Vừa mở cửa đi ra khỏi nhà vệ sinh, có một cô gái hoảng hốt chạy về phía An Bối kêu cứu, cô gái đó mặt cắt không còn một giọt máu nào, giọng run run nói:
“Làm ơn…cô gái à…bạn tôi… tiểu Hinh…”
Nghe đến tên chị chồng mình, An Bối lập tức ôm vai cô gái trước mặt lay mạnh gấp gáp hỏi:
“Bạn cô làm sao, bình tĩnh, mau nói nhanh lên.”
Thì ra đó là tiểu Đào, hai người vừa ra khỏi nhà vệ sinh, chợt có mấy tên bặm trợn vây họ lại,
chụp thuốc mê Tố Hinh và mang cô rời đi, thả tiểu Đào lại cô nàng sợ quá va phải An Bối, cô bị lay mạnh liền nói:
“Hinh Hinh bị bắt cóc mất rồi, chúng tôi vừa…”
An Bối chỉ cần nghe tới chữ “bị bắt cóc” cô lập tức bỏ tiểu Đào ra, lạnh lùng nói:
“Yên tâm, tôi sẽ đưa bạn cô về. Mau quay về nhà đi.”
An Bối với khuôn mặt giảm xuống âm độ, cô lập tức nhanh chân đi ra ngoài, đồng thời tay bấm vào một nút trên đồng hồ,
ra tới nơi cô không ghé về chỗ ngồi, mà tiến thẳng ra cửa quán bar lên xe nổ máy rồi phóng thẳng đến căn cứ của nhóm mình,
đồng thời khi nãy các bạn trong nhóm của cô không cần biết chuyện gì, chỉ biết khi nhận được tín hiệu khẩn cấp trên đồng hồ, cũng lập tức rời đi, và họ cũng đi thẳng tới căn cứ.
Trên đường đi, An Bối nói rõ tình hình cho các bạn, khác hẳn với sự vui vẻ khi nãy, giọng cô lạnh xuống và phân công nhiệm vụ:
“Kate, cậu kiểm tra camera quán bar, và kết nối giữ mọi liên lạc với nhóm, Tom sẽ bắn tỉa.
Còn lại, tất cả đi theo mình. Lần này là mình nhờ các cậu nhé, chị chồng mình bị bắt cóc rồi.”
Không một chút nề hà, An Bối nói xong, tất cả ai vào việc nấy, về tới căn cứ, cô lao thẳng vào phòng bằng một vận tốc nhanh nhất có thể,
thay đồ, bới cao hết tóc lên rồi vẽ màu ngụy trang, quay qua gom tất cả súng vào một giỏ lớn, với một khí thế hừng hực, cô và các bạn còn lại lao thẳng ra ngoài.
Từ khi nào Lee đã đậu xe sẵn ngoài cửa, sau khi cả nhóm lên xe, Lee lập tức phóng xe đi nhanh nhất có thể,
ngồi trong xe, người nào người nấy bắt đầu kiểm tra súng, đạn đủ mọi kiểu, An Bối vừa kiểm tra súng, vừa nói chuyện với Kate:
“Bell, xe bọn bắt cóc đi về hướng sân bay, mình kiểm tra hành trình, có một máy bay tư nhân chuẩn bị bay đi nước Hỏa, và chủ máy bay là ai cậu không ngờ tới đâu.”
Bell nhàn nhạt đáp lại:
“Ngạch Nhĩ.”
Kate hào hứng cười, cô bạn vui vẻ nói:
“Chiến thôi nào các tình yêu. Chúng tớ sẽ trả thù cho cậu Rose à.”
Lee lái xe, nghe Kate nói liền nhoẻn miệng cười, anh nói:
“Xem em kìa, chúng ta đang đi đánh trận đấy, em có vẻ hào hứng nhỉ.”
Kate bên này mắt nhìn các màn hình máy tính xung quanh mình, miệng thì ngậm một chiếc kẹo mút, một lúc sau cô nói:
“Bắt đầu đánh trận nào, em gửi định vị cho mọi người rồi nhé, mình đã vô hiệu hóa các cột đèn giao thông, cố gắng giữ liên lạc nào. Chiến thôi.”
Tất cả đều nhìn vào đồng hồ của mỗi người xác định vị trí Kate đã gửi, đường đến sân bay còn ba mươi cây số nữa. Mọi người ngồi trên xe tiếp tục chờ đợi.
Quay lại thời điểm lúc Tố Hinh bị bắt cóc, khi Mãnh Húc đang tiếp khách, một đàn em đi tới nói nhỏ vào tai anh, chợt khuôn mặt anh bỗng chốc xa xầm xuống, anh ra lệnh:
“Bắt lại.”
