An Bối nằm một tư thế cho đến sáng hôm sau, dường như cảm thấy khắp người ê ẩm, cô từ từ mở mắt ra, khẽ nhích người để ngồi dậy,
hôm qua cô ngủ ngon thật sự, chỗ này đúng là một chỗ lí tưởng kia mà, lần đầu tiên trong căn phòng này cô không hề bị mất ngủ,
có lẽ vì mệt sao, không không, là do nó không rộng rãi, khẽ đưa tay lên trán, cô nói:
“Có lẽ nào mình bị mắc chứng sợ rộng rãi sao, nhưng sao mùi chua nhỉ, ôi tôi chua lè thế này, tắm, đi tắm thôi.”
An Bối xem đồng hồ, đã bảy rưỡi rồi, hôm nay cô không chạy bộ, vì hôm qua cô khá mệt mỏi, đứng lên đi thẳng vào nhà tắm,
tắm ra trên đầu còn quấn khăn, cô tự mình vệ sinh lau khô vết thương rồi băng bó lại. Điện thoại reo lên, cô bắt máy kẹp vào tai:
“Đây.”
Vừa nghe điện thoại, cô vừa đi lấy một bộ đồ thoải mái mặc vào, một áo thun rộng thùng thình, cô nham nhở xắn đại tay áo lên,
mặc cùng một quần jean lửng, nhưng hai ống quần rách tan nát, từ trên xuống, đây là phong cách cái bang sao,
bộ đồ nhìn không ra làm sao cả nhưng khi An Bối mặc vào khiến cô toát ra vẻ tự nhiên và rất tùy ý. Đầu dây kia nói gì đó, cô hỏi:
“Gửi số phòng cho mình nhé, cám ơn cậu.”
Nói rồi cô cúp máy, thì ra đó Lee, cậu bạn gọi báo rằng đã đưa Tố Hinh vào bệnh viện an toàn,
cô tiến lại soi gương, có trời mới biết khi cô mà dám mặc thế này ở Hạ gia thì bà nội sẽ cạo đầu cô mất,
còn nơi đây, ai biết cô là ai chứ, không cần trưng diện son phấn, cho ai xem, chồng sao, haha xin lỗi chồng cô là ai nhỉ.
Sau khi mặc đồ xong, An Bối xem đồng hồ, tám giờ mười lăm, cô mở cửa vẫn giữ nguyên khăn trùm đầu vô tư đi thẳng xuống nhà, miệng lầm rầm hào hứng nói:
“Hôm nay tiểu gia phải ăn sáng như một vị phu nhân mới được, đói thật đấy.”
Hai tay bỏ vào túi quần, chân ung dung đi xuống cầu thang, cô vừa đi vừa huýt sáo vui nhộn, xuống tới nơi cô quẹo thẳng vào bếp,
đã ngửi thấy một mùi thơm nức mũi rồi, vừa tới bếp, đang còn mải mê hít hà mùi thơm đồ ăn, chợt nhìn vào bàn ăn cô cảm thấy tuột cảm xúc.
Có ba người đang ngồi trên bàn ăn, hai đàn ông và một phụ nữ, người phụ nữ mặc một chiếc áo cổ xẻ sâu tới khe núi, chân váy mini ngắn cũn cỡn,
khi thấy An Bối vào cô nàng liền bật chế độ nai con bé bỏng, nhưng làm sao qua mắt cô được chứ, cô bắt được tín hiệu con nai vàng ngơ ngác rồi.
Hai người đàn ông còn lại một người thì mặc vest đen và người còn lại mặc vest trắng, nhìn vị vest trắng trông rất yêu mị,
còn người vest đen thì lạnh lùng, đầy bá khí trông có vẻ trịnh trọng lắm, khách nào đây nhỉ.
An Bối tiếp tục bình tĩnh, miệng vẫn huýt sáo ung dung bước vào bàn ăn, ngồi phía đối diện ba người kia, má Trương thấy cô thì vui vẻ nói:
“Ăn sáng nào.”
Nói rồi má Trương mang một bát sủi cảo ra cho An Bối, cô đưa mũi hít hà hương thơm của bát sủi cảo tỏa ra,
cô nói cám ơn rồi vui vẻ cầm muỗng lên ăn cách ngon lành, mặc kệ có vài con mắt đang nhìn mình. An Bối nói với vào bên trong bếp với má Trương:
“Ngon, ngon thật, đúng là mỹ vị mà.”
