Lão gật gù thu nội đan của cốt yêu vào một quả hồ lô, đem giấu vào trong tay áo, hài lòng nói.
“Sư phụ quá lời rồi! Mà phải rồi sư phụ, người kêu đệ tử đến tổ đình để làm gì vậy?”.
Trương Thanh Phong bỗng nhiên nhỡ tới lời nói khi nãy của lão, vội cất tiếng thắc mắc hỏi.
“Là sư tổ Đạo Huyền muốn gặp ngươi. chẳng lẽ ngươi không muốn đi gặp?".
Trương chân nhân trừng mắt liếc Trương Thanh Phong một cái.
“Không...! Đệ tử nào dám, sư tổ bế quan đã hai năm nay đệ tử cũng muốn tới hỏi thăm sức khoẻ của sư tổ gia gia”.
Bị lão sư phụ trừng mắt nhìn, Trương Thanh Phong khẽ nuốt xuống một ngụm khí lạnh, vội xua tay nói.
Theo lão sư phụ cùng sư tỷ mình đi đến trước tổ đình, lúc này cả ba người cùng tiến vào trong cúi người hành lễ với lão sư tổ Trương Đạo Huyền tuyền nhân đời thứ ba mươi ba của Trương Thiên sư Trương Đạo Lăng.
Năm nay lão đã một trăm lẻ tám tuổi, vừa trông thấy ba người bước vào, lại thấy đó là Trương Thanh Phong cùng Tuyết Kỳ, lập tức trên khuôn mặt lão hiện lên một nụ cười, vẫy tay, chậm rãi nói:
“đến rồi sao? Hai đứa mau lại đây!”.
Dứt lời, lão sư tổ liền nâng lòng bàn tay trái lên bấm độn, đôi mắt già nua của lão thoáng hiện lên một tia hài lòng, gật gù nói:
“Ai dà…để ta xem… ừm hai đứa là có duyên từ kiếp trước, tương lai nhất định là một đôi vợ chồng ha… ha… ha!”.
Trương chân nhân nghe lão sư tổ nói như vậy thì trong lòng tỏ vẻ đắc ý, khẽ gật gù phụ hoạ.
Tuyết Kỳ hai má thoáng hiện lên một tầng phấn hồng, cúi đầu thẹn thùng nói:
“Lão gia gia người lại đùa con.”.
Nói dứt câu Tuyết Kỳ khẽ đưa mắt lén nhìn qua Trương Thanh Phong một cái.
Trương Thanh Phong như phát hiện ra điều gì, liền ngay lập tức hắn cũng quay sang nhìn Tuyết Kỳ. Thoáng chốc cả hai ánh mắt vô tình chạm vào nhau khiến cho Tuyết Kỳ giật mình xấu hổ quay mặt đi chỗ khác cắn môi thẹn thùng.
“Sư tổ gia gia đã hai năm rồi đệ tử không gặp người quả thực là rất nhớ người. Hôm nay nhìn thấy gia gia vẫn phong thái, đẹp trai như ngày nào đệ tử quả thực rất vui a!”.
Trương Thanh Phong hỏi thăm sức khỏe của lão gia gia. Tuyết Kỳ cũng phụ họa theo.
“Đẹp cái rắm chó! Ngươi đang chê bần đạo xấu trai hay sao? Hừ!”.
Lão sư tổ khẽ cốc đầu cả hai một cái, đoạn ra hiệu cho ba người ngồi xuống tấm bồ đoàn, mà hàn huyên.
Trương Thanh Phong sau một hồi nói chuyện mới lên tiếng hỏi:
“sư tổ không biết hôm nay người cho gọi con tới là có gì dạy bảo?”.
Lão sư tổ nghe Trương Thanh Phong nói xong thì liền trừng mắt hừ lạnh nói:
“Cứ có việc thì ta mới gọi ngươi đến hay sao?”.
Sợ làm lão sư tổ giận Trương Thanh Phong liền giải thích:
“Sư tổ, con không có ý đó, mong người bớt giận!”.
