Chương 9: Mượn bát ăn cơm

Trong lúc hai bên đang đôi co bài ca ‘để tôi mời cơm’ thì Vương Thế Khải vừa thay xong trang phục đi tới. Nhìn bộ dạng anh ta rất phóng khoáng, nói:

“Giám đốc Nhược, đạo diễn Ricky. Hai người cứ như vậy… hay là để tôi mời đi…”

Nhược Đình nhìn Vương Thế Khải, nghe nói anh ta là thiếu gia của nhà tài phiệt nào đó ở phía Bắc.

Nhưng có thể do Vương Thế Khải và Trần Thiên Vũ không ưa nhau nên Nhược Đình cũng có chút không thích anh ta. Vì thế ánh mắt cô đã mất đi vài phần ý cười, ngoài mặt thì không thể từ chối được chuyện sẽ cùng anh ta ăn cơm.

“Đạo diễn Ricky à, ông thấy sao? Vương thiếu gia đã có lời thì tôi không ý kiến gì đâu, cũng chỉ chờ ông thôi.”

“Được, được! Nếu người trẻ mấy người đã muốn bao lão già tôi đây thì tôi cũng rất sẵn lòng.”

Nhược Đình chính là kiểu người giống như mới chỉ học qua khóa giao tiếp cơ bản, bảo cô chào hỏi, cảm ơn hay gì đó thì được chứ để cô trò chuyện trong suốt quá trình ăn cơm là không thể nào. Vậy nên các bữa tiệc rượu, ăn uống, … đều không thể thiếu bóng dáng của Chu Ngọc.

Mấy người chọn một nhà hàng nhỏ chuyên về đồ ăn Hàn Quốc. Vương Thế Khải từ lúc đến nhà hàng đã dính lấy bên cạnh Nhược Đình. Mà sắc mặt cô càng không tốt anh ta lại càng không biết điều.

“Giám đốc Nhược, lần này xem ra cô đã rất vất vả!”

Đến lúc ngồi ăn Vương Thế Khải cũng là chiếm chỗ của Chu Ngọc ngồi bên cạnh cô.

Nhược Đình trong lòng khó chịu, bàn tay đang múc canh rong biển hơi khựng lại vài giây rồi tiếp tục múc canh vào bát.

“Không vất vả lắm.”

Cô nhàn nhạt đáp, ý tứ xa cách.

“Ôi, cậu nói chuyện vất vả với cô ấy cũng như không thôi. Giám đốc của chúng tôi nổi tiếng là người cuồng công việc, cô ấy còn đam mê hơn bất cứ ai trong chúng tôi đó.”

Chu Ngọc ngồi đối diện, cũng biết rằng Nhược Đình đang không vui nên đỡ vài lời.

“Đúng rồi đấy…”

Ricky đang định kể từ đợt ông vào quay cho Trần Thiên Vũ đã thấy cô rất tấp nập với công việc nhưng nhìn Vương Thế Khải trước mắt đành sửa lại.

“Lần sau, có cơ hội chúng ta cùng hợp tác thêm vài dự án nữa đi.”

Ricky là người có tài, bình thường mời được ông đã khó. Lần này vậy mà ông lại chủ động nói như vậy, tâm trạng Nhược Đình miễn cưỡng tốt hơn một chút, cô cười nhẹ:

“Tôi chỉ chờ đạo diễn Ricky nói vậy thôi đó!”

Ricky cười ha hả:

“Cứ gọi là chú Ricky đi, đừng cứ đạo diễn này đạo diễn nọ nữa. Nghe xa lạ lắm.”

Người đã nói vậy thì Nhược Đình đành cười đáp:

“Vậy chú Ricky cũng cứ gọi tôi là Nhược Đình hay là Nhược Đát Kỷ như mọi người cho gần gũi.”

“Được, được.”

Cuối bữa ăn, cô vào nhà vệ sinh. Lúc ra ngoài không ngờ Vương Thế Khải đã đứng chờ sẵn từ lúc nào. Cô định đi qua không quan tâm thì anh ta đã cất tiếng gọi cô:

“Nhược Đình tiểu thư…”

“Có chuyện gì vậy?”

Cô trả lời, tông giọng hơi lạnh.

Vương Thế Khải cười vui vẻ như không nhận ra sự lạnh lùng của cô.

“Phải có chuyện thì mới gọi cô được sao?”

Anh ta rất tự tin về bản thân, tiếp tục nói với cô:

“Thực ra, tôi rất muốn khen đôi mắt của Nhược Đình tiểu thư rất đẹp.”

Nhược Đình từng nhận vô số lời khen về đôi mắt của mình. Nhưng cô càng hiểu rõ, ngoại trừ Trần Thiên Vũ thì chưa có một người đàn ông nào thực sự nghiêm túc với cô. Bọn họ chỉ muốn chinh phục ‘hồ ly tinh Nhược Đát Kỷ’ mà thôi.

