Nghe nói từ thời sơ khai trên ngọn núi Thánh Địa có nhiều
linh dược quý hiếm, trợ giúp rất nhiều cho việc tu luyện ma pháp và linh lực.
Những thứ này đối với một Ma Vương như nàng thì có lẽ cũng
khá quan trọng, bởi vì dù là Ma Vương nhưng Tôn Diễm Lệ so với các yêu nhân
truyền thuyết thời sơ khai thì còn kém xa lắm.
Chiều tối hôm đó nàng liền rủ Khương Diệp Nhất Phàm tới ngọn
núi Thánh Địa kia đi hái linh dược.
Nàng chưa từng tới ngọn núi nào mà chỉ nghe kể lại bao giờ
vì nó nằm cách xa ma vực cả vạn dặm, trước giờ nàng chỉ loanh quanh trong Vương
Điện mà hiếm khi ra ngoài.
Nghe một vị yêu nhân còn sống từ thời sơ khai đến giờ kể lại
thì ngọn núi Thánh Địa kia có tận chín dãy núi, mỗi dãy núi sẽ có những loại
linh dược khác nhau, nhưng đường lên ngọn núi đó lại bí hiểm vô cùng, chưa dám nói
chắc chắn được rằng Ma Vương có thể lên đó bình an quay về hay không vì ngọn
núi này là nơi chôn cất bao nhiêu vị thượng lão yêu nhân cổ trong truyền thuyết,
không phải muốn nói lên là lên được.
Tôn Diễm Lệ nghe lão yêu kể vậy xong thì càng thêm tò mò, sức
mạnh nàng đứng đầu Ma Vực, chưa thứ gì trong Ma Vực này là không bại dưới ma
pháp của nàng, vậy mà vẫn còn một nơi kiêng kỵ tới như thế.
Điều này lại càng làm nàng thêm hứng thú, lập tức kéo Khương
Diệp Nhất Phàm đi tìm ngọn núi Thánh Địa trong truyền thuyết ấy.
Lão yêu kia nói phải đi qua khỏi biên giới của Ma Vực tại
phía Tây Bắc, tới nơi sẽ thấy giang sơn thay đổi, khác hẳn với hải thiên địa
trong Ma Vực, vị lão yêu đó chỉ nói được tới đây, bởi trước giờ lão cũng chỉ
nghe đồn chứ chưa tới bao giờ, mà không biết chắc chắn có thật không, còn lại
là do Tôn Diễm Lệ cùng chàng đi tìm.
Đi qua biên giới hướng Tây Bắc, đoạn đường xa tới vạn dặm,
trên đường cả nàng và Khương Diệp Nhất Phàm phải nghỉ chân những hai lần, mãi
qua tam nhật mới tới được biên giới của Ma Vực.
Nơi này trước đây nàng có từng tới, nhưng chỉ có một lần,
hôm nay một lần nữa quay lại mới có cơ hội ngắm nhìn kỹ càng hơn chút nữa.
Biên giới Ma Vực tối om mà sâu thẳm, mắt thường không thể
nhìn thấy, trước mặt lượn lờ làn khói xanh biếc như âm khí, bên dưới chân là
đáy vực vô tận, không biết nếu rơi xuống thì sẽ như thế nào.
Tôn Diễm Lệ đi quanh một vòng trên miệng Ma Vực, tò mò ngó đầu
xuống nhìn, chỉ thấy bên dưới sóng sánh toàn nước đen đặc kẹt, chả thấy thêm được
thứ gì nữa cả, liệu rằng nơi đây có núi thánh thật không ?
“ Ma Vương, nàng chắc chắn đã đi đúng đường đó chứ ? ”.
Khương Diệp Nhất Phàm cũng đứng trên mép vực ngó đầu nhìn xuống
cùng nàng, nghi hoặc quay sang hỏi.