“Ngươi không nói suýt nữa ta quên mất, ngươi lại đây”.
Chờ Trương Thanh Phong bước tới lão sư tổ đưa cho Trương Thanh Phong một túi kim tuyến bên trong giống như chứa một thanh trường kiếm.
Trương Thanh Phong thắc mắc hỏi lão sư tổ:
“sư tổ đây là...”.
“đây là thần kiếm thượng cổ. Nó là một trong thập đại thần khí thượng cổ uy lực vô biên. Nó đã từng thất lạc trong nhân gian nhưng rồi cuối cùng được các bậc tiền bối mang về núi Long Hổ chúng ta, thanh kiếm này có linh tính rất mạnh mẽ chỉ có người được nó chọn mới có thể phát huy toàn bộ sức mạnh tiềm ẩn bên trong, người bình thường không thể sử dụng nó.”.
“Vài hôm trước ta quan sát thiên văn thấy có một ngôi sao rất sáng bay về phía núi Long Hổ của chúng ta, biết là nhân gian chuẩn bị có kỳ tài xuất thế. Cho đến nay đã là ba trăm năm rồi!
Vài ngày trước quan sát thiên tượng, ta thấy phương Bắc có nghiệp hoả rực sáng, biết là đại kiếp nạn sắp tới khó mà tránh được. Lại phát hiện ra, thanh bảo kiếm này nhắc ta về người được chọn, đó không ai khác chính là ngươi, người ứng kiếp. Vừa hay hôm nay ngươi vừa hoàn thành khảo hạch, nhân tiện ta cho gọi ngươi tới đây là để trao lại bảo kiếm. Ngươi có muốn nhận hay không?”.
Nghe nhắc tới thần kiếm, hai mắt Trương Thanh Phong sáng rực vội đưa hai tay nhận lấy, mang ra kiểm tra. Liền ngay lập tức bị linh tính của bảo kiếm kích động, rót nhập vào trong đầu từng đoạn kiếm quyết cùng chú ngữ, tạo thành một mối liên kết với Trương Thanh Phong ý rằng kiếm đã nhận chủ.
“Quả nhiên là Hiên Viên Kiếm, không hổ danh là thần kiếm có linh tính mạnh!”.
Trương chân nhân đứng ở một bên cảm khái nói.
Trương Thanh Phong sau một hồi kiểm tra thì kích động đến phát điên, lập tức nâng kiếm lên ngang mặt phát thệ với lão sư tổ:
“Đa tạ sư tổ đã tin tưởng đệ tử nhất định sẽ bảo quản nó thật tốt!’’
“Đứng lên đi, ta sống tới từng này tuổi rồi được thấy thần kiếm nhận truyền nhân cũng coi như là may mắn trong đời, bất quá kể từ giờ phút này... ngươi sẽ là người gánh vác trọng trách ứng kiếp, thành bại hay không... đó là do ngươi!”.
“Ứng... ứng kiếp?”.
Trương Thanh Phong nghe lão sư tổ nói vậy thì có chút hồ nghi, nhìn vào Hiên Viên Kiếm sau đó lại nhìn lão sư tổ ý dò hỏi.
Lão sư tổ đối với loại sự tình này cũng không che giấu, lão liền chậm rãi hỏi:
“Ngươi đã từng nghe nói đến Chiến Loạn Quỷ Tộc hay chưa?”.
Trương Thanh Phong sau một hồi suy nghĩ, cảm giác có chút quen thuộc nhưng lại xa lạ, hắn liền trả lời:
“Đệ tử chưa nghe qua. Có điều đệ tử cảm thấy rất quen thuộc, phải chăng Chiến Loạn Quỷ Tộc có liên quan đến đệ tử?”.
