên mới đánh cược một phen thổ lộ cùng Liễu Tư Hản. Đến khi trở về bình an Tỏa Kiểm Thành cùng Liễu Tư Hản phải đối mặt với nhau trong sự ngại ngùng, hài hước. Cặp phụ đã ngọt thế rồi cặp chính còn ngọt hơn, cả một mạch truyện, ngoài đoạn Tỏa Kiểm Thành xém chút không thể về từ chiến trường, thì không có điểm nào hồi hộp và ngược cả, đồng nghĩa với việc cặp chính không có đau thương nào trong tình yêu, chỉ hơi vất vả trong việc công thôi.

Hàn Sâm đã dùng tất cả ngọt ngào tạo nên một bộ truyện hoàn toàn viên mãn. Trong truyện chỉ có một chút đau thương nho nhỏ không đáng kể, con lại suốt một mạch truyện dài không có một nhân vật nào phải chết, tất cả người có tình đều được trở về bên nhau....vậy bây giờ Hàn Sâm có dám chọn mạo đổi tình tiết đổi tất cả mạch truyện phía trước không?

.......Hàn Sâm rơi vào trầm tư

Liễu Tư Hản đợi hồi âm của Hàn Sâm quá lâu, tự ý thức được xoay người rời đi. Nhưng khi vừa xoay người Hàn Sâm đã vô thức vươn tay nắm lấy tay của Liễu Tư Hản khiến Liễu Tư Hản phải dừng bước.

" A Hản..."

Giọng nói nhẹ nhàng, có chút trầm khàn mang chút giọng mũi vang lên trong căn phòng yên ắng. Sống lưng của Liễu Tư Hản cứng đờ, nhìn như vậy Hàn Sâm càng sót xa hơn.

Thời gian như ngừng trôi, Liễu Tư Hản nín thở chờ đợi hồi âm nhưng mãi không thấy....Một lúc không lâu Liễu Tư Hản chỉ nghe thấy nam nhân phía sau hít sâu một hơi đột nhiên ôm Liễu Tư Hản từ phía sau, một bàn tay trắng nõn vì thế từ phía sau tới ôm lấy eo của Liễu Tư Hản, siết chặt.

" A Hản...ta hiểu"

Mắt Liễu Tư Hản mở lớn, không tin vào những gì mình nghe được, tháo tay của Hàn Sâm ra xoay người lại cùng Hàn Sâm đối diện. Mặt Hàn Sâm đỏ lên, đưa tay lên che mặt.

Hàn Sâm đang loạn cào nhào trong lòng, không hiểu vì sao bản thân biết rõ Liễu Tư Hản không tỏ tâm ý với bản thể thật của mình nhưng tim lại rung lên bất giác đập nhanh, hơi thở cũng gấp gáp hơn. Hàn Sâm cảm giác như chính mình thật sự được một người mình trân quý nhiều năm đột nhiên nói nhiều năm qua người kia cũng trân quý mình. Hàn Sâm không hiểu rốt cuộc mình bị gì nữa, mặt nóng lên ngượng ngập đưa luôn tay lên che mặt.

" Kiểm Thành... ngươi vừa nói gì ?"

Hàn Sâm mím môi, bị cái cảm giác lạ lẫm này bức đến phát điên. Cố thả tay xuống khỏi mặt, Hàn Sâm không khống chế được đưa hai tay siết lấy phần y phục ở ngực Liễu Tư Hản kéo Liễu Tư Hản đến gần, lớn giọng.

" Ta nói ta hiểu được tâm ý của ngươi rồi! Liễu quốc sư còn muốn nghe gì nữa !?"

Trong mắt Liễu Tư Hản là một Tỏa Kiểm Thành có những hành động hung hãn, nhưng khuông mặt lại hồng, mắt cũng chứa đầy ôn nhu ngượng ngùng, cùng tránh né...chỉ có vậy. Liễu Tư Hản khẽ cong môi đưa tay ôm lấy Tỏa Kiểm Thành vào lòng.

" A Thành, vậy ngươi đáp trả tâm ý của ta được không?".

Một lời này truyền đến tai Hàn Sâm như một lời cầu xin, Liễu Tư Hản đang hạ mình cầu xin được y cứu rỗi. Giọng nói Liễu Tư Hản như chứa sự mê hoặc chầm rãi đi vào tai Hàn Sâm rồi len lỏi đến não bộ cắn nát hết những suy nghĩ của y khiến trong đầu y chỉ còn một mảng trắng xóa. Hàn Sâm nhận ra rằng bản thân hiện tại là Tỏa Kiểm Thành, một đại tướng quân oai hùng vậy mà giờ y lại cùng quan văn ôm ôm ấp ấp. Với lòng tôn trọng sự tự tôn của nhân vật Tỏa Kiểm Thành trong nguyên tác não Hàn Sâm không ngừng báo động cảnh cáo ý phải đẩy Liễu Tư Hản ra. Nhưng dù cảnh bảo có khủng bố đến mức nào cơ thể Hàn Sâm vẫn cứng đờ, Liễu Tư Hản vờ không thấy điều đó, cúi đầu áp môi lên môi Hàn Sâm, một nụ hôn môi chạm môi thông thường nhưng Liễu Tư Hản lại giữ rất lâu.

