Nguyệt Đan vừa bước qua cánh cổng trường, có mấy bàn tay bấu vào cánh tay cô lôi lôi, kéo kéo.
"Nguyệt Đan ba tháng hè cậu ăn gì mà xinh hơn thế?" Bốn năm cái miệng đồng loạt hét lên.
Nguyệt Đan nhìn lũ bạn. Đưa tay gỡ lấy từng bàn tay, phủi phủi cánh tay áo của mình. Rồi ngoắc ngoắc ngón trỏ. Tụi bạn hiểu ý tụm đầu lại gần cô.
"Muốn biết bí quyết đúng không?" Nguyệt Đan nói nhỏ. Năm cái đầu gật cùng một lúc.
Nguyệt Đan làm ra vẻ bí hiểm: "Các cậu có muốn ăn không?"
Năm cái đầu cùng tụm lại gần hơn và chúng đồng loạt gật thêm cái nữa. Chỉ chờ có thế Nguyệt Đan liền hét lớn vào tai lũ bạn: "Mẹ tớ cho tớ ăn...cám lợn."
Nói xong Nguyệt Đan bỏ chạy. Mười cái chân đằng sau đuổi theo. Tiếng la, tiếng gọi vang lên cả sân trường: "Nguyệt Đan con nhóc thối này. Mau đứng lại đó."
Còn lâu cô mới dừng lại. Cô đâu có ngu.Tuy cô theo Lâm Hạo học được vài món võ mèo cào. Nhưng để đối phó với năm đứa yêu quái này thì còn lâu cô mới thắng được.
Trong tích tắc, khoảng sân trường đầy lá vàng và cánh hoa tím bằng lăng lao xao vang tiếng cười đùa của lũ nhóc học trò.
Ngày đầu tiên tới trường là vậy đó.Vui không gì bằng.
Ăn trưa xong Nguyệt Đan hỏi mẹ: "Mẹ áo dài mới con may xong chưa ạ?"
Bà Lê đang cho đàn gà ăn, mỉm cười trả lời con: "Xong rồi, mẹ treo ở tủ đấy" Bà chép miệng thở dài.
Con nhỏ không để ý gì cả. Bà lấy về từ nửa tháng nay.
Nguyệt Đan quay vào phòng mở tủ. Cô mặc thử chiếc áo dài trắng mới
Trong gương hiện lên cô thiếu nữ xinh đẹp như búp bê. Nguyệt Đan thấy xấu hổ nên hai má đỏ hồng trông càng xinh xắn. Cô nhớ Lâm Hạo từng nói: 'Em là cô gái đẹp nhất trong lòng anh."
Khóe môi Nguyệt Đan hơi nhếch lên. Lâm Hạo này đúng là lừa người. Anh ta đâu có thích cái đẹp chỉ là thuận miệng khen cho cô vui thôi.
"Nguyệt Đan? " Tiếng dì Bình gọi.
"Con đây." Nguyệt Đan quăng vội chiếc áo dài trên giường lao ra bên ngoài.
Dì Bình đang nói chuyện với mẹ trong vườn.
"Dì gọi con ạ?" Nguyệt Đan đến cạnh dì Bình nắm lấy đuôi tóc của bà vuốt nhẹ.
Bà Bình vừa nắm tay Nguyệt Đan kéo đi về hướng nhà vừa ngoái đầu nói với bà Lê: "Em đưa con bé qua bên nhà."
Bà Lê mỉm cười gật đầu.
Đến nơi dì Bình đưa cho Nguyệt Đan một quả xoài to, một quả ổi và mớ mận xanh.
"Cho con đó ăn đi." Dì Bình nhét hết vào tay cô vui vẻ nói.
"Con cám ơn dì." Nguyệt Đan cũng cười vui vẻ đưa quả mận lên cắn một miếng.
"Anh Lâm Hạo đi học rồi chẳng còn ai tranh ăn với con cả." Nguyệt Đan vừa nhai vừa nói. Thật ra lúc còn ở nhà anh bao giờ cũng nhường nhịn để dành hết cho cô.
"Ừ, nó đi rồi. Có món gì ngon dì cho con hết." Bà Bình vỗ nhẹ vào tay con bé nói.
"Anh ấy có gửi gì lại cho con không dì?" Nguyệt Đan tin dì Bình gọi mình qua còn có việc khác nữa.
Dì Bình nhìn Nguyệt Đan rồi nhétvào tay nó một lá thư, là thư của Lâm Hạo.
Nguyệt Đan cầm lấy lá thư xin phép dì Bình. Cô ra đầu hè nhảy lên cành cây xoan mở lá thư ra.
"Nguyệt Đan!
Khi em đọc lá thư này thì anh đã đi xa. Anh cũng muốn chờ em về nhưng có nhiều việc ở trường nên anh phải đi sớm. Anh xin lỗi em vì mình lỡ hẹn.
Em ở nhà cố gắng học tập. Năm cuối cấp nên sẽ học nhiều hơn. Có mấy bộ sách ôn thi anh để sẵn trên bàn. Em luyện theo đó sẽ ổn thôi. Khi nào về anh mua cho em thêm sách mới.
Ở nhà nhớ đừng đi lung tung và chăm sóc mình thật tốt. Đừng giận anh. Tết anh về. Chờ anh.
À, anh đã đan cho con sáo nâu chiếc lồng. Em thấy có đẹp không?
Anh Lâm Hạo"
Nguyệt Đan cầm chặt lá thư. Mặt hướng về Nam khẽ nói: "Em sẽ đợi anh về. Anh Lâm Hạo."