Má Trương vui vẻ nói:
“Ngon thì ăn nhiều chút, ăn nhiều chút, còn nhiều lắm đây.”
Ba người phía trước thấy cô ăn mà không đả động gì tới họ, người phụ nữ lên tiếng:
“Cô đây là…sao lại.”
An Bối cũng mặc kệ cô ta, cứ ăn vô tư, như không nghe thấy gì, cô gái có chút ngại ngùng, liền lớn tiếng hơn chút, nói:
“Cho hỏi, cô đây là…”
Không trả lời thì chắc sẽ hỏi hoài, An Bối gắp miếng sủi cảo lên miệng vừa nhai, vừa lười biếng nói:
“Cô muốn biết cái gì thì hỏi cho hẳn hoi vào, có mỗi câu cô đây là ai cũng phải lấp lửng.”
Cô gái kia chính thức ngại đỏ mặt, liền ngồi thẳng người, ưỡn ngực trịnh trọng hỏi An Bối:
“Vậy cho hỏi, vị tiểu thư đây là ai nhỉ, có vẻ như không biết đến tôn ti trật tự, hay phép lịch sự tối thiểu rồi, sao lại có thể tự nhiên như thế chứ, tôi chưa bao giờ gặp cô cả?”
Đoán chắc An Bối đã thẹn rồi, cô gái kia nâng mặt hướng về cô, ra vẻ đắc ý, nhưng An Bối nào có như thế,
cô không bao giờ đạp chân lên người khác, nhưng tuyệt đối cũng không bao giờ để người khác đạp lên chân mình, vẫn ăn vô tư, cô nói:
“Tôi nói vị tiểu thư này, có phải cô nên giới thiệu về mình trước không, cô vào nhà người khác, lí nào lại hỏi chủ nhà là ai nhỉ.
Lại còn muốn nói đến tôn ti và phép lịch sự tối thiểu với chủ nhà cơ đấy.”
An Bối vừa dứt lời, cô gái kia liền chau chặt mày lại, quay qua nũng nịu nhìn người đàn ông vest đen ra kiểu như bị ức hiếp ấy,
chợt một người đàn ông bụm miệng phì cười, thích thú nhìn An Bối anh ta lên tiếng:
“Đây chắc là Bối Bối nhỉ, anh là Kiều Sâm, còn đây là Na Minh, bọn anh đều là bạn của Mãnh Húc, lần đầu gặp nhau, chào em.”
An Bối cũng không lấy làm ngạc nhiên, cô tiếp tục ăn phần ăn của mình, không quan tâm mấy đến những gì anh ta nói, vì cô biết Mãnh Húc là đứa quái nào chứ, nói cô làm gì, vừa ăn vừa tùy hứng nói:
“Aiyo, bạn sao, bạn mà lại muốn nói về tôn ti trong nhà người khác nhỉ.”
Na Minh méo mặt liền nói:
“Xem ra cô vẫn chưa biết cách ứng xử nhỉ, Hạ tiểu thư đây vẫn còn non lắm đấy.”
An Bối không nói gì, quay sang nhẹ nhàng nói má Trương:
“Cho con thêm một tô, lấy thêm nhiều sủi cảo cho con nhé.”
Na Tháp thấy mình bị cho ăn bơ, tiếp tục công kích:
“Hạ tiểu thư đây đúng là ăn khỏe nhỉ, tôi thì chỉ ăn được ba miếng là no cả ngày rồi đấy.”
An Bối biết người này đang muốn kiếm chuyện đây mà, cô vọng vào nói với má Trương:
“Má Trương lấy một phần mời khách nhé, nhưng lấy một miếng thôi, tránh cho khách bị no cả ngày, lại không ăn cơm được, và, lần sau gọi tôi một tiếng Mãnh thiếu phu nhân nhé.”
Na Minh không ngờ An Bối có thể trắng trợn công kích mình như thế, cô biết mình đã há miệng mắc oai rồi,
An Bối quay qua Kiều Sâm, cô thấy anh ta đang hứng thú xem kịch, cô lịch sự nói:
“Cứ tự nhiên nhé, đừng khách sáo.”
