Chương 2: Quỷ Vương

Tại Hoàng Đạo Giới, nhà lao.

Tên lính thân cận mở khóa nhà lao đẩy cánh cửa sắt ra, đi vào nhìn người đàn ông mặc bộ y phục rách bươm, đầu tóc bù xù, gương mặt nhem nhuốc, hắn lên tiếng:

“Tù nhân phải thể hiện sự kính trọng của mình.”

Người đàn ông đó thản nhiên gật đầu: “Sao cũng được!”

Người đứng đầu Hoàng Đạo Giới, gia tộc Triều Thần – Triều Du bước vào một cách uy mãnh, mang sắc khí củ một kẻ thống lĩnh, vẻ mặt nghiêm tôn độc đoán, hắn nhếch môi cười cất giọng:

“Tại sao bạn hữu thân cận của Mộc Thiên Trượng lại bị nhốt ở một nơi thế này…”

Ông ta không ngẩng mặt lên nhìn hắn, bình thản trả lời:

“Mộc Thiên Trượng và ta cuối cùng đều không có số phận tốt đẹp… chậc… Chỉ vì là bạn hữu của người đứng đầu Mộc Túy nên mới bị buộc tội giúp kẻ làm loạn, giết hại muôn dân. Nhưng đâu ai biết rằng, chính ta mới là kẻ phản bội, làm tay sai cho một Vương quân mới vừa nhậm chức đấy.”

Hắn không ai khác chính là Châu Canh, một kẻ phiêu du khắp chốn muôn nơi.

“Chắc ngươi không hài lòng với Triều Thần?” Triều Du vu vơ hỏi.

Hắn chợt bật cười đáp: “Đây là một gia tộc mà bất chấp lật đổ gia tộc mạnh khác có nguy cơ chiếm thế thượng phong của mình. Là một gia tộc mà đã dành ngần ấy năm tu luyện tà thuật yểm chú biến kẻ khác thành tà thực ma quái để thực nghiệm và sau đó nhân cơ hội khai tử luôn. Làm một Vương quân và vẫn không từ bỏ sự tham lam của mình. Tất nhiên vì mạng sống của người thân ta và ta nên mới phản bội thôi. Bên nào cho ta lợi ích thì ta theo bên đó.”

“Ngươi đã nghĩ đến chuyện đó chưa?”

Hắn vươn tay ngoáp một cái đầy bất mãn đáp: “Ta thật sự rất mệt mỏi, tại sao ngài cứ hỏi đi hỏi lại một câu thế? Ngài muốn làm gì?”

Không chần chừ gì, Triều Du ngay lập tức đáp:

“Ta định tập hợp một nhóm người giỏi có tiếng tăm đến từ các gia tộc, sẽ dùng tính mạng của mình để bảo vệ Hoàng Đạo Giới, đồng thời tăng cường sức mạnh liên kết để tránh trường hợp bị thế lực bên ngoài kia xâm chiếm.”

“Bảo vệ Hoàng Đạo Giới hay lại đổ gia tộc nào nữa để hoàn toàn thống lĩnh nguyên cả đế chế này?” Hắn mỉa mai lại cất điệu cười lên giọng:

“Đó là một ý kiến hay đấy! Ngài định đưa họ về Hoàng Đạo Giới hay Song Hành?”

Nghe hắn nói vậy Triều Du nhìn hắn bằng đôi mắt đầy sự tham vọng đáp:

“Ta đã chiêu mộ con của các gia tộc. Ta muốn ngươi đào tạo chúng thay vì cha mẹ chúng và những người thân trong gia tộc… Ta muốn chúng chung thành với Hoàng Đạo Giới và Vương quân ta. Nếu kẻ nào không tham gia thì sẽ lãnh hậu quả!”

Hắn lắc đầu ngao ngán: “Vương quân tin ta sẽ làm như vậy sao?”