Lão sư tổ nhẹ gật đầu, đoạn nhàn nhạt nói với Trương Thanh Phong một câu:
“Tinh Tú Sơn thông linh đến Mang Sơn Tử Địa. Năm đó Đông Hoàng Chuông trấn xuống, bản thân ngươi ở kiếp trước đã tính sai. Khiến cho Quỷ Quân hắn được gửi tới đây. Hiện tại trao kiếm này... chắc ta không cần phải nói sư mệnh của ngươi nữa, đúng không?”.
Trương Thanh Phong có chỗ thắc mắc, liền đem ra hỏi lão sư tổ:
“Cái này... ý của sư tổ là... muốn con tiêu diệt hắn ta sao? Nhưng tại sao không phải là kiếp trước của con tự tìm đến mà lại là con của kiếp này đi hoàn thành sứ mệnh?”.
Lão sư tổ nghe xong thì trừng mắt, quát hắt một câu, sau đó nói:
“Con mẹ ngươi! Ta nó ngươi chính là hắn, có được không? Được rồi những gì cần nói ta cũng đã nói. Kiếm báu ta cũng đã truyền ngươi lăn đi, ta có chuyện cần nói riêng với sư phụ ngươi”.
Lúc này Trương Tuyết Kỳ mới chạy tới bóp vai cho lão sư tổ.
“Tiểu nha đầu này lại có ý gì đây?”.
“Sư tổ gia gia người cho Thanh Phong đồ tốt vậy còn con?”.
Tuyết Kỳ làm ra vẻ mặt nũng nịu nói với lão sư tổ
Lão sư tổ xua xua tay:
“K...Kh...ông...có, Long Hổ Sơn hết đồ tốt rồi không có… không có”.
Tuyết Kỳ vẫn không từ bỏ ý định mà năn nỉ lão sư tổ:
“Sư tổ gia gia con biết là người đang giấu một món bảo vật nào đó mà! con cũng muốn có.”.
Năn nỉ nửa ngày, lão sư tổ hết nói nổi nữa, đành đưa cho nàng một thanh trường kiếm đặt ở trên điện thờ Trương Thiên Sư, khóe miệng giật giật tiếc nuối nói:
“Thư Hùng kiếm, trấn sơn chi bảo của Long Hổ Sơn. Nay ta truyền cho ngươi, lo mà luyện tập cho tốt, ngươi mà lười biếng ham chơi là ta thu hồi lại đó”.
Trương Tuyết Kỳ nghe đến trấn sơn chi bảo thì liền kích động nhận lấy sau đó luôn miệng cảm ơn lão sư tổ.
Lão sư tổ lắc đầu cười khổ:
“Hai đứa ra ngoài đi ta muốn nói chuyện với sư phụ các ngươi một chút”.
Nói rồi lão xua xua tay ý bảo Trương Thanh Phong và Trương Tuyết Kỳ rời đi.
Nghe sư tổ nhắc đến người ứng kiếp, trong đầu Trương Thanh Phong đột nhiên nghĩ tới điều gì, xong vì lão sư tổ liên tục xua tay, nên hẵn cũng chỉ còn biết cúi đầu bái sư tổ một cái sau đó cùng Trương Tuyết Kỳ rời đi.
Trương chân nhân nhìn hai đứa đồ đệ rời đi, đoạn gãi gãi đầu nhìn lão sư tổ. Đoạn nói
“Sư tổ liệu có được không, nó dù sao cũng chỉ mới chân ướt chân ráo bước vào đạo thượng, liệu quá sớm để thúc ép nó thực hiện sứ mệnh của mình?”.
“Ngày nào Quỷ Quân còn chưa bị phong ấm thì tam giới còn chưa yên bình. Ta thúc ép cũng chỉ là muốn tốt cho nó! Ngươi có ý kiến gì sao?”.
Lão sư tổ chừng mắt cả giận, đoạn nói tiếp:
“Hừm Tuyết Kỳ nó vốn là chấp niệm mà Trương Thanh Phong nó đang tìm kiếm, nguoei cũng nên sớm để cho nó xuất sơn đi!”.