“ Ta cũng không chắc, lão yêu kia nói phải băng qua biên giới
Ma Vực mới tới được vùng đất khác, nếu không sẽ không thấy được Thánh Địa ”.
Nàng đứng thẳng dậy chỉ tay ra phía trước, phía trước tối mịt
không thấy gì, khí tức lạnh lẽo như hàn băng, không biết rằng băng qua đó sẽ thấy
gì tiếp theo.
“ Nàng chắc chứ ? ”.
“ Tất nhiên, công tử, chàng lại coi thường một Ma Vương như
ta sao ? ”.
“ Ta đâu dám ”
Khương Diệp Nhất Phàm lập tức đổi giọng xua tay.
“ Vậy đi thôi ”.
Tôn Diễm Lệ tụ khí dưới chân, thân thể nàng bỗng chốc nhẹ bẫng
như cơn gió, thoắt cái nàng bay vọt vào trong khoảng không tối mịt rồi biến mất.
Khương Diệp Nhất Phàm theo sau, đạp không trung đi vào cùng
nàng, không khí trong này lạnh giá, khí tức ma yêu lởn vởn, luồng khí tức mãnh
liệt tới rợn người.
Bay suốt quãng đường dài, chỉ thấy không khí càng lúc càng
loãng, trở nên khó khăn cho việc dùng linh lực bay lượn, Tôn Diễm Lệ thì không
nói gì, nhưng chàng linh lực kém hơn nàng, bay được nửa đường linh lực trong cơ
thể liền đảo lộn, suy yếu trầm trọng, tốc độ bay chậm dần lại, thân thể không
còn được nhẹ nhàng như lúc đầu nữa mà bỗng dưng nặng như có khối đá lớn đè lên.
“ Công tử, chàng có sao không ? ”.
Tôn Diễm Lệ hơi hoảng kéo tay chàng bay lên tiếp, khí tức áp
bức trong này rất lớn, tới một Ma Vương như nàng cũng thấy ngột ngạt khó thở,
nàng cố gắng tăng tốc tiếp tục nắm tay chàng bay về phía trước, càng lúc càng
nhanh, không khí càng lạnh, bỗng dưng từ phía khoảng không trên cao như có một
tấm lưới đè xuống ép linh lực trong cơ thể nàng, linh lực liền đảo lộn, cơ thể
đau nhói, từ nơi lồng ngực phát ra tiếng đập “ thình thịch ” mãnh liệt.
Trước mắt nàng chỉ còn một mảng mờ nhoà, bàn tay cố bám lấy
tay chàng cũng buông lỏng, tấm lưới vẫn không ngừng dồn ép, càng lúc càng sâu,
càng lúc càng nặng, cuối cùng vì khí tức của nó mà nàng lịm đi mất lúc nào
không biết.
Đến khi tỉnh lại trước mắt nàng đã không còn là khoảng không
tối đen như mực và đặc kịt kia nữa.
Vẫn là hơi khí lạnh lẽo như lúc ở trong biên giới Ma Vực, chỉ
là nơi đây có ánh sáng, ánh sáng mờ nhạt, sương mùa lại đặc kịt, phía trước chỉ
thấy sương mù với vài cái cây cổ thụ mờ mờ ảo ảo cao ngất, không khí trong này
mang mùi ẩm ướt của rừng cây, tiếng linh thú thi nhau gầm vang đâu đây thật
đáng sợ.
Nàng xoa xoa đầu ngồi thẳng dậy, phát hiện bản thân đang ngồi
trên đống bùn lầy bẩn thỉu ẩm ướt, nhớp nháp toàn lũ sinh vật mềm nhỏ dài thườn
thượt đang ngọ nguậy bên dưới.
Bàn tay nàng vẫn nắm chặt một thứ gì đó, hoá ra là cánh tay
chàng, Khương Diệp Nhất Phàm vẫn chưa tỉnh, đôi mắt nhắm nghiền nằm bên cạnh nàng.