Thấy cô im lặng, Vương Thế Khải lập tức đi thẳng vào vấn đề:

“Tôi biết cô và Trần Thiên Vũ là người yêu của nhau. Chỉ là, hai người yêu nhau lâu như vậy không phải rất chán sao?”

“Ý của anh là gì?”

Nhược Đình không kiên nhẫn hỏi lại.

Thấy cô đã thẳng thắn thì Vương Thế Khải cũng trở nên nghiêm túc, tay nâng lên một tấm thẻ hội viên VIP:

“Cuối tuần, tôi mời Nhược Đình tiểu thư cùng dùng bữa tối. Được chứ?”

“Xin lỗi, cuối tuần tôi có việc bận rồi.”

Dứt lời, Nhược Đình lập tức sải gót bước đi.

Bữa tối hay là tình một đêm?

Nhược Đình thừa hiểu những lời mời kiểu này, có điều cô chưa từng một lần đồng ý.

Mà ở phía sau, Vương Thế Khải đương nhiên không dễ dàng tha cho cô. Bởi cô càng cứng rắn thì càng hấp dẫn và kích thích bản năng chinh phục của anh ta.

_________

Từ ngày biết tin Bắc Thiện Thành ở nhà bên cạnh, anh ta hay rình mò ở ban công thì Nhược Đình rất nản lòng.

Ban đầu cô khó tính muốn mẹ khi chọn nhà cho mình phải chú trọng nhiều điều là vì lẽ gì chứ? Chính là muốn có một nơi phong cảnh đẹp để ngắm cảnh thư giãn cũng là nơi thông thoáng thuận tiện cho cô hút thuốc.

Cô không dám hút trong nhà vì sợ ám mùi, và khi Trần Thiên Vũ đến chắc chắn sẽ là bài ca ‘em không chịu nghe lời’ dành cho cô. Nhưng bây giờ, ban công của mình, nhà của mình Nhược Đình cũng không dám ra ngoài. Đành bất lực mà hút ở bên trong.

Ai nghĩ tới, Trần Thiên Vũ buổi chiều cuối tuần tưởng rằng sẽ bận quay phim mà anh lại có thời gian đến nhà cô chơi. Vừa vào phòng, sắc mặt đã cau có rất khó coi:

“Đình Đình, em hút thuốc đấy phải không?”

“Đâu có.”

Cô chối bỏ.

“Không phải thì chắc do mũi anh bị hỏng nên mới ngửi thấy mùi thuốc trong nhà em.”

Nhìn thấy Trần Thiên Vũ tức giận, Nhược Đình sốt sắng nói bừa:

“Em có hút đâu. Chính là cái tên Bắc Thiện Thành đấy, hắn vừa qua mượn cái bát xong còn hút thuốc nữa, em nói là vào nhà không được hút thuốc mà anh ta không nghe. Ai nghĩ đến anh ta vừa về chưa bao lâu thì anh tới chứ?”

Trần Thiên Vũ bán tín bán nghi. Anh thấy lạ khi người như Bắc Thiện Thành lại phải đi mượn bát? Với cả mấy lần gặp nhau anh không thấy anh ta hút thuốc.

“Thật không?”

“Thật mà.”

Cô tỏ ra cây ngay không sợ chết đứng.

Ngay sau đó, Trần Thiên Vũ đã quay người đi ra ngoài. Cô lo lắng anh giận, lập tức bám theo.

“Tin em đi, em nói thật mà. Em bỏ thuốc từ lúc anh nói rồi.”

“Ừ, anh sẽ tin em nhưng anh cần xác định lại.”

Nói thì nói thế, thực chất là để dọa Nhược Đình bởi anh không tin cô. Ngoài những yếu tố liên quan đến Bắc Thiện Thành thì còn một yếu tố nữa đó chính là Nhược Đình có vẻ không thích anh ta. Sao có thể để anh ta vào nhà chứ?

Anh giả bộ bước tới cửa nhà Bắc Thiện Thành để dọa cô xem cô có thực sự đang nói sự thật hay không. Đến khi thấy sắc mặt cô hơi tái, thì anh đã đoán ra sự thật rồi.

Không đợi hai người trở về, đúng lúc cửa nhà của Bắc Thiện Thành mở ra. Bắc Thiện Thành cả người mặc quần áo tự do, trên tay cầm túi đồ đen, hẳn là định đi vứt rác. Thấy hai người, sắc mặt anh ta thoáng bất ngờ:

“Có chuyện gì vậy?”

“À…”

Nhược Đình thấy Bắc Thiện Thành, cô nhất thời cuống cả lên, vội nói:

“Khi nãy là anh qua nhà tôi mượn cái bát để ăn cơm xong còn mang thuốc lá vào nhà tôi đúng không?”

