Hạ gia.
“Lão gia à, ông sẽ gả An Mai cho một tên lớn hơn con bé tận mười hai tuổi sao, còn tương lai con bé sẽ ra sao đây chứ, thời đại nào rồi, mà vẫn còn cổ súy cái hôn ước định sẵn chết tiệt đó.”
Tiếng bà Miên Giai Lợi, đang trách móc chồng mình, ông Hạ Bách Niên:
“Tôi không phải do hôn ước định sẵn đó mà gả con bé, nhưng bà phải hiểu, chính là ở đây, Mãnh Thị, là tập đoàn Mãnh Thị đó, bà có biết không,
tuy lớn hơn mười hai tuổi nhưng nó chín chắn, không như vài cái đứa choai choai không biết lo kia. Vả lại, khi con bé gả qua đó, ăn sung mặc sướng chỉ là một phần nhỏ với gia thế Mãnh gia thôi,
ngoài ra, nó sẽ được bảo đảm về mọi mặt tương lai sau này, và Hạ gia chúng ta có thể đứng vững ở cái đất Thiên Thành này. Bà nghĩ cái gì đó lớn hơn chút đi. Có được không hả?”
Bà Lợi lại tru tréo lên:
“Cũng là con, vậy ông đưa con gái cưng của ông về mà gả nó đi, chúng tôi nhường hết sung sướng cho nó cả đấy.
Ban đầu, hôn ước là của mẹ nó với mẹ của tên kia cơ mà, sao lại bắt con gái tôi gả đi chứ. Vả lại, nó cũng là người Hạ gia, ăn cơm của Hạ gia, bây giờ đến lúc nó trả ơn rồi đấy.”
Một giọng nói nũng nịu lên tiếng:
“Bố à, con dù gì cũng còn nhỏ tuổi, không biết làm vợ là thế nào, con vẫn còn muốn ở nhà với bố mẹ lâu hơn một chút, bố muốn gả thì gả An Bối đi, chị ấy dù gì cũng lớn hơn con,
vả lại, người ta cũng có chỉ định là An Mai hay An Bối đâu, bố gả chị ấy đi đi. Nhất nữa là hôn ước của dì Dạ kia mà, con đâu phải con dì Dạ đâu mà lại gả con chứ.”
Ông Niên thở dài, không còn biết nói gì với mẹ con nhà này nữa, ông cũng chỉ là lo cho tương lai con gái và Hạ gia, còn chưa biết nói gì, bỗng có một giọng nói uy nghiêm lên tiếng:
“Ai cho phép gọi tên người lớn như thế, nhà này, còn tới lượt các người lên tiếng sao, nói không muốn gả là không gả sao, dù có tự vẫn chết thì tôi cũng đem xác cô qua Mãnh gia ném ở đó.”
Cả ba người quay đầu nhìn về hướng cầu thang, đó là Hạ lão phu nhân, Mộc Tú Trinh, mẹ của Hạ Bách Niên.
Bà mặc một chiếc sườn xám màu tím, tuy đã ngoài sáu mươi, nhưng vóc dáng rất thanh mảnh, tóc chỉ điểm vài cọng bạc, gương mặt lúc nào cũng đầy mùi thuốc súng,
đến Hạ Bách Niên cũng phải kiêng dè vài phần, bà đang bước từng bước oai phong đi xuống cầu thang, chợt ngoài cửa có một tiếng nói trong trẻo vọng vào:
“Nội, con về rồi.”
Nhìn ra, một cô gái với làn da trắng hồng khỏe khoắn, gương mặt điềm đạm, đôi mắt hai mí sáng lấp lánh như sao, cặp chân mày mỏng nhẹ gọn gàng, hàng mi cong vút,
đôi môi đang nở nụ cười nhẹ nhàng mang lại cảm giác man mát như ngọn gió xuân đầu mùa, mái tóc dài xoăn nhẹ bồng bềnh được cột cao gọn gàng,
cô đang mặc một chiếc áo đầm màu vàng nhạt đơn giản, từ cô toát ra vẻ tự nhiên, trang nhã, năng động, khỏe mạnh và có chút tùy hứng,
không bận tâm đến bất kì điều gì, tất cả những vẻ đẹp đó tạo nên một cô gái mang một khí chất khác người.
