“Ninh Lâm? Lambert Ninh Lâm? Đây là tên đầy đủ của em?” Trần Nam dư thừa hỏi.
Cái tên này khá là lạ!
Cậu học sinh lúng túng, hơi thở vẫn chưa ổn định, chỉ biết gật đầu:
“Dạ.”
Trần Nam đương nhiên thắc mắc, đâu ra một đứa nhóc mang họ nước ngoài ở đây thế này.
“Ba em là người nước ngoài?”
Cậu tóc tên Ninh Lâm kia chợt tròn xoe mắt nhìn, sau đó cật lực lắc đầu.
“Không ạ, họ của em được đặt theo họ của mẹ..., là họ... của Pháp.”
Tất cả mọi người xung quanh lại lần nữa được một phen hú hồn.
Hơi doạ người đấy nha.
Nói như vậy hẳn cậu ta cũng có nét lai Pháp sao? Hèn gì cứ thấy là lạ. Tuy nhìn chung tổng thể gương mặt kia vẫn rất thuần tuý nét Châu Á, nhưng làn da trắng nõn kết hợp thêm mái tóc nâu kia lại làm cho người ta có cảm giác đặc biệt khác lạ.
Vì tất cả đều bị mấy màn hỏi đáp này làm cho kinh ngạc, nên đến cả Trần Nam cũng tự nhiên tạm thời quên mất cậu ta vừa nãy mới xồng xộc phóng như tên lửa vào đây.
Đến khi định thần lại, anh ta lại bắt đầu nhíu mày.
“Được rồi, nhưng em có thể giải thích vì sao bây giờ mới đến được không?”
Bây giờ đã là cuối tiết rồi. Trần Nam vì mới ngày đầu đến trường nhậm chức nên còn nhiều thứ thủ tục phải lo, cho nên đi trễ thì không nói. Nhưng còn cậu ta, một tên học sinh kì lạ đột nhiên xuất hiện vào giờ phút này!?
Ninh Lâm đứng gãi đầu, lúng túng lắp bắp trả lời:
“Dạ, em... em. Tại em đi trễ ạ!”
Cả lớp lại nhịn không được mà lại rộ một trận cười.
Cậu bạn này thật thú vị nhỉ! Cậu ta bị cái gì vậy chứ? Giả bộ nghe không hiểu tiếng Việt à, có lố quá không vậy!?
Trần Nam vừa bị làm tức bởi cái lớp mất trật tự này, vừa bị câu trả lời kia làm cho sôi máu nóng trong người. Kìm nén cơn giận, mới nghiêm túc nói:
“Ai chẳng biết em đi trễ, ý tôi hỏi là tại sao lại đi trễ?”
Ninh Lâm có chút lo sợ, mọi thứ xung quanh như muốn vùi dập cậu xuống một cái hố lớn, đâu đâu cũng là ánh mắt soi xét, là tiếng xì xào cười nhạo, là những câu hỏi dồn dập hướng về phía cậu. Cậu ta tay siết chặt dây cặp đeo chéo bên hông, ánh mắt láo liên không tìm thấy tiêu cự chính xác, mơ hồ trả lời:
“Em có việc gấp đột xuất, bây giờ... bây giờ mới xong nên đi trễ ạ.”
Nhìn tên nhóc này lúng ta lúng túng đứng trước lớp, trả lời cũng không có câu nào ra hồn.
Trần Nam tuy giận nhưng không muốn gây ồn ào khó dễ thêm nữa, mất công lại tạo ấn tượng xấu khó gần trong mắt học sinh, dù sao hôm nay cũng là ngày đầu tiên nhận lớp cho nên đành thở dài một tiếng rồi hướng về cậu ta phất tay:
“Được rồi, lần sau chú ý đi đúng giờ. Về lớp tìm chỗ ngồi đi.”
Ninh Lâm cúi đầu chào một cái rồi quay về phía lớp, nhìn xuống một đống đầu người lúc nha lúc nhúc khiến cậu ta hoa cả mắt. Những ánh nhìn kia dường như đều đổ dồn về cậu, khiến cậu cảm giác rất không được tự nhiên. Đảo mắt một vòng, nhận ra rằng chỉ có cái bàn sát tường cuối dãy bên trái là còn trống, bèn tiến tới và ngồi xuống.
Đây là loại bàn đơn, mỗi học sinh một bàn, chia thành bốn dãy dọc trong lớp. Nhìn chung lớp này khoảng chừng ba mươi đến ba lăm người gì đó.
Đột nhiên, từ bàn phía trước có một cậu học sinh quay đầu lui phía Ninh Lâm, tươi cười nói:
“Hi, chào! Cậu là Ninh Lâm đúng không? Mình tên Nhất Thiên.”
Cậu học sinh này có khuôn mặt rất sáng sủa, tóc tai gọn gàng. Lúc cười lên lại càng ấm áp dễ coi hơn, cảm giác thân thiện dễ gần khiến Ninh Lâm cũng đỡ căng thẳng đi một chút, tuy nhiên cậu ta cũng chỉ “Ừ” một tiếng cho có lệ.
Cậu bạn tên Nhất Thiên kia cũng không tỏ ra khó chịu, lại cười nhẹ một cái rồi quay lên.
