“Con chưa thể xuất sơn được quy củ của Long Hổ Sơn là mỗi khi có đệ tử nội môn xuất sơn thì phải có một đệ tử đủ tư cách trở thành đệ tử nội môn thì người tiếp theo mới có thể xuất sơn. Con đạo hạnh chưa đủ ta không đồng ý!”.
Trương chân nhân đối với Trương Tuyết Kỳ khẽ hừ lạnh nói.
Thuyết phục nửa ngày không được, Tuyết Kỳ cũng không còn cách nào khác thôi thì đành tính kế lâu dài vậy.
“Cha người quay về nghỉ ngơi trước, con đi tiễn Thanh Phong một đoạn”.
Nói rồi nàng đuổi theo Trương Thanh Phong.
Sau khi giúp Trương Thanh Phong chuẩn bị hành trang Lúc này Tuyết Kỳ mới mở miệng, đôi mắt ngấn lệ nhìn Trương Thanh Phong rồi nói:
“Thanh Phong, bao giờ thì đệ mới quay lại mấy năm trước có hai người để ta bắt nạt sư huynh xuất sơn ta còn lại một mình đệ không nghĩ tới ngày hôm nay đệ cũng xuất sơn!”.
Nhìn thấy Tuyết Kỳ như vậy trong bản thân cũng có chút khổ tâm, khống muốn rời đi. Ấy thế nhưng đã nhận lời của sư phụ giao phó bản thân có muốn ở lại cũng không được”.
Nghĩ vậy Trương Thanh Phong đành ôm nàng vào lòng mà an ủi:
“Tuyết Kỳ tỷ ở lại nhớ giữ gìn sức khoẻ chuyên tâm tu đạo sau này cùng ta hành tẩu giang hồ hàng ma tróc quỷ, ta chờ tỷ a!”.
“Lời đệ nói là thật chứ? Đệ sẽ đợi ta chứ?”.
Tuyết Kỳ gục mặt vào ngực Trương Thanh Phong mà hỏi.
“Tất nhiên rồi!”.
Trương Thanh Phong lớn tiếng khẳng định, đoạn hắn làm ra bộ dạng soái ca, nhẹ xoa xoa đầu của Tuyết Kỳ mà an ủi.
Đến lúc này Tuyết Kỳ mới nguôi ngoai, nhìn Trương Thanh Phong nói:
“Được! Vậy ta tạm tin đệ!”.
Trương Thanh Phong cầm trên tay dải khăn có ghi danh của mình mà từ từ bước đến trước một gốc cây Long Não cổ thụ. Trên thân cây đã buộc hàng nghìn dải khăn đỏ giống như của hắn vậy. Mỗi dải khăn này đều mang một đạo danh khác nhau. Tất cả đều được buộc trên những cành, tán cây.
Trương Thanh Phong hiện tại đã sắp chuẩn bị xuất sơn cho nên cũng làm như vậy. Sau khi đã bái ba lạy thì hắn mới đứng lên, đem theo hành trang khoác lên vai.
Hán khẽ quay lại nhìn nàng một cái rồi quay người rời đi
Nhìn theo bóng dáng của Trương Thanh Phong khuất dần nơi con đường mòn dẫn xuống núi Tuyết Kỳ vẫy tay gọi với nói:
“Tiểu tử! Ngươi nhớ bảo trọng đó!”.
Trương Thanh Phong ngoánh đầu nở một nụ cười nhu hoà, sau đó gật đầu đáp lại, sau đó rời đi.
Chân bước tiêu sái tâm tình vạn phần kiach động, trong đầu hắn không ngừng suy nghĩ về lời nói lúc trước của lão sư tổ cùng sư phụ:
“Cái gì là ứng kiếp, cái gì là chấp niệm, là cường giả? Được rồi! Vậy ta sẽ hoàn sứ mệnh của mình!”.
Những suy nghĩ cứ như quẩn quanh trong đầu, chẳng mấy chốc mà hắn đã xuống đến chân núi. Lúc này toàn thân mệt mỏi rã rời, Trương Thanh Phong khẽ ngẩn đầu nhìn lên, tuỳ tiện tìm đến một tán cây bên đường nghỉ ngơi lấy sức.
Còn chưa nghỉ được bao lâu thì, đột nhiên ở ngôi nhà cách đó không xa xuất hiện một đám đông đang bàn tán chỉ trỏ, như thể bên trong đang có chuyện xảy ra.
Khẽ nhíu mày nhìn về phía ngôi nhà, Trương Thanh Phong thử khai mở Âm Dương Nhãn quan sát. Quả nhiên trông thấy trong ngôi nhà đang có quỷ khí bủa vây, giống như trong nhà có người bị trúng tà.
“Loại quỷ khí này… không tầm thường, đây nhất định là do đắc tội với hung hồn lệ quỷ cho nên mới thành ra như vậy!!!”.