Hàn Sâm như robot bị chập điện không phản ứng gì, mắt nhìn khuông mặt phóng đại của Liễu Tư Hản mà choáng ngợp đến nhũn người.

" "Con" mình đẹp đến thế sao? "

Mặc dù là do chính tay Hàn Sâm viết ra nét đẹp này, nhưng Hàn Sâm vẫn không tưởng tượng nổi vẻ đẹp khi ra ngoài khỏi chữ viết sẽ như thế này. Nó quá cuốn hút Hàn Sâm, có thể nói rằng nó là Gu của Hàn Sâm.

.....Hàn Sâm thiếu nghị lực

Liễu Tư Hản choàng tay qua eo Hàn Sâm kéo lại gần hơn, cả hai dính sát vào nhau. Hàn Sâm giờ mới hết đờ người lui về sau tránh né, nhưng vì quá quyết liệt mông y đập vào chiếc bàn giữa phòng, Liễu Tư Hản thuận thế đẩy nhẹ cơ thể Hàn Sâm khiến Hàn Sâm ngồi lên chiếc bàn.

Mọi hành động dồn ép của Liễu Tư Hản đều làm Hàn Sâm thấy sợ, vì nó quá dồn dập...dồn dập không một khẽ hở nào

" đủ rồi A Hản"

Liễu Tư Hản làm như không nghe, kéo cổ áo ý phục Hàn Sâm xuống, hôn lên.

" Này.... Này cũng quá bạo rồi"

Lòng Hàn Sâm loạn lên lòng rối như tơ vò, đưa tay đẩy nhẹ Liễu Tư Hản ra.

Bên ngoài yên tĩnh đột nhiên vang lên những tiếng bước chân nhẹ, tiếng bước chân nhẹ nhành hữu lực vừa nghe đã nhận ra nó tiến về hướng cửa phòng Hàn Sâm và Liễu Tư Hản đang ở nhưng tất cả Liễu Tư Hản lại không nghe thấy được. Hàn Sâm gấp gáp kề môi đến bên tai Liễu Tư Hản nhẹ giọng nhắc nhở.

"A Hản có người"

" A Hản!? "

Liễu Tư Hản không chỉ không nghe còn kéo chân Hàn Sâm lên, tháo giầy ra nhanh tay vén y phục của Hàn Sâm lên. Hành động này của Liễu Tư Hản làm Hàn Sâm giật mình sợ hãi.

Lúc này người bên ngoài đã đứng trước cửa, không một tiếng gõ cửa đã đưa tay đẩy nhẹ cửa ra, nhìn vào bên trong cũng không khiên dè bước vào, người đó vào trong rồi bình tĩnh khép cửa lại.

Liễu Tư Hản bị làm phiền khó chịu dùng ánh mắt muốn giết người, nhìn người vừa vào. Nhìn ra người đó là ai Liễu Tư Hản thả nhẹ chân Hàn Sâm xuống. Cung kính lên tiếng

" Thái Tử "

" Hàn Phòng"

Tỏa Kiểm Thành cười vẫy vẫy tay với Lưu Hàn Phong, đây chính là Thái tử cũng là nhân vật công chính trong quyển sách này.

" Hai người không nghe tiếng chân sao? "

" Là A Hản hắn không chịu nghe ta nói"

" Được rồi, hai người xác định?"

Liễu Tư Hản đưa mắt nhìn Tỏa Kiểm Thành, Tỏa Kiểm Thành chỉ cười cười nhìn Thái tử, chân trần gác thẳng lên bàn, trên chân là một vết thương sâu.

" liên quan gì đến Thái tử"

Lưu Hàn Phong thở dài, đi đến nhìn xem vết thương của Tỏa Kiểm Thành, mắt vừa xem cẩn thận vừa ôn thanh nói.

" Phía Thành Bắc vừa báo tin, Ôn Khâm sắp về rồi"

* Mũ Ô Sa: Mũ cánh chuồn, còn gọi là mũ ô sa (chữ Hán: 烏紗帽, âm Hán Việt: ô sa mạo), là tên thông dụng gọi loại mũ của quan lại thời phong kiến Việt Nam và Á Đông dùng làm một phần trong trang phục khi chấp sự hoặc dự việc có tính cách nghi lễ. ( nguồn gg )