“ Công tử, công tử ”.
Tôn Diễm Lệ lo lắng lay lay chàng dậy, dưới này bùn lầy bẩn
quá, mà chân nàng lại đang bị thứ gì quấn lấy, không cử động được.
Khương Diệp Nhất Phàm vẫn bất tỉnh, mãi qua vài canh giờ sau
chàng mới tỉnh lại, ánh mắt mơ hồ nhìn quang cảnh xung quanh rồi quay sang nhìn
nàng đang vật lộn với đống rễ cây bên cạnh.
“ Ma Vương ”.
Chàng mơ hồ chống tay ngồi dậy, từ trên khắp cơ thể vẫn truyền
lại cảm giác đau buốt tới thấu xương, nơi này cũng thật kỳ lạ, quang cảnh khác
hẳn với Ma Vực.
“ Chàng tỉnh rồi à ? Mau lại đây giúp ta thoát khỏi mấy cái
rễ cây khủng khiếp này đi ”.
Tôn Diễm Lệ bực bội kéo từng cái rễ cây đang quấn chặt lấy cổ
chân mình, những rễ cây này thật lạ, nó dài ngoằng lại mềm tuột như con xà, bọn
nó tranh nhau quấn chặt lấy cổ chân nàng báo hại nàng ngồi đây mấy canh giờ cũng
không thoát khỏi nó với đám bùn lầy, dù có dùng linh lực thiêu rụi nó thì nó vẫn
mọc lại quấn chân nàng, trông chúng thật ghê tởm, nàng vốn dĩ là Ma Vương lại vô
cùng ghét những thứ nhớp nháp bẩn thỉu bám lấy nàng kiểu như vậy.
Khương Diệp Nhất Phàm thật lạ, chàng lại không bị đám rễ cây
này quấn chân, chàng có thể thoải mái đứng dậy được, cúi xuống cùng nàng gỡ từng
cái thân cây ra, chúng bám rất chắc và dai dẳng, cứ gỡ được một cái lại có một
cái khác ngoi lên bám tiếp, tranh nhau quấn nàng như một con mồi nhưng lại
không đụng tý nào tới chàng.
“ Những cái cây này lạ thật, không phải chúng muốn ăn nàng
luôn rồi chứ ? ”.
Khương Diệp Nhất Phàm giằng từng cái cây ra, càng kéo nó
càng dai dẳng, như con bạch tuộc vậy, càng lúc càng làm chàng mất kiên nhẫn.
“ Ta không biết, sao nó chỉ bám mỗi ta mà không bám chàng vậy
? ”.
Tôn Diễm Lệ cũng bực bôi, nàng đã ngồi đây những ba canh giờ
rồi chỉ để vật lộn với đám rễ cây này, dù có làm thế nào nó cũng không chịu thả
nàng ra, đúng là sinh vật lạ, trước giờ nàng còn chưa từng gặp nó trên Ma Vực,
nếu có nàng đã sớm để giống thực vật này tuyệt chủng rồi.
“ Nàng đứng dậy thử coi, để ta tìm gốc của cái cây này ”.
Cả người Khương Diệp Nhất Phàm và Tôn Diễm Lệ bây giờ đã lấm
lem toàn bùn, chiếc váy đỏ của nàng dính nhớp nháp nước bẩn trông đến kinh người,
bộ y phục của chàng cũng bẩn không kém, nàng vịn tay vào vai chàng cố gắng đứng
dậy, nhưng vừa đứng được một khấc cả người nàng lại bị kéo xuống, lực kéo mạnh
tới mức lôi cả chàng theo.
Nàng ngã, đống bùn đất lập tức bắn đầy lên mặt, khuôn mặt diễm
lệ kia liền vấy bẩn.
“ Aizz, đây là cái thứ gì vậy chứ ? Sao nó cứ bám lấy ta lâu
như vậy ? ”.