“Ngươi không muốn ta xuống nước với ngươi à? Nếu ngươi thành công ta sẽ xem xét cho ngươi một vị trí không ai có thể dám chống đối ngươi…”

Vẻ mặt hắn chợt trở nên nghiêm túc khi nghe Triều Du nói vậy. Có lẽ đến lúc hắn cũng nên thực hiện kế sách của mình rồi.

“Cuối cùng cũng xong!”

Linh Tú hạ cây cọ xuống sau khi hoàn thành bức họa chân dung một vị nam thanh vô cùng tuấn tú lịch lãm với ánh mắt sắc lạnh trong bộ phục giáp trắng. Nàng đưa lên ngắm nghía một cách chú mục cảm thấy lòng mình có cảm giác day dứt bồi hồi, đau lòng khó tả. Người này luôn xuất hiện trong cơn mộng mỗi đêm của nàng.

“Người tên là gì ta nhất thời chưa biết. Nhưng nếu thật sự có duyên gặp được ta nhất định sẽ không bỏ lỡ đâu.”

Linh Tú thầm đáp khẽ treo bức họa lên tường gạt bỏ cảm xúc man mác qua một bên.

“Hù!”

“Giật hết cả mình à!”

Bồ Công Anh ôm lấy ngực trái với trái tim bé bỏng của mình đập thình thịch khi bị Linh Tú đùa, vẻ mặt nhăn nhó vốn định hù nàng ta cuối cùng bị hù ngược lại.

Linh Tú nhoẻn miệng cười đưa tay vuốt ve lưng cô nàng đáp: “Xin lỗi được chưa, mà tới đây làm gì vậy?”

Bồ Công Anh hết giận mà vui vẻ hào hứng trả lời: “Vẫn chưa tới lúc diện quân diễn ra, đi ngắm cánh đồng hoa đuôi thỏ ở rừng Ô Mộng Bất Tuyệt. Nghe đồn bảo cánh đồng hoa đó lung linh khoe sắt vào chiều chạng vạng rất đẹp, nếu mà gặp được nai tuyết là may mắn lắm. Bọn họ bảo nếu nhìn thấy thì cầu xin cái gì cũng thực được!”

“Thật sao? Vậy thì đi, làm ta cũng tò mò!”

Và thế là cả hai người lén lút rời khỏi cung Ya Đam để đi đến cánh đồng hoa đuôi thỏ.

Linh Tú và Bồ Công Anh vừa đi vừa nói chuyện rất vui vẻ, một lúc sau đã đến chỗ cánh đồng hoa đuôi thỏ màu trắng đỏ. Cánh đồng hoa dịu dàng khoe sắc dưới ánh nắng mặt trời. Làn gió thổi tới khiến những cánh hoa mỏng manh chao mình đung đưa trong gió.

Nơi này tồn tại hai thế giới lưỡng cực, chỉ có sức mạnh của hậu duệ Thần Vũ tộc mới có thể dung hòa được bản chất đen tối độc ác của chúng. Niêm phong trái tim linh hồn của chúng bằng máu.

Ánh sáng diệu kỳ của mặt trăng tỏa rạng khắp không gian, những con đom đóm xinh xắn ẩn mình giữa nền trời bao la.

Linh Tú từ từ nhắm mắt, dang rộng đôi tay khao khát ôm trọn cả cánh đồng hoa đuôi thỏ vào lòng để thu nhận trọn vẹn mùi hương ngọt dịu tỏa lan trong gió. Sau khi hít vào một hơi thật sâu, nàng cúi xuống, cẩn thận ngắt mấy nhánh hoa đuôi thỏ đặt trong lòng bàn tay, vuốt ve từng cánh nhỏ: "Những bông hoa thật đáng yêu."

“Ê… ê… Nai tuyết kìa Linh Tú… đuổi theo nào…”

Bồ Công Anh nhảy cẳng réo lên khi phát hiện nai tuyết đang gậm cỏ ở gần hồ đá kia, vội kéo Linh Tú đuổi làm nàng ngơ ngác không kịp phản ứng gì cứ thế bị lôi đi.

