Buổi sáng, Nhược Đình vừa đến công ty Chu Ngọc đã lập tức chạy vội vào phòng làm việc gặp cô. Sau khi đặt tập tài liệu lên trên bàn, liền thao thao bất tuyệt:
“Bên phía YS Hoa Sa đã phản hồi lại, hành động lần này của bọn họ rõ ràng là cố ý gây khó dễ. Video chúng ta đã căng sức mấy tuần trời cứ vậy bị bọn họ trả về, thật quá đáng...”
Cô một bên nghe Chu Ngọc báo cáo, một bên xem tài liệu. Thi thoảng cô sẽ đáp lại lời của Chu Ngọc rất chuẩn ý, chứng tỏ cô luôn tập trung cao độ, và theo dõi từng chi tiết.
Đối với công việc, cô luôn nghiêm túc, tuy rằng có phần kỹ tính. Bất kể một chút tiểu tiết sai ý, cũng không cho qua mà bắt làm lại, có lúc phải sửa lại toàn bộ. Ngay tháng đầu tiên vào làm, Nhược Đình đã đẩy doanh thu của bộ phận truyền thông tăng lên gấp ba lần so với quý trước, một kết quả thật khó tin.
Sản phẩm dưới sự giám sát của cô một khi tung ra đều khiến cho công chúng nhiệt tình hưởng ứng. Thương hiệu nước hoa của Nhược Thị ngày càng nâng cao uy tín, làm mưa làm gió trong thế giới đẹp. Từ đấy, không còn ai bàn tán hay nghi ngờ về năng lực của cô ở Nhược Thị nữa.
Thông minh, xinh đẹp, lại là con gái Nhược gia, mới sinh ra đã chiếm trọn sự ưu ái của ông trời, kỹ năng đầu thai cũng quá tốt đi. Từng có thực tập sinh học ở đại học cô học trước đó nói rằng tiếng tăm ‘Tô Đát Kỷ” của Giám đốc Nhược vẫn luôn lưu truyền đến tận bây giờ. Biệt danh đó rất xứng với nhan sắc và tính cách của cô nên người trong bộ phận truyền thông thường hay gọi cô bằng cái tên “Nhược Đát Kỷ”.
Nhược Đình không rời mắt khỏi tài liệu, cất giọng hỏi:
“Bọn họ muốn chúng ta sửa thế nào?”
Giọng nói sắc bén lại không mất đi vẻ nữ tính của cô là một thứ thuốc kích thích, khiến người ta muốn chìm đắm.
“Bọn họ ban đầu tỏ ý nội dung không đủ hấp dẫn, cảnh quay không đẹp, nói một hồi chính là bảo rằng nam chính của chúng ta không phù hợp… muốn chúng ta đổi nam chính.”
“Không được!”
Cô lập tức phản đối.
“Chị cũng nghĩ vậy, Trần Thiên Vũ rõ ràng rất hợp với vai này. Gương mặt cậu ấy nếu để chấm độ phù hợp cho dự án lần này chị chắc chắn sẽ chấm mười trên mười điểm. Vậy mà không biết bên YS bọn họ nghĩ thế nào nữa?”
Sắp tới Nhược Thị ra mắt sản phẩm nước hoa của nam giới, nước hoa nam tính và có hình ảnh ‘sạch’ hướng tới chủ yếu là đối tượng khách hàng độ tuổi dưới hai mươi tám. Chọn Trần Thiên Vũ là suy nghĩ đầu tiên và cũng là duy nhất trong đầu cô.
Không phải vì quan hệ của hai người nên cô cố tình chọn anh, mà bởi vì anh thực sự quá hợp với sản phẩm lần này. Tạo hình của anh vừa kiểu đàn ông trưởng thành vừa kiểu thanh niên độ tuổi thanh xuân, nhìn sao cũng vô cùng hấp dẫn. Không chỉ mình cô cảm thấy thế, mà đến cả Chu Ngọc cùng những người khác đều đồng tình.
YS Hoa Sa là công ty con của Bắc Thị, làm về lĩnh vực dược phẩm làm đẹp. Nhược Thị mấy năm trở lại đây luôn đứng đầu trong danh sách các tập đoàn kinh doanh nước hoa lớn nhất cả nước. Đôi bên hợp tác, YS là khách hàng của Nhược Thị, đúng nghĩa với câu ‘khách hàng là thượng đế’ nhưng lần này quả thực cô không chấp nhận được việc YS lại yêu cầu bọn cô phải sửa lại, thậm chí là sửa cả nam chính?