Lúc nói những lời này Nhược Đình không ngừng ra hiệu nháy nháy mắt với Bắc Thiện Thành. Đến lúc Trần Thiên Vũ nhìn cô, cô lập tức về lại bộ dạng nghiêm chỉnh. Anh quay đi thì cô tiếp tục hành động chắp tay ở phía sau cầu xin Bắc Thiện Thành giúp đỡ.

Bắc Thiện Thành thoáng vỡ lẽ, vẻ mặt ngay lập tức xuất hiện ý cười đậm:

“Ờ… thì là vậy. Bát tôi chưa ăn xong cô đã muốn đòi rồi sao? Ít nhất cũng để tôi rửa sạch mới mang trả chứ?”

“Phải rồi, phải rồi.”

Nhược Đình quay sang kéo tay Trần Thiên Vũ:

“Anh nghe thấy chưa, mau về thôi.”

Chỉ sợ ở lại càng lâu thì Bắc Thiện Thành càng dở chứng, nhỡ không may anh ta ngứa mắt nói ra sự thật thì toang. Vậy nên Nhược Đình đành dùng sức đẩy Trần Thiên Vũ về nhà…

Chapter
1 Chương 1: Công văn mật
2 Chương 2: Không như vẻ bề ngoài
3 Chương 3: Bên trên truyền 'lệnh'
4 Chương 4: Mùi hương thoáng qua
5 Chương 5: Hàng xóm biến thái
6 Chương 6: Oan gia ngõ hẹp
7 Chương 7: Hôn nhân thương mại
8 Chương 8: Lời nhắc nhở của Bắc Thiện Thành
9 Chương 9: Mượn bát ăn cơm
10 Chương 10: Bọn họ đổi người rồi
11 Chương 11: Gặp mặt
12 Chương 12: Chạm ly
13 Chương 13: Trường phái Hương đạo
14 Chương 14: Phản kháng
15 Chương 15: Mẹ anh
16 Chương 16: Do con? Do mẹ?
17 Chương 17: Chọc giận
18 Chương 18: Tránh như tránh tà
19 Chương 19: Cuộc họp của Nhược Thị
20 Chương 20: Đã chờ em từ lâu
21 Chương 21: Trở thành mẹ con với nhau
22 Chương 22: Chơi trò ly gián
23 Chương 23: Ai giúp đỡ?
24 Chương 24: Không thích hương ngọc lan tây?
25 Chương 25: Biến thái gọi anh bằng cụ
26 Chương 26: Ngoan lắm
27 Chương 27: Cái ôm thoáng qua
28 Chương 28: Đến nhà
29 Chương 29: Âm thầm rung động
30 Chương 30: Bắc Thị chỉ cần con
31 Chương 31: Không bằng cả A Lan
32 Chương 32: Là ai đã làm vậy?
33 Chương 33: Bị chó dại cắn
34 Chương 34: Trốn tránh
35 Chương 35: Mùi hương
36 Chương 36: Ngoài lạnh trong nóng
37 Chương 37: Tôi tin em
38 Chương 38: Ký hợp đồng thành công
39 Chương 39: Tôi và anh ấy rất yêu nhau
40 Chương 40: Chờ em ngồi vào
41 Chương 41: Trời đánh tránh miếng ăn
42 Chương 42: Bạch mã hoàng tử
43 Chương 43: Vương Thế Khải, anh tới số rồi!
44 Chương 44: Mất hình tượng
45 Chương 45: “Diable”
46 Chương 46: Tráo đổi cho nhau
47 Chương 47: Cô ấy thích Trần Thiên Vũ?
48 Chương 48: Dò la thông tin cho anh trai
49 Chương 49: Chồng của cô ấy
50 Chương 50: ‘Đàn ông tử tế’ theo suy nghĩ của Vương Thế Khải
51 Chương 51: Không ghen, được chưa?
52 Chương 52: Loạn
53 Chương 53: Fan ruột của mẹ
54 Chương 54: Tâm ý của em
55 Chương 55: Chưa chia tay sao?
56 Chương 56: Hôn cái
57 Chương 57: Thừa nhận
58 Chương 58: Chia tay
59 Chương 59: Về thôi
60 Chương 60: Em sẽ quen
61 Chương 61: Thích cắn người
62 Chương 62: Ai cũng có những suy tư riêng
63 Chương 63: Bỏ trốn cùng nhau
64 Chương 64: Xóa hết ảnh
65 Chương 65: Sẽ không hạnh phúc đâu
66 Chương 66: Ăn trưa cùng anh
67 Chương 67: Anh vẽ ai?
68 Chương 68: Ham muốn mãnh liệt
69 Chương 69: Buông tha
70 Chương 70: Đánh gãy tình yêu ‘kiên trì bền bỉ’
71 Chương 71: Nhân viên tiếp cận
72 Chương 72: Hết thuốc chữa với anh
73 Chương 73: Antifan?
74 Chương 74: Thảo mai
75 Chương 75: Có người kiếm chuyện
76 Chương 76: Đánh hẳn phụ huynh
77 Chương 77: Uống rượu tâm sự
78 Chương 78: Đam mê cá cược
79 Chương 79: Ai ép em phải chịu đựng?
80 Chương 80: Là người thì không thể ác thế được
81 Chương 81: Là lời thoại thôi!
82 Chương 82: Hối hận muộn màng
Chapter