“Nhưng mà...”. Trương chân nhân có chút lo lắng, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
“Không có nhưng nhịn gì hết! Ngươi cút xuống núi mua cho ta mấy đĩa phim kiếm hiệp về đây, nội trong tối nay không có thì ngươi đừng hòng quay lại tông môn!”.
Sư tổ đột nhiên đánh trống lảng qua chuyện khác rồi đuổi Trương chân nhân ra ngoài, bắt lão xuống núi mua đĩa phim về cho mình xem.
“Chuyện này…!”.
Không còn cách nào khác Trương chân nhân đành lắc đầu ngao ngân, lui ra ngoài lẩm bẩm nói:
“Đành theo lời sư tổ vậy!”.
Suy nghĩ đã thông, liền ngay lập tức đi tìm Trương Thanh Phong nói chuyện.
Nguyên lai Trương Thanh Phong đang cùng Trương Tuyết Kỳ quay trở về nơi ở của các đệ tử nội môn, nghe được phía sau có tiếng gọi của Trương chân nhân thì vội quay đầu lại, nghiêm túc lắng nghe lão.
“Thanh Phong, tuy rằng bản lĩnh của ngươi không khá lắm thế nhưng tuổi cũng không còn nhỏ nữa, muốn thành tài thì phải đi vào thiên hạ, hàng yêu trừ ma, tế thế cứu nhân, sớm hoàn thành sứ mệnh đối với nhân gian, tam giới. Ta cho ngươi xuất sơn!”.
Nghe được sư phụ nói vậy bản thân Trương Thanh Phong nhất thời kích động vội hỏi lại:
“Sư phụ đệ tử có thể xuất sơn rồi sao? Người nói thật chứ?”
“Chẳng lẽ ta nói đùa?”.
Trương chân nhân chừng mắt nhìn Trương Thanh Phong.
Nghe vậy Trương Thanh Phong liền xua xua tay nói:
“Không không, sư phụ, đệ tử chỉ hỏi lại cho chắc thôi! Đệ tử không không có gì thắc mắc đâu a!”.
Nghe xong câu này suýt chút nữa thì lão phun ra một ngụm máu, cau mày nhìn hắn, cái tên đồ đệ này thật là hết nói nổi.
Lão ho khan một cái sau đó nói:
“Sau khi xuống núi, cố gắng tích lũy nhiều âm đức, tế thế cứu nhân, sớm ngày thành tài. Bất quá mọi việc phải cẩn thận, phải hiểu đạo cao một thước, ma cao mười trượng, mấy ả đàn bà… không… phải. Là mấy thứ tà vật ngoài kia tuyệt đối không dễ đối phó đâu!”.
“Được rồi, cái gì cần nói ta đã nói xong cũng không còn sớm nữa ngươi mau thu dọn hành trang chuẩn lên đường kẻo muộn, từ giờ ngươi thay vi sư hành tẩu thiên hạ, vạn nhất không phải việc quan trọng thì đừng có về đây, ta cũng cũng đến lúc hưởng thụ tuổi già rồi a!”.
Nói rồi phất tay ra hiệu cho Trương Thanh Phong mau chóng chuẩn bị.
“Dạ vâng! Vậy con sẽ chuẩn bị, sư phụ ở lại nhớ giữ gìn sức khoẻ con xuống núi hành tầu giang hồ mai mốt kiếm một lão bà về hầu hạ sư phụ a.”.
Nói rồi Trương Thanh Phong che miệng cười hắc hắc.
“Ngươi cút con mẹ nhà ngươi đi ngay cho ta, tên đồ đệ mất dạy. Bất quá nhớ kiếm cho ta lão bà có nhan sắc mỹ nữ thì...ấy...cũng tạm chấp nhận được à!”.
Tuyết Kỳ nghe cha mình nói vậy thì liền véo tay lão một cái khiến chó lão kêu oai oái, đoạn nói:
“Cha, con cũng muốn xuất sơn!”.
Updated 209 Episodes
Comments
Hằng Nhi Nguyễn
❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️
2022-06-11
0
Trung Trực
hay
2022-04-18
0
..
2022-03-29
1