“Quá là vô lý rồi.”
Giờ thì cô đã hiểu được cảm giác tại sao nhân viên lúc bị cô bắt sửa lại toàn bộ dự án liền có bộ dạng như hận cả thế giới vậy. Nếu cô mà biết tên nào đưa ra cái yêu cầu phi lý như vậy cô chắc chắn sẽ cầm cuốn băng video đập vào mặt hắn ta mất.
Nghĩ vậy chứ cô không thể nào làm vậy, YS thuộc Bắc Thị. Cô mà tạo ra khủng hoảng giữa hai bên thì chắc chắn Bắc Thị sẽ nhảy vào dìm chết Nhược Thị.
Cũng không ngoa khi cha của cô đã dùng từ “giành về hôn nhân” cho cô. Nhược Thị tuy có tiếng tăm nhưng chỉ tập trung vào nguyên lĩnh vực nước hoa cho nên không thể nào lớn mạnh bằng Bắc Thị một con báo đa sắc màu. Bắc Thị hoạt động đa lĩnh vực cho nên nếu để so về quy mô thì còn nhiều hơn gấp mười lần Nhược Thị… Không so sánh thì thôi, so sánh lại thấy đau đầu. Sắp tới cô còn vướng mắc với Bắc Thị dài dài…
“Chị có gọi điện trao đổi với người của bên đó, cũng có nói về với họ rằng Trần Thiên Vũ rất hợp với sản phẩm nước hoa lần này nhưng bọn họ tỏ ý không muốn nghe và nằng nặc phải thay người… Còn nói…”
Thấy Chu Ngọc ngập ngừng, Nhược Đình lập tức lên tiếng:
“Nói gì?”
“Còn nói Trần Thiên Vũ chính là dựa vào việc ngủ với em mới có được dự án lần này…”
Cô vừa nghe xong, giận quá mà hóa cười. Sắc mặt thế này khiến cho Chu Ngọc vô cùng lo lắng.
“Bọn họ lần này chính là nhắm vào Trần Thiên Vũ, mà chúng ta lại không thể lật mặt với bọn họ được…”
“Tôi biết rồi. Chị sắp xếp cho tôi, tôi sẽ đi sang bên đó một chuyến.”
“Được.”
Sau khi Chu Ngọc vừa ra ngoài, Nhược Đình lại một lần lâm vào trầm tư… Lần này là nhắm vào Trần Thiên Vũ hay là nhắm vào cô, câu trả lời thực sự vẫn còn đang ở phía sau.
…
Đứng dưới trụ sở YS, Nhược Đình nâng tay chỉnh lại kính râm. Hít sâu một hơi rồi thẳng tiến vào trong. Bên trong lúc này đã có nhân viên chờ sẵn.
“Giám đốc Nhược, xin mời đi hướng bên này.”
Đi theo đối phương vào thang máy, cô được dẫn vào phòng của Tổng giám đốc công ty YS Hoa Sa.
“Tổng giám đốc còn đang họp, xin Giám đốc Nhược đợi một chút.”
Nhân viên pha trà cho cô, lén lút đánh giá Nhược Đình từ trên xuống dưới. Trong lòng không khỏi cảm thán, hai chữ “sắc sảo” không thoát ly được với Nhược Đình.
Lúc này cô ăn bận một bộ vest công sở màu xám, ở giữa được xẻ chữ V bên trong thấp thoáng chiếc áo quây màu trắng, tổng thể trông nghiêm túc mà không kém phần quyến rũ.
Gật đầu đáp nhẹ đối phương, sau đấy chuyên tâm thưởng trà. Qua nửa tiếng, Tổng giám đốc của YS: Trương Triết đã trở lại.
Vừa nhìn thấy ông ta, Nhược Đình lập tức đứng dậy nở một nụ cười vừa phải.
“Tổng giám đốc Trương, làm phiền Ngài rồi.”
Trương Triết ngoài bốn mươi, dáng người cao mà hơi thô. Ánh mắt ông ta lướt qua tia đánh giá Nhược Đình, ngay sau đó gương mặt đang nghiêm nghị ngay tức khắc được thả lỏng. Ông ta nở ra nụ cười thân thiện, tiến tới lịch thiệp bắt tay Nhược Đình.
“Giám đốc Nhược quá lời rồi, chúng ta sao có thể dùng từ làm phiền được chứ! Mau ngồi đi.”
