Tại Nhược gia.
Sắc trời đen thẫm, gió nhẹ. Nhược Đình mặc chiếc váy dài chạm đất màu ánh tím pha một chút đen huyền bí, chiếc váy có phần eo được siết lại tôn lên dáng người cao gầy quyến rũ cùng với ba vòng hoàn mỹ của cô, kết hợp với đôi giày cao gót hai mươi phân.
Dáng đi uyển chuyển, nhưng vì thần sắc gương mặt vô cùng kém khiến cho cả người cô giống như đang rất mệt mỏi suy sụp. Thiếu điều có thể ngã khụy ra mặt đất.
Cho dù vậy, vẫn không thể che giấu đi được gương mặt thanh thú, xinh đẹp như làn nước biếc mùa thu. Từng đường nét trên gương mặt cô đều vô cùng hoàn hảo, điểm nhấn là đôi mắt sắc sảo với hàng mi dài thướt tha rung rinh. Đẹp mà hững hờ.
Nếu như Thúy Kiều có nét đẹp khiến cho ‘hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh’ thì vẻ đẹp của Nhược Đình chính là giống như một hồ ly tinh vạn vật khiêm nhường run sợ. Xinh động lòng người nhưng vô cùng sắc sảo, kiêu sa.
Trong đầu cô văng vẳng lại những lời cha nói:
“Đình Đình, cha nói cho con biết, nếu con còn cứng đầu thì đừng trách ta độc ác. Hôn nhân với Bắc Thị chính là cha vất vả giành về cho con, con đừng có tỏ thái độ không biết điều.”
“Bắc Thị là gia tộc lớn, con vào đó chắc chắn có một tương lai tốt đẹp, còn hơn đi theo thằng ăn hại chỉ biết mua vui cho thiên hạ kia. Cho dù con không gả cho Bắc gia ta cũng không đồng ý cho con và nó về với nhau đâu. Con nhớ rõ một điều là như thế.”
Những câu nói của cha giống như mảnh thủy tinh cắm thẳng vào trái tim của Nhược Đình. Ông nói ông vất vả giành về cho cô thứ hôn nhân sáo rỗng đó… có từng nghĩ là cô không bao giờ cần nó hay chưa?
Bắc gia là gia tộc thế nào? Chỉ một mình Chủ tịch tập đoàn Bắc Thị sừng sững cũng đã có hai người vợ, còn có không ít con riêng bên ngoài…
Ông ép cô tới đó, ông nói cho cô một tương lai tốt đẹp sao không trực tiếp nói thẳng đó là một ngôi mộ xa hoa dùng để chôn vùi thanh xuân, chôn cất tuổi trẻ và cuộc đời của cô luôn đi?
Cô vĩnh viễn không cần thứ hôn nhân thương mại này. Chưa kể, trái tim cô vốn đã dành cho người đàn ông của riêng mình…
“Đình Đình, em sao rồi?”
Trần Thiên Vũ vừa thấy cô thất thần bước ra từ Nhược gia liền vội vàng tiến tới đỡ lấy cô, thấy thần sắc cô không tốt thì anh đã hiểu vừa xảy ra chuyện gì.
“Em lại bị cha mắng nữa sao? Đừng buồn, có chuyện gì cứ bình tĩnh, đừng nghĩ nhiều…”
Đây không phải lần đầu Nhược Đình bị cha mắng, từ khi cô yêu anh thì đã luôn bị cha gây áp lực. Lý do là hai người không môn đăng hộ đối.
Tình cảnh đứng đợi cô bên ngoài Nhược gia đã không còn đếm được trên hai bàn tay. Tuy nhiên chưa lần nào mà Trần Thiên Vũ lại cảm thấy lo lắng như lần này, vì ánh mắt của Nhược Đình rất đau khổ, thấp thoáng một tia bất lực trong đó.
Nhược Đình cố gắng che đi ánh mắt đượm buồn, chất giọng mệt mỏi:
“Thiên Vũ, anh đưa em về đi.”
Cô không muốn nói, Trần Thiên Vũ nén một tiếng thở dài:
“Được, anh đưa em về.”
Trần Thiên Vũ đỡ cô lên xe, chiếc xe BMW nhanh chóng chuyển bánh.
Cô và Trần Thiên Vũ yêu nhau đến bây giờ đã là năm thứ tư, khi còn học đại học lần đầu tiên hai người gặp nhau là lúc đi họp với câu lạc bộ trong trường. Trần Thiên Vũ là đàn anh năm cuối, cô là sinh viên năm hai.
Trần Thiên Vũ nổi tiếng là nam thần của trường đại học và là tiểu thịt tươi trong giới giải trí đang được săn đón. Cô lại nổi tiếng khắp trường với cái danh “Tô Đát Kỷ” phiên bản hiện đại, mỹ nhân có đôi mắt đẹp sắc sảo, chỉ cần lướt qua cũng đủ khiến cho người đối diện lay động trái tim.
Trai tài gái sắc, rất nhanh hai người đã tiến tới quan hệ yêu đương. Trần Thiên Vũ gia đình xuất thân nhà giáo, mẹ và cha đều làm giảng viên tại trường đại học của hai người, còn cô là thiên kim đại tiểu thư của Nhược gia là công chúa của Nhược Thị một trong những tập đoàn kinh doanh về lĩnh vực nước hoa lớn hàng đầu cả nước.
Quá chênh lệch về gia thế nên cha cô vẫn luôn không thích anh. Trần Thiên Vũ cũng biết điều đó, nên anh vẫn luôn cố gắng trong con đường nghệ thuật của mình, cố gắng kiếm thật nhiều tiền để có thể danh chính ngôn thuận ở bên cô.
...