Càng bước đến gần hồ đá, lớp sương mù màu tro bạc càng dày đặc. Những tia nắng cuối chiều yếu ớt không thể chiếu rọi được tới nơi đây. Cả hai không thể xác định được rõ ràng phương hướng, từng bước từng bước đi sâu vào trong rừng.

Linh Tú không biết rằng phía sau bả vai nàng đột nhiên phát sáng lên, cánh rừng đã bị đảo ngược lại.

“Ủa con nai tuyết ấy chạy đi đâu mất tiêu rồi!”

Bồ Công Anh đáp, nheo mắt nhìn xung quanh đây. Linh Tú cảm thấy nơi này không hề ổn tí nào, cứ u ám rợn tóc gáy kiểu gì đấy.

“Có khi nào chúng ta đi lạc không đấy hả Anh Anh?”

Không biết cả hai đã đi trong màn sương mù dày đặc bao lâu rồi, thi thoảng có làn gió nhẹ thổi tới làm những chiếc lá khẽ đung đưa tạo nên âm thanh xào xạc giữa không gian vắng lặng, rừng cây càng bí hiểm, kỳ lạ.

“Ở ngoài khu rừng kia đẹp biết bao càng vào sâu bên trong càng hoang dại kì bí phải không…”

Bồ Công Anh chưa kịp nói hết câu thì đột nhiên có một luồng khí lạ cuồn cuộn trong gió thổi tới phát ra những âm thanh kì lạ “u…u…” ghê sợ, nhanh chóng quấn lấy Bồ Công Anh và Linh Tú.

Làn khí lạnh thổi tới vẫn khiến cả hai rùng mình không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Linh Tú tò mò ngoái cổ lên nhìn ngó, nhưng chưa kịp hiểu rõ vấn đề thì một làn khói đen đột nhiên bay tới trước mặt nàng, trong nháy mắt cả cơ thể nàng ngập chìm trong làn khói đen kỳ lạ và ngay sau đó một con đại bàng yêu từ đâu xuất hiện bắt nàng bay đi mất.

“Aaaaa”

“Linh Tú… Linh Tú…”

Bồ Công Anh la lên trong hớt hãi khi chưa kịp định thần chuyện gì đang diễn ra thì bỗng nhiên cô thấy trong bóng tối có vài ánh mắt đỏ ngòm dần dần bước ra, đó là một bầy sói có tận đến bốn năm con gầm gừ hung dữ.

“Sói thành tinh? Chết con rồi…”

Bồ Công Anh không còn cách nào khác mà guồng chân bỏ chạy một mạch, bọn chúng rượt theo phía sau.

Bồ Công Anh dừng chân sau khi bị bầy sói thành tinh rượt đuổi, tay ôm lấy lồng ngực phập phồng thở hổn hển. Phải mất một lúc cô mới lấy lại được sự bình tĩnh, mồ hôi thấm đẫm trên trán nàng, nàng vừa sợ vừa khóc than:

“Đi chơi chi rồi bị lũ yêu rượt đuổi, giờ không biết đang ở đâu luôn đây. Rồi xong, lạc mất Linh Tú rồi…”

Bồ Công Anh luẩn quẩn mông lung nhìn xung quanh nơi này, một khu rừng u ám đày sát khí. Lớp sương mù mờ mờ ảo ảo lượn lờ không tan khiến cho mặt đất bị che lấp thoát ẩn thoát hiện, làm cô không nhìn thấy rõ đường đi cứ bị vấp phải đá và cây.