Nguyên lai Trương Thanh Phong hắn định kéo tạm một người ra hỏi chuyện thì đúng lúc đó, ở trong nhà có năm sau người vừa từ trong nhà bước ra, sắc mặt ai nấy đều trắng bệch như tờ giấy, nhìn qua trông vô cùng khó coi.
Sẵn tính thích lo chuyện bao đồng ở trong người, Trương Thanh Phong lập tức vươn tay kéo đại một lão thúc, cất giọng ôn hoà dò hỏi tình hình ở bên trong:
“Lão bá, lão bá cho ta hỏi, trong kia… là có chuyện gì xảy ra vậy?”.
Lão thúc bị Trương Thanh Phong kéo lại thì khẽ nheo đôi mắt già nua đánh giá trên dưới Trương Thanh Phong một lượt, đoạn chậm rãi nói:
“Cậu chắc không phải người ở thôn này nên chắc là không biết! Đây là gia đình nhà lão Vương, còn người đang nằm trên giường kia là trai lão, tên A Ngưu!”.
“Trưa nay ta có đang nghỉ ngơi ở nhà thì đột nhiên nghe thấy tiếng động phát ra từ bên nhà lão Vương, cùng tiếng hú hét như phát điên của con trai lão. Ta lúc đó giật mình vội chạy qua xem thì thấy A Ngưu hắn đang ngồi vắt vẻo trên xà nhà, miệng không ngừng gầm rú đòi treo cổ tự tử! Ai… da… nói ra thì sợ cậu không tin, nhưng mà ta khẳng định là A Ngưu hắn đã bị quỷ nhập thân a!”.
“Quỷ nhập thân!??”.
Trương Thanh Phong khẽ nhíu mày hỏi.
“Đúng vậy mấy hôm trước tại tửu quán của Tam Nương hắn cùng với hai tên khác uống rượu sau đó hẹn nhau tới ngôi nhà hoang cuối cánh đồng phía Bắc Thượng Thanh trấn ngủ qua đêm. Nói… sẽ cho mọi người thấy trên đời này ma quỷ, xà thần là không hề tồn tại! Ai… đúng thật là…!
Lão bá nói đến đây thì dừng lại, biểu lộ trên khuôn mặt rõ ràng là không hài lòng với bọn trẻ chỉ tin vào khoa học như bây giờ.
Trương Thanh Phong nghe vậy thì khẽ gật đầu trầm ngâm suy nghĩ giây lát, đoạn hắn lại cất tiếng hỏi:
“Lão bá! Vậy ba người bọn họ tới đó đã lâu chưa? Vì sao lão bá lại biết họ muốn đi đến ngôi nhà hoang kia?”.
“Ai… là ba ngày! Tối hôm đó ta cùng một lão bạn già có lui tới tửu quán của Tam Nương uống rượu. Tình cờ nghe được bọn chúng lên kế hoạch với nhau, cho nên…”.
Lão bá lắc đầu cười khổ đáp.
“Vậy...! Đa tạ lão bá để ta vào trong đó xem sao!”.
Nói xong Trương Thanh Phong khẽ cúi đầu cảm ơn lão thúc, sau đó lách đám đông chen vào trong nhà.
Vừa bước vào đến cửa, bước chân của Trương Thanh Phong đã phải khựng lại vì bị một luồng quỷ khí thốc tới.
Trương Thanh Phong cau mày nhìn người đang nằm trên giường, toàn thân co quắp như người sắp chết, trong lòng có chút khẩn tương vội tiến vào.
Mấy người trong nhà lần lượt ngẩng đầu nhìn hắn, đoạn một lão bá tiến đến nhìn chằm chằm vào bộ đồ Trương Thanh Phong đang mặc, trong mắt kích động nói:
“Tiên sinh… tiên sinh biết về pháp thuật phải không? Tiên sinh… cầu xin tiên sinh mau mau cứu lấy hài tử của ta! nó nó...”.
Lão bá vừa nói vừa rơm rớm nước mắt nhìn về phía cậu con trai đang nằm co quắp trên giường.
“Kìa lão bá, tuy rằng ta không có tài giỏi như lão bá nghĩ, nhưng xin lão bá cứ yên tâm, ta nhất định sẽ cố gắng hết sức!”.
Nói rồi Trương Thanh Phong yêu cầu lão dẫn mình tới giường của A Ngưu kiểm tra.
Cho đến khi đã tiến sát đến bên cạnh giường, lúc này Trương Thanh Phong mới nhìn kỹ hán tử đàn nằm trên giường:
“Toàn thân co quắp, khuôn mặt tái nhợt đôi mắt nhắm nghiền, trên ấn đường hiện lên một tầng quỷ khí quanh quẩn. Khẳng định đã bị quỷ khí nhập thân, nếu như chậm trễ thêm một vài ngày thì tất tuyệt mạng!”.