Lại vô tình nhìn qua người đàn ông còn lại, thì thấy vị này đang nhìn cô với cặp mắt như đang uy hiếp, ánh nhìn đó như muốn xuyên thủng một tảng đá vậy, nhưng cô cũng mặc kệ, là bạn luôn hay sao nhỉ, sao không nói gì thế.
Nhưng bạn bè gì mà lại tới nhà người khác sáng sớm thế này chứ. Chợt người làm tiểu Trà đi tới nói với người đàn ông đấy:
“Cà phê của cậu chủ đây ạ.”
Nghe được hai tiếng “cậu chủ” An Bối liền ho sặc sụa, cô nhai như cắn phải lưỡi, vậy hóa ra, đây là chồng cô sao,
từ từ ngước lên, nhìn qua vị chồng đang phóng ánh mắt hình viên đạn về phía mình, cô ngay lập tức bật chế độ nhây lên:
“Ai yo, ch…chồ…chồng, à nay anh không đi làm sao, vậy cứ từ từ ăn nhé, em ăn no rồi.”
Miệng nói, nhưng cô đã đứng lên rồi, An Bối thoăn thắt chạy thẳng lên phòng mình. Khuôn mặt đỏ bừng, dần nóng lên,
vào phòng đóng cửa lại, cô ngồi trước bàn trang điểm, đưa hai tay lên vỗ vỗ vào khuôn mặt mình, miệng lầm rầm nói:
“Sao mà đẹp trai dữ vậy ông trời ơi, tiêu rồi, tiêu rồi.”
Cô đưa tay lên để vào tim mình, lồng ngực cô đang đập thình thịch, cô nhào lên nệm nằm úp mặt xuống, ôi gương mặt nóng lên rồi. Chỉ cần nhìn một lần thôi cô đã nhớ rất rõ rồi, huống chi vị chồng này còn rất đẹp trai nữa.
An Bối từ từ nhớ lại, hắn có cặp lông mày hổ nam tính, dáng long mày to, đuôi mày dài có hướng xếch lên trên, khá rậm nhưng rất gọn, đôi mắt màu đen pha chút nâu đậm,
đẹp đến mức khiến cho cô xuýt chút nữa thì thốt ra câu tán thưởng hắn ta khi nãy rồi, nhưng sự uy hiếp trong mắt hắn khi nhìn cô, đã vô tình làm hỏng vẻ đẹp hiếm có của nó.
Một chiếc mũi cao, một đôi môi mỏng, nơi khóe môi nhếch lên trên, tuy không cười nhưng nhìn như đang cười, dù gương mặt đang rất ngầu.
ổng thể lại, gương mặt hắn rất hoàn hảo, rất đẹp trai, An Bối lẩm bẩm:
“Ôi, đau tim mất thôi. Sao mà đẹp trai như thế chứ.”
Sau khi An Bối lên phòng, Kiều Sâm quay sang huýt sáo Mãnh Húc trêu hắn:
“Aiyo, cậu giấu kỹ nhé, bà xã cậu đúng là cực phẩm mà, còn rất lợi hại nữa.”
Na Minh bĩu môi nói:
“Cậu thì biết gì chứ, chỉ là hạng phụ nữ tầm thường.”
Kiều Sâm thở dài nói với Na Minh:
“Tháp Tháp à, cậu mới như ngáo đấy, cậu vào nhà người ta lại muốn làm ông trời sao, Bối Bối nói đúng rồi cậu còn không mau xem lại mình.”
Mãnh Húc quay sang hai người bạn rồi nói:
“Cậu thân với cô ta lắm sao, kêu An Bối đi. Chiều nay sẽ ký hợp đồng với Na Thị và Kiều Thị, bây giờ các cậu ăn xong rồi thì về được rồi đấy.”
Nói rồi hắn đứng lên đi thẳng lên tầng, mặc cho cậu bạn đang méo mặt oan uổng, còn cô bạn thì nhìn theo tiếc nuối.
Updated 78 Episodes
Comments
Nguyễn Văn Hùng
pha xử lý tuyệt vời.....!
2024-11-25
1
Phạm Hà Phương
Cuối cùng đã mặt đối mặt với nhau haha chết cười đôi vợ chồng này
2024-10-09
2
Ngô Huệ
Chị dễ thương nhưng thương không dễ
2024-10-21
2