Và cứ thế Bồ Công Anh bước đi theo phản xạ của mình, dùng thuật linh thu hút đóm đóm để dẫn đường đi. Đang đi giữa chừng thì nàng chợt dừng lại khi nhìn thấy có một vật gì đó lồi lồi nhấp nhô lên xuống màu trắng xám. Cô đi lại gần xem thử thì cô thấy tiếng gầm gừ, cô quay người lại như chết chân tại chỗ, đôi mắt trân trân nhìn sói thành tinh vồ tới nhe hàm răng nhọn hoắt vớ bộ móng vuốt sắt nhọn.

Bồ Công Anh hét toáng toáng lên: “Aaaaaa….”

Đột nhiên vật tròn tròn có lông mà nàng vừa nhìn thấy hiện nguyên hình nửa người nửa thú tấn công lại sói thành tinh kia, chỉ với một động tác duy nhất đã khiến nó chết tươi tại chỗ quả thật nội công thâm sâu.

Bồ Công Anh giật mình bật người ra sau, mở toang đôi mắt to tròn nhìn thân ảnh nửa người nửa sói kia bỗng chốc chớp nhoáng hóa thành hình người nguyên vẹn. Trên người hắn khoác bộ y phục màu xanh dương, cả người toát lên sự cao ngạo lãnh cực nhưng lại có gì đó bí ẩn đen tối. Lông mày rậm, đôi mắt xếch cùng cái mũi cao quả là dung nhan kì lạ khó tả khiến cô phải ngẩng ngơ kinh ngạc thốt lên:

“Ta tưởng khắp tứ phương này chỉ có ngài Thanh Bình tưởng mạo không ai sánh bằng, ai ngờ ở chốn rừng thiên nước độc này lại gặp một ác thú đẹp dã man khủng khiếp.”

Ngay lập tức hắn dùng thuật dịch chuyển trong chối nháy ở ngay trước mặt Bồ Công Anh túm lấy cổ áo cô xếch lên, trừng trợn đôi mắt dữ tợn đúng chất của ánh mắt đáng sợ của loài sói muốn thủ tiêu con mồi, hắn gầm giọng lên:

“Ai nói với ngươi ta là ác thú hả? Ngươi là kẻ nào dám xâm phạm vào Ô Mộng Bất Tuyệt, ngươi đã sử dụng ám thuật gì phá kết giới vào đây phải không?”

Bồ Công Anh hớt hãi lúng ta lúng túng: “Ám thuật cái gì chứ? Con ác thú nhà người bị hâm hả?” rồi nàng hùng hổ hất tay đẩy ác thú này ra nhanh chân bỏ chạy, dùng thuật linh đánh trả nhưng không được.

“Gì vậy? Nơi này không sử dụng được linh lực sao? Xui dữ trời. Ôi quỷ thần ơi!”

Bồ Công Anh đã bị Bấc Bấc tóm cổ lôi đi mà không kịp phản kháng gì luôn.

“Ngươi hãy chờ sự phán xét của ngài Quỷ vương đi.”

“Thả ta ra cái con ác thú này… ta cũng chỉ là con bươm bướm yếu đuối thôi mà…”

Mặc cho Bồ Công Anh kêu ca khóc lóc thì vẫn bị Bấc Bấc kéo đi một cách phũ phàng.

Trong không gian yên lặng vắng vẻ, xung quanh cánh rừng hoa bất tử đen đỏ ám mị, dưới gốc cây mận tam hoa lâu đời có một suối đá với dòng nước chảy róc rách, làn khói sương mờ phảng phất quanh hồ nước.

San đang ngăm mình trong nước, đôi mắt khẽ nhắm hờ, trên cơ thể chằn chịt những vết sẹo. Trong lúc ở một mình như thế này thì hắn có thể an nhiên tháo chiếc mặt nạ ra khỏi gương mặt của mình một cách thoải mái. Thạch anh đen bay lơ lửng phía trên đầu hắn vì hắn đang tập trung tu luyện thuật linh.