Trương Thanh Phong sau một hồi kiểm tra tình trạng của A Ngưu, ánh mắt thoáng chút cau lại chậm rãi nói.
Lão Vương nghe vậy thì sắc mặt trở nên tái nhợt, hai tay nắm chặt lại với nhau, lo lắng vội hỏi:
“Tiên sinh! Hài tử nhà chúng ta… có khi nào…”.
Trương Thanh Phong khẽ gật đầu đoạn lại lắc đầu, chậm rãi nói:
“Cũng không hẳn là như vậy! Tuy rằng ba ngọn dương hỏa trên người con trai thúc đang yếu dần, nếu không mau chóng khu trừ đi tất gặp phiền phức. Bất quá hiện tại đã có ta ở đây rồi, chuyện này cũng coi như chết đuối vớ được cọc! Xin lão thúc yên tâm!”.
Dứt lời Trương Thanh Phong tức bảo mọi người tản ra để không làm cản trở dương khí lưu thông, tiếp đến hắn dùng bút chu sa hoạ một đạo Khu Tà Phù kẹp chặt trong tay, miệng niệm chú ngữ:
”Thiên thanh thanh địa linh linh. Tổ sư thân thân đáo quang tràng. Quang minh tại tại nhật nguyệt hiền. thần công tốc xuất thần công cao thanh tẩy vạn tà bất trược thân. Ngô Phụng Tam Thanh, thái thượng lão quân cấp cấp như luật lệnh ”.
Chú ngữ đọc xong Trương Thanh Phong ngay lập tức hoá đạo bùa vào một chén nước cho con trai lão Vương uống, đồng thời dùng đầu ngón tay điểm nhẹ lên ấn đường của A Ngưu, miệng quát lớn:
“Khu Tà!”.
“Xèo… xèo…!”
Sau một tiếng quát, liền ngay lập tức ấn đường A Ngưu phát sinh dị biến. Rõ ràng chỉ bằng một cái điểm tay, vậy mà lúc này đây khói đen từ ấn đường con trai lão đang không ngừng thoát ra, trông vô cùng quỷ dị.
“Chuyện này....”.
lão Vương Đại Hữu kinh hãi nói.
“Là Quỷ Khia tích tụ trong cơ thể của con trai lão bị ta đẩy ra! Lão thúc người yên tâm, chỉ một lát là A Ngưu có thể tỉnh lại!”.
Trương Thanh Phong chậm rãi giải thích cho lão Vương cũng như mọi người đang có mặt tại đây nghe.
Quả nhiên, lời của Trương Thanh Phong vừa dứt thì đột nhiên A Ngưu ho lên một tiếng.
Nhìn lúc này sắc mặt của A Ngưu đã tốt hơn chứng tỏ Quỷ Khí đã tiêu tán đi tám phần. Hiện tại chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là có thể khoẻ lại.
Đúng như lời Trương Thanh Phong đã nói, khoảng nửa canh giờ sau, đôi mắt của A Ngưu khẽ chớp mở, từ từ tỉnh lại ngơ ngác nhìn mọi người.
“Ôi hài tử của ta, ngươi cuối cùng cũng chịu tỉnh lại rồi, thật tốt quá!”.
Kim đại nương ôm chầm lấy A Ngưu vừa khóc vừa nói.
Khóc một hồi lâu, cuối cùng Kim đại nương cũng ngừng lại, bà lập tức quay sang cùng lão Vương đi tới trước mặt Trương Thanh Phong mà quỳ xuống khấu đầu bái tạ ơn cứu mạng con trai mình:
“Cảm ơn đại tiên sinh đã ra tay giúp đỡ, thực sự nếu như không có ngài ra tay thì cứu giúp, thì chúng ta cũng chẳng biết phải làm sao! Tiên sinh, xin hãy nhận của chúng ta một lạy a!”.
Đôi mày khẽ nhíu lại, Trương Thanh Phong vội ngăn không cho hai vợ chồng lão quỳ xuống, nhẹ giọng nói:
“Lão thúc cùng đại nương xin đừng làm vậy! Đây dù sao cũng là việc mà các pháp sư như chúng ta phải làm. Lão thúc, đại nương, hai người mau mau đứng lên!”.
Xong xuôi, Trương Thanh Phong liền quay sang nói với tất cả mọi người:
“Có điều… ta vẫn còn e ngại. Hiện tại ta vẫn còn mơ hồ về thứ tà vật ngự trong ngôi nhà hoang kia. Vạn nhất nếu như không giải quyết dứt điểm, sau này ắt sẽ có những người khác vô tình lui tới đó. Nếu chuyện đó thực sự xảy ra thì…”.
Updated 209 Episodes
Comments
iem vữn ế TvT
hi
2022-10-21
0
iem vữn ế TvT
.
2022-10-14
0
Phạm Bắc
hay có tính hài hước
2022-05-30
1