Mãnh Gia.
“Không được ngủ, anh không được ngủ…a…a.”
An Bối chợt giật bắn mình, bật ngồi dậy, khẽ đưa tay chống lên trán, khắp người mồ hôi đầm đìa, vết nước mắt đã khô từ lúc nào,
đưa tay lên khẽ đặt trên tim mình, đêm nào cô cũng mơ một giấc mơ đó, cô dường như không thể quên ngày đó, khoảnh khắc đó,
khoảnh khắc chính tay mình đào hố chôn chính người bạn tốt nhất của cô,
chợt nhận ra rằng, tới tên anh ấy là gì, cô còn không biết,
nhắc đến, lòng cô như có ngàn vết dao đâm vào tim mình, cô tự nhủ:
“Chỉ là mơ thôi, chỉ là mơ thôi mà.”
Đưa tay lên xem đồng hồ, chỉ mới năm giờ sáng, như một thói quen,
An Bối dậy thay đồ đi chạy bộ, ra khỏi phòng thay đồ,
cô mặc quần thể thao dài màu xanh lam, và một chiếc áo thun ba lỗ, khoác ngoài thêm một chiếc áo khoác cùng bộ với quần,
từ từ đi tới bàn, cô nhìn thấy trên bàn có mấy chiếc chìa khóa và thẻ ngân hàng, có một tờ giấy ghi địa chỉ gì đó, đoán là có lẽ vị chồng kia để lại, cứ để đó đi chạy về rồi tính.
Bước ra ngoài, An Bối mới nhìn rõ được toàn cảnh, vì hôm qua trùm đầu kín bưng, thêm nữa là buổi tối, nên cô chưa nhìn rõ được diện mạo của Mãnh gia,
rất rộng rãi và cổ điển, đó như gọi là biệt phủ vậy, có cả một vườn hoa, rồi hồ nước có trồng hoa sen, hoa súng, xa xa còn có một sân khấu nữa, đó như là một khoảng sân chung để tụ họp và làm tiệc.
Gia nô đi lại tấp nập, ai gặp An Bối cũng cuối đầu gọi cô một tiếng thiếu phu nhân. Cô thật sự chưa quen với cách gọi này, cô vừa đi vừa lầm rầm nói:
“Thế kỷ bao nhiêu rồi, mà vẫn còn gọi thiếu phu nhân chứ, haha nhưng mà có chút oách đấy.”
Đi từ từ cũng tới được cổng lớn, để ra được cổng lớn, cô phải hỏi đường đi, còn sợ bị lạc nữa, đang tính đi chạy bộ, chợt nghe ai đó gọi:
“Thiếu phu nhân, Lão phu nhân cho gọi cô qua kia, mời cô.”
An Bối đi theo người nọ, đi đến một cái chòi, cô thấy có hai lão bà bà ngồi đó, người kia liền lên tiếng giới thiệu:
“Thưa thiếu phu nhân, đây là Chu lão phu nhân, là bà ngoại của cậu ba.”
An Bối đoán ra, cậu ba họ nói tới có lẽ là vị chồng kia của cô, bà nôi thì cô đã biết, vì là bạn rất thân của bà nội mình,
nhưng đây là bà ngoại của chồng cô sao, ôi sao trông cũng rất đẹp lão. Đẹp như bà nội của cô vậy. mái tóc muối tiêu bới cao sang trọng, mặc sườn xám nhung đen.
Còn bà nội Mãnh thì mặc sườn xám nhung đỏ mang đôi giày bít chân cùng màu với áo, tóc cũng bới hết ra sau.
Cô lễ phép cuối đầu thưa bà nội và bà ngoại. Chu lão phu nhân nở nụ cười hài lòng nói:
“Đứa trẻ ngoan, trông con y như tiểu Dạ vậy, dịu dàng, đằm thắm. Sau này, nếu tiểu Mãnh dám làm con không vui, chúng ta sẽ làm chủ cho con.”
An Bối nghe nhắc đến tên mẹ mình, cô khá ngạc nhiên, sao bà ngoại Chu lại biết mẹ mình nhỉ, cô tiếp tục vui vẻ ngồi tiếp chuyện với hai vị lão phu nhân, không chạy bộ nữa.
Có một điểm đặc biệt nơi An Bối, đó là cô rất kiên nhân với người lớn tuổi.