“Aaaaaa”

“Ào”

Linh Tú bị đại bàng tinh thả rơi tự do xuống ngay hồ đá nuốt luôn viên thạch anh đen và ngã chìm xuống nước. San không kịp định thần chuyện gì đang xảy ra theo phản xạ vung đôi cánh che lại dung nhan của mình vì không muốn bắt kì kẻ lạ nào nhìn thấy.

Linh Tú từ dưới mặt nước ngoi lên, đưa tay vuốt nước trên khuôn mặt mình mà thốt lên: “Suýt nữa thì chết! Hình như mình vừa nuốt phải thứ gì rồi…” đang mơ hồ thì Linh Tú chợt khiếp vía hét toáng lên âm vang cánh rừng: “Cái gì vậy?”

Đôi mắt Linh Tú trợn tròn sững sờ nhìn con người mình trần với những vết sẹo dài và đôi cánh đen sải dài phía sau, ánh mắt hổ phắc sắc lạnh nhìn cô. Gương mặt đó bị mặt nạ khuyết che đi một nửa bên trái khiến ta cảm thấy sự bí ẩn tò mò.

San cảm nhận được kết giới của hắn tạo suốt ngàn năm nay chưa ai xâm phạm được, ấy vậy lại có kẻ lạ vào được.

Trong Tây Ma động.

“Quỳ xuống!”

Linh Tú và Bồ Công Anh bị hai tên quân đẩy mạnh quỳ đập cả đầu gối xuống nền đất mặc dù đau điếng mà không dám hét ầm lên.

“Quận chúa, cô có biết nơi này là đâu không vậy? Khi không ta bị tên ác thú kia bắt vào đây này. Ôi giật hết cả mình!”

Bồ Công Anh như câm nín víu chặt lấy tay của Linh Tú khi bắt gặp ánh mắt sắc bén đáng sợ của tên ác thú kia đang nhìn cô. Linh Tú mặt nhăn mày nhó đáp:

“Hình như chúng ta đi nhầm vào Ô Mộng Bất Tuyệt rồi, nơi này không phải là nơi chúng ta nên đặt chân tới đâu. Sao đột nhiên cảm thấy khó thở, tức ngực quá vậy ta.”

Linh Tú xoa xoa ngực của mình cảm thấy khó chịu kinh khủng, đến hơi thở cũng cảm thấy nặng nề. Cảm thấy cơ thể nóng lạnh khó tả, mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau túa ra ướt đẫm cả lưng áo, mà vốn dĩ cả bộ đồ trên người cô đều ướt sũng rồi, tóc cũng bết bết lại.

Vừa lúc đó, San từ bên trong bước ra với dáng vẻ đầy sự uy lực, bộ y phục màu đen càng khiến hắn trở nên phong lãnh khiến người khác cảm thấy dè chừng. Với chiến mặt nạ đen che dung nhan cùng màu tóc xám tro kia khiến hắn vô cùng khác biệt trong giới loài người này rồi, đó là những gì Linh Tú cảm nhận được.

Nhưng điều khiến Linh Tú thấy bâng khuâng con người này cảm giác quen quen, tựa tựa như bức họa nàng vẽ chân dung người trong mộng của cô vậy. Và cô sực nhớ ra là đã gặp hắn ở ngoài dưới chân núi Tam Giác Mạch, cô vô tư đứng dậy đưa tay chỉ thẳng vào mặt hắn cười hớn hở đáp:

“Hóa ra là ngài, cái người ta gặp ở Tam Giác Mạch, thảo nào trông cứ ngờ ngợ…”

“Ngươi dám chỉ tay vào mặt Quỷ vương?”

Tên hầu bên cạnh hắn trừng mắt hét lên khiến Linh Tú giật mình vội thụt tay lại. Thấy hắn ánh mắt đầy sự sát khí đáng sợ như thể muốn ăn tươi nuốt sống con mồi vậy, Linh Tú chỉ biết cuối đầu không dám nhìn thẳng vào mắt của hắn, đành bấm bụng xuống nước quỳ lạy van xin thảm thiết:

“Xin ngài hãy tha cho bọn ta. Chỉ vì ham chơi nên bị mấy con yêu quái bắt tới đây thôi chứ bọn ta có biết gì nơi này đâu.”