Updated 82 Episodes

1
Chương 1: Công văn mật
2
Chương 2: Không như vẻ bề ngoài
3
Chương 3: Bên trên truyền 'lệnh'
4
Chương 4: Mùi hương thoáng qua
5
Chương 5: Hàng xóm biến thái
6
Chương 6: Oan gia ngõ hẹp
7
Chương 7: Hôn nhân thương mại
8
Chương 8: Lời nhắc nhở của Bắc Thiện Thành
9
Chương 9: Mượn bát ăn cơm
10
Chương 10: Bọn họ đổi người rồi
11
Chương 11: Gặp mặt
12
Chương 12: Chạm ly
13
Chương 13: Trường phái Hương đạo
14
Chương 14: Phản kháng
15
Chương 15: Mẹ anh
16
Chương 16: Do con? Do mẹ?
17
Chương 17: Chọc giận
18
Chương 18: Tránh như tránh tà
19
Chương 19: Cuộc họp của Nhược Thị
20
Chương 20: Đã chờ em từ lâu
21
Chương 21: Trở thành mẹ con với nhau
22
Chương 22: Chơi trò ly gián
23
Chương 23: Ai giúp đỡ?
24
Chương 24: Không thích hương ngọc lan tây?
25
Chương 25: Biến thái gọi anh bằng cụ
26
Chương 26: Ngoan lắm
27
Chương 27: Cái ôm thoáng qua
28
Chương 28: Đến nhà
29
Chương 29: Âm thầm rung động
30
Chương 30: Bắc Thị chỉ cần con
31
Chương 31: Không bằng cả A Lan
32
Chương 32: Là ai đã làm vậy?
33
Chương 33: Bị chó dại cắn
34
Chương 34: Trốn tránh
35
Chương 35: Mùi hương
36
Chương 36: Ngoài lạnh trong nóng
37
Chương 37: Tôi tin em
38
Chương 38: Ký hợp đồng thành công
39
Chương 39: Tôi và anh ấy rất yêu nhau
40
Chương 40: Chờ em ngồi vào
41
Chương 41: Trời đánh tránh miếng ăn
42
Chương 42: Bạch mã hoàng tử
43
Chương 43: Vương Thế Khải, anh tới số rồi!
44
Chương 44: Mất hình tượng
45
Chương 45: “Diable”
46
Chương 46: Tráo đổi cho nhau
47
Chương 47: Cô ấy thích Trần Thiên Vũ?
48
Chương 48: Dò la thông tin cho anh trai
49
Chương 49: Chồng của cô ấy
50
Chương 50: ‘Đàn ông tử tế’ theo suy nghĩ của Vương Thế Khải
51
Chương 51: Không ghen, được chưa?
52
Chương 52: Loạn
53
Chương 53: Fan ruột của mẹ
54
Chương 54: Tâm ý của em
55
Chương 55: Chưa chia tay sao?
56
Chương 56: Hôn cái
57
Chương 57: Thừa nhận
58
Chương 58: Chia tay
59
Chương 59: Về thôi
60
Chương 60: Em sẽ quen
61
Chương 61: Thích cắn người
62
Chương 62: Ai cũng có những suy tư riêng
63
Chương 63: Bỏ trốn cùng nhau
64
Chương 64: Xóa hết ảnh
65
Chương 65: Sẽ không hạnh phúc đâu
66
Chương 66: Ăn trưa cùng anh
67
Chương 67: Anh vẽ ai?
68
Chương 68: Ham muốn mãnh liệt
69
Chương 69: Buông tha
70
Chương 70: Đánh gãy tình yêu ‘kiên trì bền bỉ’
71
Chương 71: Nhân viên tiếp cận
72
Chương 72: Hết thuốc chữa với anh
73
Chương 73: Antifan?
74
Chương 74: Thảo mai
75
Chương 75: Có người kiếm chuyện
76
Chương 76: Đánh hẳn phụ huynh
77
Chương 77: Uống rượu tâm sự
78
Chương 78: Đam mê cá cược
79
Chương 79: Ai ép em phải chịu đựng?
80
Chương 80: Là người thì không thể ác thế được
81
Chương 81: Là lời thoại thôi!
82
Chương 82: Hối hận muộn màng

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play