Mồng năm tháng Chín.Trên con đường làng xóm nhỏ, học sinh nô nức cùng nhau tới trường dự lễ khai giảng năm học mới. Nguyệt Đan trong tà áo dài trắng, hòa vào dòng người cũng vội vã hướng về trường.
Tùng ! tùng ! tùng ! ...Ba hồi trống vang lên báo hiệu năm học mới đã chính thức bắt đầu. Nguyệt Đan bước vào năm học cuối cùng ở ngôi trường cấp ba Phan Bội Châu. Mọi khó khăn của những kì thi sắp tới. Cô cùng các bạn đã chuẩn bị tinh thần. Rồi tất cả sẽ tốt đẹp thôi. Cô nhìn về Nam khẽ nở nụ cười ấm áp.
Lâm Hạo đến bến xe vào lúc trời tờ mờ sáng. Anh xách hành lí đi về phía quán nước nhỏ.
"Cháu uống gì bà lấy?" Bà cụ chủ quán ôn tồn hỏi.
"Bà cho cháu chai nước lọc ạ" Lâm Hạo trả lời bà.
Anh đến chậu nước rửa vội khuôn mặt. Nước lạnh làm anh tỉnh táo hơn. Sau hai đêm trên xe, cả người anh ê ẩm. Hơi sương lành lạnh len vào phổi anh. Lâm Hạo hít một hơi, vươn vai cho một hành trình mới.
"Cháu là người miền Trung à." Bà cụ dò hỏi.
"Dạ, bà đoán hay thật đấy." Lâm Hạo khâm phục.
"Hay gì cháu. Chẳng qua bà tiếp xúc nhiều, nghe giọng nói nên quen thôi. Mà cháu ra để học à?" Bà đưa chai nước cho Lâm Hạo hỏi thêm.
"Dạ, cháu đến Trường Đại học Kiến trúc. Bà chỉ cho cháu với ạ."
Bà nhìn anh cười hiền từ nói: "Cháu không phải lo. Cứ uống nước nghỉ ngơi đi. Chút bà gọi người chở cháu về trường."
"Thật ạ. Vậy cháu cảm ơn bà nhiều." Lâm Hạo thật sự mừng vì có được sự giúp đỡ khi anh còn xa lạ nơi đây.
Giữa chốn thành đô này, anh cảm thấy hơi lạc lõng, bơ vơ. Bạn bè anh, bọn nó đều đi vào Nam cả. Ở quê anh, chỉ mỗi mình anh là ngược ra Bắc. Rồi đây,những ngày tháng dài với bao khó khăn, anh phải đối diện một mình.
"Cháu ăn sáng luôn đi." Bà cụ mang cho anh bát phở nóng hổi, thơm ngon.
Lâm Hạo xúc động trong lòng. Nếu anh có bà, dù là bà nội hay bà ngoại, chắc bà anh cũng trạc tuổi bà cụ này.
Anh không trách ai. Anh chỉ cảm thấy thương cho mình. Một đứa trẻ lớn lên không họ hàng quyến thuộc. Chuyến ra Bắc lần này, anh ôm ấp ước mơ được tìm về nguồn cội. Để đường về tương lai của anh không còn lạc lõng, bơ vơ nữa.
Trời đã sáng, phố phường dần tấp nập.Lâm Hạo cảm ơn bà cụ rồi lênxe một người đàn ông hướng về trường.
Đến cổng, xe dừng lại. Người đàn ông ôn hòa, động viên: "Cháu học tập tốt. Có gì cần thì liên hệ với chú. Chú giúp" Nói xong ông đưa cho Lâm Hạo một dãy số.
"Dạ, cháu cảm ơn chú nhiều. Tạm biệt chú." Lâm Hạo giơ tay chào tạm biệt chú tài xế tốt bụng.
Đón anh là hai chàng sinh viên năm trước. Họ niềm nở giúp đỡ anh tất cả các việc. Nào làm thủ tục nhập học rồi nhận phòng ở kí túc xá. Mới buổi sáng mà Lâm Hạo đã hoàng thành xong.
Để vội balo ở trên giường. Anh mở cuốn sổ tay xé toạt tờ giấy có ghi hàng địa chỉ. Anh quyết định bắt đầu tìm hiểu từ ngay chiều nay.
"Chú đưa cháu đến địa chỉ này được không?" Anh nói với chú tài xế lúc sáng.
Nhìn địa điểm đến, chú tài xế hơi lo lắng: "Chỗ này xa đó cháu. Mà cháu đến đấy làm gì?" Chú tài xế tò mò hỏi.
Một thằng bé xa quê mới ra đây đến bệnh viện không biết để thăm ai.
"Dạ cháu muốn thăm một người quen." Lâm Hạo lóng ngóng không biết phải nói với chú tài xế như thế nào. Dù gì thì đây cung là bí mật của riêng anh. Anh không muốn cho ai biết.
"Đến đó xa đấy. Có thể về tối. Cháu có sao không?" Chú tài thương tình nhắc nhở.
"Dạ, không sao đâu chú." Lâm Hạo trấn an chú tài.
Đường phố thủ đô giữa tháng giao mùa. Không gian chẳng còn những cơn nắng gắt. Cả đất trời nhuốm vàng những tia nắng nhẹ. Dịu dàng mà quến rũ lạ thường.
Lâm Hạo nhìn hàng cây khoát đầy lá vàng ven đường. Lòng bồi hồi nhớ về rừng khộp quê anh mùa thay lá.Từng hàng cây họ dầu lá rộng chuyển sang màu vàng úa. Rồi bất chợt một cơn gió nhẹ lướt qua, hàng ngàn chiếc lá rơi phủ đầy trời một màu vàng thương nhớ.
Updated 103 Episodes
Comments