Tôn Diễm Lệ bực bội giằng mạnh cái cây ra, nàng ghét bẩn, đặc
biệt là có thứ ô uế nhiễm bẩn lên khuôn mặt xinh đẹp rạng ngời mà trong Ma Vực
không ai sánh được của nàng.
“ Ma Vương. Nàng đừng cáu, bình tĩnh chút, ta cúi thấp người
nàng leo lên lưng ta, lúc ấy ta sẽ tìm cái gốc cây giúp nàng ”.
Khương Diệp Nhất Phàm nói xong liền cúi người thấp xuống để
Tôn Diễm Lệ có thể leo lên.
Nàng chật vật đứng dậy, những cái dây leo này đang làm cơ thể
nàng nặng thêm, cố gắng bám vào vai chàng lêo lên lưng, cơ thể Khương Diệp Nhất
Phàm bỗng dưng trở nên nặng nề không đứng thẳng được, chàng nhanh tay mò xuống
tìm cái rễ, dưới bùn lầy đen xì lại nhớp nháp bẩn thỉu này, chàng mò mãi chẳng
thấy thứ gì ngoại trừ những cái rễ cây đang tranh nhau bám lấy nàng.
“ Công tử, chàng khoan tìm đã, những cái rễ cây này đang tự
bò xuống rồi này ”.
Tôn Diễm Lệ hơi ngạc nhiên nhìn xuống chân mình, những cái rễ
cây như những con rắn nhỏ đang tranh nhau bò xuống, bỗng dưng làm nàng thấy lạ,
rõ ràng hồi nãy nó còn bám nàng không buông, vậy sao bây giờ lại bỏ chạy hết rồi.
“ Roạt ”.
Từ phía dưới rạch bùn gần đó có tiếng động, bỗng dưng nước
dưới bùn sóng sánh lên dự dội, không lẽ vì điều này nên đám rễ cây mới chạy mất.
“ Công tử, chàng đừng tìm nữa, đưa ta lên bờ trước, ta thấy
có gì đó không ổn rồi ”.
Tôn Diễm Lệ cảnh giác thúc giục, Khương Diệp Nhất Phàm liền
không chút trần chừ gì cõng nàng lên bờ.
Cả cơ thể hai người dính đầy bùn, ngập tới tận ngực, nhưng
nàng lúc này lại chẳng buồn chú ý tới những vết bẩn này nữa mà tập trung nhìn
sóng nước đang động dưới đám bùn lầy kia.
Sóng nước tuy rất nhẹ và khẽ, nhưng xung quanh nó lại toả
không gian rất lớn, chắc chắn thứ sinh vật đang bơi dưới đó không hề nhỏ đâu.
Khương Diệp Nhất Phàm cũng cảnh giác được, cùng nàng đứng dậy
sẵn sàng phòng thủ chiến đấu, nơi đây không còn là Ma Vực nữa, không biết rằng
sẽ còn những gì nguy hiểm đang chờ đợi dưới kia nên phải hết sức cảnh giác.
“ Rào ”.
Từ dưới bùn lầy một con thuỷ quái to lớn lao lên, nó nhảy
cao tận năm thước, thân hình nó đen xì lại còn có vẩy, nó có bốn cái chân ngắn
cũn để bò nhưng tốc độ lại nhanh tuyệt đối, cái đuôi dài cứng cáp như đá đập xuống
mặt đất tạo ra một vết lằn lớn, nước dưới bùn bắn lên tung toé, cái mõm nó dài,
phía trước hai lỗ mũi cũng to đùng thở ra những tiếng “ phì phì ” thật hung dữ,
hàm răng tuy ở dưới bùn nhưng lại không nhiễm bẩn mà trắng muốt, nó nhe năng dữ
tợn nhằm thẳng tới hướng hai người.
Có lẽ đám dây leo nước hồi nãy tranh nhau chạy đi là vì con
thuỷ quái này.
Updated 25 Episodes
Comments