Chung cư cao cấp River City chỉ dành riêng cho giới nhà giàu. Cái tên như đã lột tả hết khung cảnh nơi đây. View đẹp hướng ra sông lớn, cảnh sắc trời xanh nước biếc, cây cối hữu tình vốn là một không gian lý tưởng cho việc hưởng thụ.
Từ khi học đại học, cô đã không còn sống chung với cha mẹ, cô ở ký túc xá. Sau khi tốt nghiệp đi làm, mẹ khuyên cô về Nhược gia nhưng cô và cha tính cách không hợp nên nhất quyết không chịu trở về. Vì thế mẹ đành mua cho cô một căn hộ. River City vừa hay đáp ứng những yêu cầu kỹ tính của cô, căn hộ nằm giữa lòng trung tâm thành phố, view đẹp và đặc biệt còn phải gần Nhược Thị để cô thuận tiện đi làm…
Trần Thiên Vũ đưa cô lên tới cửa nhà thì dừng lại.
“Mau vào nhà đi. Nghỉ ngơi sớm một chút, mai còn đi làm nữa. Đừng thức khuya, rất hại sức khỏe.”
Cô nhìn gương mặt được che bên dưới lớp khẩu trang của anh, rõ ràng anh là một ngôi sao nổi tiếng, việc đi lại khó khăn vậy mà không ngại cùng cô thường xuyên ra ngoài.
Cô ôm lấy anh, nhỏ giọng nũng nịu:
“Anh ở lại với em đi.”
Trần Thiên Vũ sững lại vài giây, ngay sau đó đã ôm cô tách ra. Lời của cô có người ngu cũng hiểu là cô muốn gì. Anh có chút cổ hủ về phương diện nam nữ, cũng vì thương cô thật lòng, cho nên luôn muốn giữ gìn cho cô, chờ đến khi hai người thực sự kết hôn, về chung một nhà.
“Không được đâu, anh phải về rồi. Mai anh còn đi quay sớm nữa.”
Nhược Đình trong lòng ấm áp, ngoài mặt lại là vẻ hờn dỗi.
“Ở với em một đêm thì có sao đâu, mai anh vẫn có thể đi quay được mà?”
Trần Thiên Vũ cười nhẹ, khẽ lắc đầu:
“Không được làm nũng nữa. Mau vào nhà đi, anh về đây.”
Thấy anh tính bỏ đi, cô đã níu tay anh lại:
“Anh biết anh quên gì chưa?”
Trần Thiên Vũ nghĩ ngợi, sau đấy khẽ bật cười, tiến lại gần hôn nhẹ lên trán cô. Lại bị cô bất ngờ tấn công, hôn lên môi anh. Hai người ôm hôn qua lại mất một lúc, Trần Thiên Vũ vẫn là dứt khoát bỏ đi.
Nhược Đình bị bỏ lại giữa căn nhà rộng thênh thang, cô rơi vào khoảng trầm mặc. Chiếc váy vì nụ hôn đã xộc xệch. Bốn năm nay… đã bốn năm, anh lần nào cũng từ chối. Cô biết, anh muốn giữ hình tượng nam thần đẹp trai cao lãnh, nhưng tại sao lại càng ngày càng xa cách với cô? Cho dù anh quan tâm cô, hành động không thay đổi, nhưng cô vẫn chưa từng một lần cảm nhận được anh hoàn toàn thuộc về mình.
Ánh mắt đượm buồn, thực ra, cô muốn giữ anh lại không phải vì muốn ngủ với anh. Chỉ vì anh chính là chút ánh sáng duy nhất trong màn đêm tăm tối này của cô, vậy mà anh không hiểu.
Lời của cha không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu, trái tim đau nhói khi nghĩ đến sắp tới sẽ mất đi sự tự do, mất đi tình yêu của mình với Trần Thiên Vũ khiến cô mệt không thở nổi. Gương mặt sắc sảo giúp cô ngụy tạo nên một con người hoàn hảo, thâm sâu khó lường trong mắt mọi người. Mấy ai biết thực ra cô không hề như những gì người ta nghĩ. Cô rất đơn giản, có những lúc còn rất yếu đuối…
Cô cầm lấy bao thuốc trên mặt bàn, lặng lẽ ra ban công châm thuốc, hết điếu này rồi đến điếu khác. Trần Thiên Vũ thường không cho cô hút thuốc, nhưng cô lén lút hút trộm sau lưng anh. Màn đêm mùa hè, gió lùa nhẹ cùng làn thuốc mờ ảo mới khiến tâm trạng cô đỡ hơn phần nào.
Lúc này điện thoại trong phòng reo lên, giữa đêm khuya thanh vắng thanh âm chói tai làm cô khẽ giật mình. Cuộc gọi lúc nửa đêm đến chín mươi phần trăm là báo tin xấu.
Rất nhanh đầu dây bên kia giọng phụ nữ vang lên:
“Đình Đình, có chuyện không hay rồi.”
Chu Ngọc là thư ký riêng của cô, chị ấy lớn hơn cô đến năm sáu tuổi, qua đầu dây điện thoại cảm nhận giọng nói chị ấy rất gấp gáp.
‘...’
Sau khi tắt máy, Nhược Đình thở dài. Ngón tay thon dài xinh đẹp kẹp điếu thuốc hít sâu một hơi rồi nhả khói. Cô quay lưng vào nhà, bỏ lại làn khói mờ mờ ảo ảo tô điểm thêm cho sự ma mị của bầu trời đêm.
Lúc cô khuất bóng sau cánh cửa của ban công, không hề biết rằng ban công nhà bên cạnh luôn tối đèn nhưng có một ánh mắt đàn ông từ nãy đến giờ chưa từng rời ánh mắt khỏi cô. Cánh môi anh ta lóe lên một nụ cười thích thú.
Updated 82 Episodes
Comments