Trương Triết đã từng nghe danh “Nhược Đát Kỷ” bên Nhược Thị, cũng xem qua một vài sản phẩm truyền thông đã được công bố của Nhược Thị, trong lòng rất tán thưởng cô gái trẻ có tài năng này.
Ngay cả video truyền thông vừa rồi, phải nói là từng chi tiết từng phân cảnh đều rất xuất sắc. Trong video truyền thông, mỗi một giây thôi cũng rất đáng quý. Chiếc video vỏn vẹn hai mươi mốt giây quảng cáo sản phẩm mới chỉ có thể dùng hai từ “hoàn hảo” để hình dung.
Trương Triết hoàn toàn ưng ý chiếc video lần này nhưng đáng tiếc phía bên trên đã truyền ‘lệnh’ xuống rồi. Nhất định phải sửa nam chính.
“Tôi đã nghe nhắc đến việc bên Ngài không hài lòng về chất lượng video lần này?”
Nhược Đình sau khi trò chuyện dăm ba câu thì đi thẳng vào vấn đề. Trương Triết cũng không vòng vo mà nói:
“Chất lượng thì cũng không phải. Tài năng của Giám đốc Nhược tôi hoàn toàn công nhận, chỉ có điều lần này KOL (người có sức ảnh hưởng) mà Giám đốc Nhược chọn… quả thực chúng tôi chưa thấy được sự lột tả của sản phẩm. Xuyên suốt video, thứ khiến công chúng hướng đến chính là nhan sắc của cậu ta, chứ không phải là sự thần kỳ của loại nước hoa lần này…”
“Ý của Tổng giám đốc Trương tôi hiểu, nhưng thị trường bây giờ chọn KOL quảng cáo sản phẩm chẳng phải đều hướng đến tiêu chí hàng đầu là có nhan sắc sao? Trần Thiên Vũ hiện tại là ngôi sao hạng A đang được công chúng săn đón nhiệt tình, anh ta có thể kéo sự thu hút của công chúng và khách hàng mục tiêu đến với sản phẩm. Tôi nghĩ rằng trong video lần này, Trần Thiên Vũ giống như hòa nhập vào sản phẩm nước hoa, cả hai cùng nổi bật chứ không chỉ riêng anh ta.”
Nếu để đổi tác, nhân viên phàn nàn về Nhược Đình thì đó là cô quá mức thẳng thắn, không nói thì thôi một khi đã nói thì chính là khiến người đối diện khó xử, lâm vào tình thế chỉ muốn chửi thẳng mặt cô.
Với Nhược Đình thì cô chỉ cho rằng mình đang đưa ra quan điểm dựa trên những đúc kết cá nhân, cô sẵn sàng thay đổi nếu như đối phương đưa ra một lựa chọn hợp lý. Nhưng riêng lần này, Trần Thiên Vũ chính là không thể thay thế.
Trương Triết nụ cười theo từng câu nói của Nhược Đình mà dần dần tắt. Ông ta ngả người tựa ra lưng ghế, ánh mắt nhìn Nhược Đình không rõ hàm ý.
“Giám đốc Nhược kiên quyết bảo vệ quan điểm của mình như vậy, phải chăng là có nội tình khác?”
“Ý Ngài là…?”
Nhược Đình thừa hiểu ông ta muốn nhắc đến chuyện gì.
“Tôi nghe nói giữa Giám đốc Nhược và Trần Thiên Vũ có mối quan hệ không bình thường?”
Biết ngay mà…
Cô không bối rối, sắc mặt từ đầu đến cuối không thay đổi.
“Thực ra, có mối quan hệ hay không vốn không phải là vấn đề. Ở đây thứ chúng ta cần là chất lượng sản phẩm truyền thông và hiệu quả của nó đem lại.”
“Nếu cô đã muốn giữ nguyên sản phẩm, thì tôi cũng xin nói thẳng. Thật ra, video đó vốn dĩ có thể phát sóng, nhưng là do bên trên muốn thay đổi. Lần này… Giám đốc Nhược, tôi cũng hết cách rồi.”
Trương Triết nhìn cô tỏ ra đây không còn sự lựa chọn nào khác.
“Bên trên?”
Cô khó hiểu hỏi lại.
Trương Triết không hề giấu diếm, ngữ khí nhàn nhạt nhưng lại chứa một cảm giác nặng nề khó tả:
“Là công ty mẹ, Bắc Thị.”
“…”
Updated 82 Episodes
Comments