Ngồi nói chuyện vui vẻ một lúc lâu, Chu lão phu nhân cũng xin phép đi về, chỉ còn An Bối và bà nội Mãnh, bà âm trầm nói:
“Năm xưa mẹ của hai cháu là bạn thân như chị em,
hai đứa khi còn niên thiếu, đã định hôn sẵn với nhau,
nếu cả hai sinh con gái hoặc đều là con trai, sẽ vẫn là chị em chơi thân tình như tỉ muội, hoặc là anh em chí cốt,
nhưng nếu một trong hai đứa sinh con trai, thì sẽ kết thành thông gia,
để thân càng thêm thân, nhưng khi sinh thằng cháu trai của ta,
cũng chính là chồng cháu, tiểu Tước đã sinh khó mà qua đời,
nên thằng bé, từ khi sinh ra đã không được gặp mẹ,
Mãnh gia này, nó chỉ xem ta, tiểu Hung, và tiểu Hinh là ba người thân còn lại trên đời này của nó,
bây giờ có thêm con nữa cháu dâu à, dù cho nó có thế nào, thì ta mong con hãy bao dung cho thằng cháu trai này của ta với nhé.”
Nghĩ đến cuộc đối thoại tối hôm qua của cô và Mãnh Húc, cô thầm tự mỉa mai trong lòng:
“Cái tên này, bà nội hắn tử tế biết bao, mà sao hắn lại không giống chút gì từ bà nội hắn nhỉ.”
Nghĩ tới đây, cô mỉm cười nói với bà nội Mãnh:
“Vâng ạ, bà yên tâm, cháu sẽ luôn quan tâm anh ấy, tuy chỉ là mới, nhưng theo thời gian cháu tin anh ấy sẽ quen dần với sự có mặt của cháu thôi ạ.”
Có trời mới biết khi cô cười nói thế này, thật sự cô còn cảm thấy buồn nôn với chính mình nữa cơ, vì tới cả diện mạo hay tên của chồng mình cô cũng còn không quan tâm kia mà.
Bà nội Mãnh nghe An Bối nói thế cũng có chút an tâm, vì bà thừa biết thằng cháu trai này của mình cũng chả tha thiết gì với hôn lễ này đâu,
nhưng vì bà và vì người mẹ đã mất của nó nên nó mới nhượng bộ. Đang còn nói chuyện với bà nôi Mãnh, chợt một giọng nói ngọt ngào vang lên:
“Xem ra đây là em dâu sao, chào em, chị là Mãnh Tố Hinh, chị chồng em đây. Còn có anh cả nhưng hôm qua vừa tham dự hôn lễ của em xong,
anh cả và chị dâu đều bay về nước ngay trong đêm rồi, lần khác khi về sẽ giới thiệu sau nhé. Em có thể gọi chị là chị hai như em út.”
Em út sao, chị em nhà này có cách xưng hô hay đấy.
Vừa nói Tố Hinh vừa đưa hai tay về phía An Bối để bắt tay, đánh giá một chút người chị chồng trước mặt,
tướng mạo mảnh khảnh, thanh tao, đúng chuẩn tiểu thơ đài cát công chúa nhà giàu,
vóc dáng này cũng chỉ nhỏ nhắn như mình thôi, với con mắt nhìn người của một lính đánh thuê như cô, thì cô chị chồng này không hề chiêu trò, còn có vẻ rất thiện lương đây:
“Chào chị hai, em là Hạ An Bối, chị cứ gọi em là tiểu Bối hay Bối Bối đều được ạ.”
Bà nội Mãnh quay sang Tố Hinh nói:
“Con đừng dọa cho em dâu sợ nhé. Chỉ một thằng cháu trai kia là đủ rồi.”
Tố Hinh nũng nịu khoác tay bà nội nói:
“Con sẽ kết đồng minh với tiểu Bối, sẽ không bị em út ức hiếp con nữa, con là chị nó đó, mà nó có xem con là chị đâu, lúc nào cũng gõ đầu con như sủng vật ấy.”
An Bối lại ngạc nhiên, chị em nhà này thú vị đây, nghe giọng nói hôm qua của vị chồng nhà mình có vẻ như rất lạnh lùng, thế mà theo như lời chị ba này nói, có vẻ cũng hay cà khịa, đang nghĩ lung tung, Tố Hinh nói:
“Nội à, cũng trưa rồi, chúng ta vào ăn trưa rồi để tiểu Bối về nhà nữa chứ.”