Đây là Mũ Ô Sa của Quốc Sư Liễu Tư Hản

Hot

Comments

Vĩnh Kỷ Thế Vũ

Vĩnh Kỷ Thế Vũ

không đượcccc

2022-10-14

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tác Giả của những tác phẩm đường
2 chương 2: thần văn chương và thần thời không
3 Chương 3: xuyên vào tiểu thuyết "đường cổ đại"
4 Chương 4: Nếu ta tạo phản ?
5 chương 5: Tứ Thành Nam Bắc Đông Tây
6 chương 6 : Nhân vật chính trở về
7 Chương 7: hôn ước với Lục công chúa
8 Chương 8: " bố " quyết định bù cho " con "
9 chương 9: mỹ tửu hại thân
10 chương 10 : Quốc Tướng và Thái Tướng
11 chương 11: Ái nhân của ta về rồi
12 chương 12: Trong rượu có độc
13 chương 13: Bọ cạp Xuân Xương
14 chương 14: Tâm tình của quốc sư
15 chương 15: Hoa vũ sen phật bà lửa
16 chương 16: Giai thoại Song Tỏa tiểu huynh đệ
17 chương 17: Bướm Dạ Xuân Xương
18 chương 18: Độc bướm ưu hồn
19 chương 19: gia văn liễu thân đại tộc thị
20 chương 20: Tứ chủ thành hội họp
21 chương 21: mưu đồ chỉnh đốn triều cương
22 chương 22: không hoàn toàn kiểm soát được
23 chương 23: đồ ăn xoa dịu sự thiếu tiền
24 chương 24: những ngày xuyên đầu mệt mỏi
25 chương 25: có chức không thể làm, có quyền không thể lên tiếng
26 chương 26: mang danh sách ban thưởng dạ xuân xương hoa đến
27 chương 27: Thành Nam sẽ không đổ
28 chương 28: "Nói" đến không đi được
29 chương 29: ba năm an nhàn trước mắt
30 chương 30: quốc họa Tỏa hồ ly
31 chương 31: Ái nhân giận, từ bỏ phong vị hoàng hậu
32 chương 32: A Thành, là ta đêm qua vội vàng
33 chương 33: vết thương trên tay từ đâu mà có
34 chương 34: chưa từng đặt cược tính mạng đến thành nam
35 chương 35: không bảo vệ được ái nhân, chi bằng làm ăn mày
36 chương 36: ta vặn lực
37 chương 37: hoàng thượng giá đáo
38 chương 38: Hoàng thượng xin hãy tự trọng
39 chương 39: Cảnh Nhật Hoàng Hậu
40 chương 40: Nắm quyền sinh sát của hoàng đế
41 chương 41: đòi công bằng cho ca ca
42 chương 42: Nghĩa mẫu của Song Tỏa
43 chương 43: Một chút nhận ra
Chapter

Updated 43 Episodes

1
Chương 1: Tác Giả của những tác phẩm đường
2
chương 2: thần văn chương và thần thời không
3
Chương 3: xuyên vào tiểu thuyết "đường cổ đại"
4
Chương 4: Nếu ta tạo phản ?
5
chương 5: Tứ Thành Nam Bắc Đông Tây
6
chương 6 : Nhân vật chính trở về
7
Chương 7: hôn ước với Lục công chúa
8
Chương 8: " bố " quyết định bù cho " con "
9
chương 9: mỹ tửu hại thân
10
chương 10 : Quốc Tướng và Thái Tướng
11
chương 11: Ái nhân của ta về rồi
12
chương 12: Trong rượu có độc
13
chương 13: Bọ cạp Xuân Xương
14
chương 14: Tâm tình của quốc sư
15
chương 15: Hoa vũ sen phật bà lửa
16
chương 16: Giai thoại Song Tỏa tiểu huynh đệ
17
chương 17: Bướm Dạ Xuân Xương
18
chương 18: Độc bướm ưu hồn
19
chương 19: gia văn liễu thân đại tộc thị
20
chương 20: Tứ chủ thành hội họp
21
chương 21: mưu đồ chỉnh đốn triều cương
22
chương 22: không hoàn toàn kiểm soát được
23
chương 23: đồ ăn xoa dịu sự thiếu tiền
24
chương 24: những ngày xuyên đầu mệt mỏi
25
chương 25: có chức không thể làm, có quyền không thể lên tiếng
26
chương 26: mang danh sách ban thưởng dạ xuân xương hoa đến
27
chương 27: Thành Nam sẽ không đổ
28
chương 28: "Nói" đến không đi được
29
chương 29: ba năm an nhàn trước mắt
30
chương 30: quốc họa Tỏa hồ ly
31
chương 31: Ái nhân giận, từ bỏ phong vị hoàng hậu
32
chương 32: A Thành, là ta đêm qua vội vàng
33
chương 33: vết thương trên tay từ đâu mà có
34
chương 34: chưa từng đặt cược tính mạng đến thành nam
35
chương 35: không bảo vệ được ái nhân, chi bằng làm ăn mày
36
chương 36: ta vặn lực
37
chương 37: hoàng thượng giá đáo
38
chương 38: Hoàng thượng xin hãy tự trọng
39
chương 39: Cảnh Nhật Hoàng Hậu
40
chương 40: Nắm quyền sinh sát của hoàng đế
41
chương 41: đòi công bằng cho ca ca
42
chương 42: Nghĩa mẫu của Song Tỏa
43
chương 43: Một chút nhận ra

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play