“Kết giới của ngài kiên cố cỡ vậy mà nàng ta vào đây được hay thật, trông khi nàng ta chỉ là người phàm đang tu luyện thuật linh. Ngài nên xem lại thuật linh của mình đi là vừa… còn linh thú của ngài canh hác kiểu gì để kẻ lạ vô mà không hay biết luôn…”

“Im miệng!”

Đan Mạch bậm môi lại không dám nói gì nữa mà lặng lẽ đứng nép một góc mà thầm rủa:

“Cái bản mặt ngài ta thề nếu không có mặt nạ đó che đi cái sự lãnh khốc của ngài không thì có mà chết khiếp…”

San dùng thuật dịch chuyển một cách như cái bóng đứng ngay trước mặt Linh Tú làm cô hết hồn suýt ngã ngửa, hai ánh mắt trực diện nhìn nhau. Ngay lập tức hắn sử dụng con mắt tâm linh để kiểm tra linh thức của nàng ta. Hào quang trong mắt lóe lên áp sát.

“Ngài làm gì quận chúa vậy hả?”

Bồ Công Anh gân cổ quát lên mà xông tới định cản hắn thì bị Bấc Bấc phóng một chút linh lực khiến nàng ngã phịch xuống một cách đau đớn.

“Ngài ra tay phũ phàng với nữ nhân quá rồi đấy. Dẫu sao nàng ta cũng chỉ là một nữ nhân yếu đuối với linh lực thấp kém thôi mà. Đúng là chủ nào tớ đó!”

Đan Mạch mắng nhiếc lườm nguýt Bấc Bấc khẽ chạy tới nhẹ nhàng đỡ Bồ Công Anh đứng lên. Bấc Bấc chẳng quan tâm tới, vẻ mặt lạnh như tiền.

Trong vô thức San nhìn thấy một vài hình ảnh: “Lông vũ?”

Ai đó đã xăm sợi lông vũ màu đen yểm chú sức mạnh lên đó nên mới mở được kết giới dễ dàng như vậy, mà lông vũ này chỉ có duy nhất hắn sở hữu sao có thể. Nàng ta sở hữu thuật linh cũng không phải dạng vừa chỉ là do vào Ô Mộng Bất Tuyệt này nên mọi linh lực bị kìm hãm lại thôi.

Bất chợt một sức mạnh phát ra từ Linh Tú khiến San bị văn ra sau không giữ được thăng bằng cũng may nhờ có Bấc Bấc đỡ hắn.

Bấc Bấc nhìn hắn lo lắng hỏi: “Ngài không sao đấy chứ?”

San nhíu mày nhìn Linh Tú một cách chú mục, không hiểu sao tim lại nhói lên một cách bất thường. Xong hắn lại một lần dùng thuật linh để hút viên thạch anh đen trong người nàng ta ra nhưng ngay lập tức nàng ta đã dùng linh lực phản kháng lại và dỏng giọng lên chửi bới:

“Này cái tên mặt lạnh ác khí kia, ngươi vừa vừa phải thôi. Ta bỏ hết cái phẩm danh quận chúa mà quỳ xuống cầu xin ngươi mà ngươi định hút hết sức mạnh của ta hay sao hả? Có gì thì ra đấu tay đôi với ta đây này… còn cái tên ác thú kia dám đánh bạn hữu của ta hả… Hôm nay ta sẽ liều mạng với các ngươi…”

Dứt lời Linh Tú xông tới thì ngay lập tức bị Bấc Bấc phản lại bằng ba đường móng vuốt hư vô xẹt ngay vào người, khiến Linh Tú ngã khụy ôm lấy tay mình vì lãnh ngay ba vết cắt rách cả vạt áo rỉ máu.