Nói rồi An Bối và Tố Hinh dìu bà nội vào nhà ăn, Tố Hinh tính trịnh trọng lên tiếng giới thiệu:
“Em dâu à, chắc em chưa biết mặt hết mọi người nhỉ, để chị giới thiệu cho em nhé, đây là…”
Còn chưa nói hết câu, chợt có một giọng nam lên tiếng:
“Chị dài dòng thế làm gì chị hai, chưa biết bây giờ thì từ từ sẽ biết thôi, làm gì mà nóng vội như thế chứ, biết có bền không, đã đường đường chính chính trèo tới Mãnh gia rồi, còn sợ gì mà không biết mặt nhau.”
An Bối quay sang nhìn về hướng vừa phát ra tiếng nói, đó là một cậu trai chắc tầm hai mươi tuổi, đang ngồi bắt chéo chân lên ghế, ra vẻ rất công tử, rất phách lối,
còn chưa hết ngạc nhiên, lại nghe một giọng nói lanh lảnh từ trên cầu thang xuống, đi bên cạnh là một cô gái chỉ tầm mười sáu tuổi, gương mặt cũng chả khác gì thằng anh nó, cứ vênh vênh váo váo như thế:
“Tiểu Hằng à, con đừng vô lễ với chị dâu như thế chứ.”
Tố Hinh liền lên tiếng nói nhỏ với An Bối:
“Đó là vợ của bố, nhưng tụi chị gọi là dì.”
Và người cuối cùng cũng lên tiếng, ông vừa tiến tới kí nhẹ vào đầu cậu em trai kia, kéo ghế ngồi xuống nói:
“Con giữ mồm giữ miệng cho bố nhé. Đừng có không biết trên dưới. Nào tiểu Bối, con ngồi ăn cơm đi.”
Ngồi xuống, ông Hùng giới thiệu lại với cô một lượt, thì ra, người phụ nữ sang trọng kia là vợ thứ hai của ông, bà Lâm Duệ, cậu trai kia là Mãnh Hằng, và cô con gái bên cạnh là Mãnh Tố Hy, cô vừa ăn, vừa nghĩ trong đầu mình:
“Ồ, dòng họ H sao, trai gái gì cũng là chữ H cả, hay ho đây, nhưng haha, mình đều biết tên mọi người ở nhà chồng mình rồi, nhưng chả ai ngờ mình không biết tên chồng mình, nhưng sao không ai nói đến tên chồng mình nhỉ.”
Đang ngồi ăn cơm, ông Hùng nhìn về phía An Bối lên tiếng:
“Bố ít can thiệp vào chuyện ở công ty rồi, dạo gần đây cũng muốn dành thời gian cho gia đình, nên mọi chuyện ở công ty đều giao lại cho anh cả và chồng con,
nên nó rất bận rộn, thường xuyên vắng nhà, nếu có điều gì nó không phải con cứ về đây nói với bố nhé, bố đều làm chủ cho con.”
An Bối chỉ mỉm cười rồi nói:
“Bố yên tâm ạ, con sẽ chăm sóc anh ấy chu đáo.”
Một giọng nói trong trẻo vang lên, tuy giọng thì trong trẻo thuần khiết, nhưng sao nghe trong câu nói chỉ toàn dao với búa thế kia:
“Ai cũng mong ước được vào Mãnh gia làm dâu, chị đã vào được rồi thì ráng mà giữ vững cái chức thiếu phu nhân đấy.”
Miệng An Bối tuy cười, nhưng trong lòng cô thì khác:
“Tôi thèm lắm đấy, ngày tháng còn dài lắm các em chồng à.”
Bà nội đang ăn, sau khi nghe Tố Hy nói xong, liền đập bàn quát:
“Vô phép vô tắc, không còn ai dạy được cháu có phải không.”
Bà Duệ ngồi kế bên huých nhẹ vào tay Tố Hy ý bảo lo ăn đi, bà lên tiếng:
“Mẹ à, con bé còn nhỏ, có gì từ từ bảo nó, nó cũng chỉ nói sự thật chứ nó không biết nói dối mà mẹ.”
Ông Hùng quay qua lườm nhẹ bà Duệ, rồi nói:
“Nhà này còn có nóc, phải biết trên dưới, nhỏ thì cũng phải dạy, lớn rồi ai dạy nổi, ăn cơm.”
Bữa cơm cứ thế trôi qua, và cô chỉ nghe đầy mùi thuốc súng trên bàn ăn này. Ráng ăn hết chén cơm rồi chuồn lẹ thôi.
Updated 78 Episodes
Comments
Yan Yan
nhà là phải có nóc...haha ông bố của năm là đây
2022-01-15
6