Đó là Hạ An Bối, đại tiểu thơ của Hạ gia, cô vừa từ nước Kim trở về, liền đi thẳng về nhà:
“Con còn biết đến bà già này sao, đi biệt tích một tuần lễ, con làm nội tức chết mới hả dạ phải không.”
Hạ lão phu nhân trách móc nói, nhưng tay thì khẽ đánh yêu cô. Ông Hạ liền lên tiếng:
“Ăn gì chưa, vào dì Bạch làm gì đó cho con ăn nhé.”
An Bối đáp:
“Con ăn rồi, hôm nay bố không đến công ty sao, giờ này còn ở nhà.”
Bà Lợi liền chớp thời cơ lên tiếng:
“À, sẵn đây mẹ nói luôn đi, con nhất định không gả An Mai của con qua Mãnh thị đâu, An Bối cũng là người hạ gia,
còn lớn tuổi hơn An Mai nữa, nên làm chị nhất định phải gả trước em. Đến tuổi rồi, cũng nên thực hiện nghĩa vụ với Hạ gia chứ.”
An Bối nhìn qua bà nôi, thấy ngay sự khó xử trong mắt bà, dù gì An Mai và cô đều là cháu của bà, nhưng cô biết, bà nôi luôn giành tình cảm với mình nhiều hơn. Cô lên tiếng hỏi nôi:
“Chuyện hôn ước của mẹ con khi xưa sao, cưới thôi mà, ai cưới chả được. Nội đừng lo lắng, hại tới sức khỏe lắm, con gả là được chứ gì.”
Lão phu nhân nhìn An Bối, tuy đau lòng nhưng vẫn lạnh giọng nói:
“Con sao, tới lượt con lên tiếng sao.”
Bà Lợi nghe An Bối chịu gả liền mở cờ trong bụng, vui vẻ nói:
“Mẹ à, gả Bối Bối đi rồi nó vẫn được về kia mà, huống chi, Mãnh lão phu nhân cũng rất thân thiết với mẹ, sẽ tốt cả thôi.”
Lão phu nhân liền tức giận quay về phòng, An Bối đi theo bà, vào tới phòng, cô nhẹ nhàng nói:
“Nội à, con không phải vì họ, mà con vì con, con thật lòng muốn gả đi, nếu con gả qua Mãnh gia, nôi xem, có phải con sẽ càng có thêm người bảo vệ con không.
Phương chi, Mãnh lão thái thái còn là bạn thân của nội. Huống hồ, giao ước này là của mẹ con, con là con gái, thì phải thành toàn cho mẹ chứ.”
Lão phu nhân nhìn cô, nói:
“Con bé ngốc này, tuy ta và bà ta là bạn, nhưng cháu trai đấy hơn con những gần chục tuổi kia mà, lại còn muốn đâm đầu vào. Con sẽ thành góa phụ sớm thôi cháu à.”
An Bối nhẹ nhàng an ủi đáp lời bà nội:
“Vậy thì càng tốt, càng lớn tuổi, sẽ càng trưởng thành hơn, con không thích những người ít tuổi đâu.
Quyết định vậy đi nội, con sẽ gả qua bên đó. Nội thừa biết con mà, sẽ không sao đâu. Con sẽ thường xuyên về thăm nội.”
Bà Trinh nhìn đứa cháu gái trước mắt mình, làm bà nhớ về Thái Minh Dạ, mẹ của An Bối, con bé cũng rất hiểu chuyện và biết nghe lời y như mẹ nó vậy,
đứa con dâu bà rất mực yêu thương và hài lòng, nhưng sao lại bỏ bà đi sớm như thế chứ, khẽ đưa tay lên, vuốt tóc đứa cháu gái trước mặt mình, bà nhìn An Bối với anh mắt thương cảm và xót xa.
Updated 78 Episodes
Comments
鄭玉霞
Hay,rat thich
2024-09-16
0
Thiên Bình
Hay quá xá
2022-09-16
1
Thiên Kim Phan
Hay đó
2022-01-28
1