San lạnh lùng tiến lại đôi ba bước chân nhưng không nhìn Linh Tú chỉ trầm giọng bảo: “Ngươi không phải đối thủ của linh thú ta, càng không thể đánh thắng ta. Khi nào chưa nôn ra được thạch anh đen thì ngươi đừng nghĩ việc rời khỏi đây.”

Nói xong San đi lướt qua nàng ta một cách thẳng thừng, bất chợt máu trong miệng hộc ra. Có lẽ do Linh Tú nuốt viên thạch anh đen mang chính sức mạnh của hắn nên phản nghịch lại khiến hắn bị tổn thương không hề nhẹ.

Linh Tú phẫn nộ giận dữ mà gân cổ lên tiếng:

“Cái viên thạch anh đen đó là cái quỷ gì mà bắt ta nôn ra chứ? Nó làm ta khó chịu chết đi được.”

“4000 năm linh lực của ngài ấy mới luyện ra được nó vậy mà cô chiếm lấy. Liệu hồn mà lấy nó ra không thì cái mạng của cô và cả tiểu yêu hồ điệp kia sẽ tan thành tro bụi.”

Bấc Bấc bình thản nói nhưng ánh mắt hắn nhìn nàng như lời cảnh cáo vậy rồi rời khỏi đây nhưng không quên liếc nhìn tiểu yêu kia làm Bồ Công Anh thoáng rùng mình.

Đan Mạch lắc đầu ngán ngẩm đáp: “Hai cô xui xẻo khi rơi vào cái nơi ất ơ này rồi, gặp ngay cái tên quỷ vương vốn khét tiếng tàn nhẫn không ai bằng. Thiên ma giới còn phải kinh sợ kìa mà… còn linh thú của hắn, loài sói luôn là hung thần chiến binh mạnh ngang ngửa với các chiền thần trên thiên dưới ma đấy.”

“Ngươi im mồm đi. Tại vì con nai xinh đẹp kia nên bọn ta mới bị lạc vô đây này.”

Linh Tú quay sang chửi một mách như tác gáo nước lạnh vào mặt Đan Mạch vậy, làm hắn đơ ra như cây cơ nhìn cô. Nếu mà hắn nói con nai đó chính là hắn chắc bị hai nữ nhân này xé xát ra làm khô nai luôn mất.

“Linh Tú, chúng ta không thể ở lại đây được. Chẳng phải tối nay ngươi phải thực hiện nghi thức diện quân sao?”

Nghe Bồ Công Anh nói vậy Linh Tú tự đưa tay đánh vào trán mình, thở phắt một cái than vãn:

“Khi không lén lút đi chơi làm gì để giờ bị nhốt ở đây luôn. Không được, ta phải rời khỏi đây thôi, còn cái viên thạch anh gì kệ luôn đi.”

Rồi Linh Tú quay người nhanh chóng rời khỏi đây nhưng vừa mới bước chứa tới cửa thì bị một đánh bật ra ngã phịch xuống, đây là cú ngã lần thứ ba của nàng. Vẻ mặt nàng hiện rõ sự đau thốn vô cùng, tức muốn nổ đom đóm mắt mà la lên:

“Đau chết mất!”

Bồ Công Anh vội đỡ Linh Tú đứng dậy lo lắng hỏi: “Này, không sao đấy chứ?”

“Ê này, 4000 năm linh lực của Quỷ vương mà cô nói đi là đi được sao? Cánh cửa bị phong ấn rồi, cô không thoát được đâu.”

Đan Mạch nhìn Linh Tú đáp, nhìn vẻ mặt tức tối với ánh mắt phẫn nộ của nàng ta hắn cũng đủ hiểu tức điên tới cỡ nào. Nhưng mà càng nhìn hắn càng cảm thấy người con gái này cứ quen quen kiểu gì đấy, như đã từng gặp ở đâu đó rồi.