“Uây! Nè nè... Ha lô! Chào bạn học mới.”
Một cô gái ngồi cùng hàng với cậu phía bên phải nghiêng đầu qua chào hỏi, đôi mắt cười đến sắp nhắm tịt lại, tiếp tục nhỏ giọng nói:
“Tao... à... e hèm... mình tên Linh Nhi. Tóc cậu đẹp thiệt đó, là tóc tự nhiên luôn hở?”
Ninh Lâm nhìn cô bạn, lại trả lời bằng một tiếng “Ừ”.
Cô bạn này vẫn chưa hết tò mò, tiếp tục hỏi.
“Tên cậu lạ thiệt đó, hồi nãy thầy giáo đọc họ của cậu là gì ấy nhỉ?”
Chưa kịp đợi để Ninh Lâm trả lời, thì phía trên đã vang lên một giọng nói trầm nhưng vang lớn:
“Được rồi, tất cả ổn định trật tự nghe tôi nói. Vì đây là lần đầu tiên tôi làm chủ nhiệm của một lớp, cũng là lần đầu tiên các em bước vào ngôi trường cấp ba này. Nên hi vọng mọi người cố gắng phấn đấu, học tập và giúp đỡ lẫn nhau, hôm nay trước tiên tôi sẽ phân công ban cán bộ lớp.
Do chưa tiếp xúc nhiều với các em nên tôi cũng chưa thể biết rõ năng lực của từng người, trên tay tôi ngoài danh sách học sinh lớp, còn có kèm theo thành tích thi đầu vào của các em, nếu không có ai có ý kiến, tôi sẽ phân công ban cán bộ dựa vào bảng thành tích này.
Còn ai muốn và cảm thấy mình có thể đảm nhiệm chức vụ gì, có thể tự mình đề xuất bản thân.”
Đây là trường cấp ba dân lập nổi tiếng nhất nhì thành phố, vừa nổi tiếng về độ sang giàu cũng vừa nổi tiếng về độ học lực. Muốn vào đây cho dù là để học hay là để dạy đều cũng không dễ dàng gì, nếu không vì là có tiền hay có năng lực, thì cũng là chính vì có cả hai. Chỉ có hơn chứ không hề có kém!
Trần Nam tuy mới hai mươi lăm tuổi nhưng đã hoàn thành xong chương trình cao học, hiện đang tiếp tục chuẩn bị cho việc trở thành nghiên cứu sinh và bảo vệ luận án.
Sau khi kết thúc khoá trao đổi sinh với một trường đại học ở Bangkok liền quay về và được tuyển chọn vào vị trí như hiện tại.
Có thể nói ngắn gọn chính là một người tuổi trẻ tài cao, trâu bò hơn người ta một bậc. Ngay kể cả người dạy lâu năm và có bề dày thành tích, kinh nghiệm nhất ở đây ít nhiều cũng nể nang hắn ta một chút.
Tuy nhiên, khi nhìn vào bảng điểm thành tích, Trần Nam lại một lần nữa bị làm cho ngạc nhiên khi cái tên gây chú ý nhất bây giờ - Lambert Ninh Lâm, hàng kế bên là điểm thành tích lại bỏ trống?
Vậy cậu ta vào đây bằng cách nào, tiền, quan hệ? Thật khiến người ta không khỏi thắc mắc.
Tạm bỏ qua suy nghĩ ấy một bên, Trần Nam bắt đầu tập trung phân công ban cán bộ.
Sau một hồi xem xét, Nhất Thiên - người có thành tích đứng đầu được phân làm lớp trưởng.
Tiếp theo là lớp phó học tập - cô bé có mái tóc đen dài Ly Ly. Rồi đến tổ trưởng các tổ, lớp phó văn thể mỹ cũng phân luôn.
Tưởng chừng như xong hết tất cả, bỗng dưng nhớ ra điều gì, Trần Nam đảo mắt một vòng, quét qua phía góc cuối lớp.
“À... chút nữa thì quên mất, tuy trường ta vẫn có lao công dọn dẹp vệ sinh nhưng dù sao vẫn cần ý thức tự giác và giữ gìn vệ sinh của mỗi người của các em, cho nên hiện tại còn thiếu lớp phó lao động nữa... Em kia, Ninh Lâm! Cái này giao cho em đi.”
Ninh Lâm ở dưới đang cúi đầu nhìn mặt bàn, nghe tới câu nói này liền lập tức ngẩng mặt đầu như được bật công tắc, ngơ ngác:
“Hả???”
“Hả cái gì mà hả, đầu óc em treo trên mây à? Cứ như vậy mà làm đi, cũng hết giờ rồi. Sắp đến tiết tiếp theo của giáo viên khác, hi vọng các em có thể ngoan ngoãn học tập, đừng để tôi phải nói nhiều.”
“???”
Một câu nói này của Trần Nam khiến Ninh Lâm như chết lặng, cả những học sinh khác cũng thầm than:
Tưởng đâu là nam thần trong mộng kiểu đẹp trai xán lạn vui tươi hoà đồng, ai ngờ là thầy giáo mặt lạnh hắc ám vô tình!
Thảm rồi! Thảm thật rồi!
Updated 32 Episodes
Comments