Linh Tú nổi quạu lên chửi: “Quỷ vương cái gì? Ác quỷ thì có…”

“Ủa quỷ vương với ác quỷ là một mà…” Đan Mạch lơ ngơ ngác.

Chapter
1 Chương 1: Miền kí ức
2 Chương 2: Quỷ Vương
3 Chương 3: Tên thiếu niên San
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6: Ác quỷ đội lốt người
7 Chương 7: Trừng phạt
8 Chương 8: chọc phải tổ kiến lửa
9 Chương 9: Làm loạn
10 Chương 10
11 Chương 11: Mỹ nam lầu xanh
12 Chương 12: Sự phân vân
13 Chương 13: Cánh đồng hoa lúa mạch
14 Chương 14: Trái tim ta không phải đồ vật
15 Chương 15: Nàng không có tình cảm với ta sao?
16 Chương 16: Một chút nhen nhóm trong tim
17 Chương 17: Ta bảo vệ huynh
18 Chương 18: Thiên Vương Quân
19 Chương 19: Không xứng
20 Chương 20: Lời hứa
21 Chương 21: Vết xước trong tim
22 Chương 22: Chất độc hoa Tuyệt Vọng
23 Chương 23: Tạm biệt tình yêu đời ta
24 Chương 24: Sự thật 4000 năm (1)
25 Chương 25: Sự thật 4000 năm (2)
26 Chương 26: Sự thật 4000 năm (3)
27 Chương 27: Bắt đầu từ đâu kết thúc từ đó
28 Chương 28: Đùa cợt
29 Chương 29: Tổn thương
30 Chương 30: Sức mạnh hủy diệt
31 Chương 31: Căm hận
32 Chương 32: Nguyện
33 Chương 33: Tận cùng của nỗi đau
34 Chương 34: Tuyệt vọng
35 Chương 35: Từ bỏ kiếp nhân duyên
36 Chương 36: Nếu có thể bảo hộ người bình an thì sợ gì thân tại địa ngục vô gián
Chapter

Updated 36 Episodes

1
Chương 1: Miền kí ức
2
Chương 2: Quỷ Vương
3
Chương 3: Tên thiếu niên San
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6: Ác quỷ đội lốt người
7
Chương 7: Trừng phạt
8
Chương 8: chọc phải tổ kiến lửa
9
Chương 9: Làm loạn
10
Chương 10
11
Chương 11: Mỹ nam lầu xanh
12
Chương 12: Sự phân vân
13
Chương 13: Cánh đồng hoa lúa mạch
14
Chương 14: Trái tim ta không phải đồ vật
15
Chương 15: Nàng không có tình cảm với ta sao?
16
Chương 16: Một chút nhen nhóm trong tim
17
Chương 17: Ta bảo vệ huynh
18
Chương 18: Thiên Vương Quân
19
Chương 19: Không xứng
20
Chương 20: Lời hứa
21
Chương 21: Vết xước trong tim
22
Chương 22: Chất độc hoa Tuyệt Vọng
23
Chương 23: Tạm biệt tình yêu đời ta
24
Chương 24: Sự thật 4000 năm (1)
25
Chương 25: Sự thật 4000 năm (2)
26
Chương 26: Sự thật 4000 năm (3)
27
Chương 27: Bắt đầu từ đâu kết thúc từ đó
28
Chương 28: Đùa cợt
29
Chương 29: Tổn thương
30
Chương 30: Sức mạnh hủy diệt
31
Chương 31: Căm hận
32
Chương 32: Nguyện
33
Chương 33: Tận cùng của nỗi đau
34
Chương 34: Tuyệt vọng
35
Chương 35: Từ bỏ kiếp nhân duyên
36
Chương 36: Nếu có thể bảo hộ người bình an thì sợ gì thân tại địa ngục vô gián

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play