Chợt có ba đàn em tiến lên giữ vị khách trước mặt anh lại, kéo thẳng ra cửa lên một xe và đưa đi. Còn anh, sau đó cũng lên xe, phân phối công việc:
“Miêu, chúng ta đã trúng kế điệu hổ ly sơn, lập tức điều một nhóm thân thủ tốt nhất qua sân bay,
bọn chúng bắt cóc tiểu thư rồi, tôi sẽ đích thân xử lí vụ này cùng các chú, chờ tôi đến rồi mới hành động.”
Nói rồi anh lệnh cho vị tài xế gia đình kia rời khỏi vị trí lái, anh leo lên đạp xe tăng tốc thẳng tới sân bay.
Bên này, vì Lee là một cao thủ đua xe cừ nhất trong nhóm, và nhờ thêm sự hỗ trợ của Kate thì không cần nói.
Chỉ chạy và chạy không cần dừng đèn giao thông, cuối cùng cũng tới nơi, Bell ấn nhẹ vào tai mình nói:
“Kate, đã tới sân bay rồi.”
Lập tức Kate lướt các ngón tay mềm mại của mình trên các bàn phím xung quanh đó, cô bạn nhỏ xâm nhập vào hệ thống sân bay, để các bạn mình qua dễ dàng, chỉ năm giây sau cô nói:
“Thoáng, đi nào.”
Lee lập tức đạp mạnh chân ga lao vào sân đậu của máy bay, vừa phóng được năm cây số, bỗng hai bên đường băng xuất hiện mai phục, nả súng liên tục vào xe của nhóm họ. Bell la lên:
“Có mai phục.”
Lee lập tức bấm một nút điều khiển, mui xe từ từ mở ra, Jack xách khẩu M82 Barret từ từ chui lên mui xe, cậu bạn có vẻ rất phấn khởi, miệng hú lên nói lớn:
“Ba đến với các con rồi đây.”
Lời nói vừa dứt, Jack bắt đầu hào hứng nả súng, tiếng súng giòn giã vang lên, Lee nghe tiếng súng có vẻ như rất phấn khởi cậu bạn hú lớn càng nhấn mạnh chân ga hơn, Ann nhìn ra sau lưng, phấn khích nói:
“Cắt đuôi nào.”
Nói rồi cô bạn leo hẳn về băng sau, lee mở cốp xe, đồng thời bấm nút và phía cốp từ từ dâng lên một cái khiêng thép, Ann vui vẻ vào vị trí, xách khẩu hỏa tiễn ngắm chính xác từng xe đang bám theo đuôi xe mình, cô bắn tới đâu các xe phía sau nổ tới đó. Ann hào hứng hú lên.
Chợt bên tai Bell, Kate nói:
“Máy bay sắp cất cánh rồi, nhanh nào. Mình chỉ gây nhiễu chiếc máy bay đó nhiều nhất là ba mươi giây nữa thôi.”
Lee bắt đầu dùng đồ chơi đua xe của mình, cậu bạn mở ngăn chứa bình khí nén ni tơ, bấm một nút, và chiếc xe lập tức tăng vọt với vận tốc chóng mặt,
nếu ai không quen có lẽ sẽ đứng tim mà chết, chiếc xe lao nhanh vào màn đêm, như một chất kích thích khiến mọi người trên xe reo hò vui vẻ,
từ xa xa, An Bối nhìn thấy một thân ảnh nhỏ xíu quen thuộc, không ai khác đó là Tố Hinh, cô ấy đang bị lôi lên chiếc máy bay cạnh đó, An Bối chỉ tay về phía trước:
“Chị ấy kia rồi. Mau nào.”
Lee nhìn qua, đạp xe tiến lại gần hơn, anh nhìn thấy Tố Hinh, chợt như bị điện giật anh nói:
“Tiểu mĩ nhân.”
An Bối hiểu ý lập tức nhìn qua Lee, nhoẻn miệng cười, xe thắng két lại một cách dứt khoát, cô bạn ấn nhẹ vào tai nói:
“Tom?”
Đầu bên kia khẽ đáp:
“Chơi thôi nào.”
Cả nhóm xuống khỏi xe, hiên ngang tiến lại chiếc máy bay, không cần phải núp, cũng chẳng phải rình mò chờ thời cơ quái gì cả, dường như là thói quen gặp giặc đánh giặc, gặp quỷ giết quỷ,
hoặc là đã phân chia từ trước, họ chia nhau ra chiến đấu, An Bối đánh một nhóm khoảng mười tên to con bặm trợn đang vây quanh canh giữ Tố Hinh,
Lee thì đánh vòng ngoài giữ cho không tên nào vào làm phiền An Bối, Jack và Ann thì đánh những tên xuất hiện đột xuất.
Và cứ hai giây lại có một tiếng súng vang lên hạ gục một đối thủ. Thì ra, chính là Tom, anh chàng là một nguyên tố bí ẩn,
một tay bắn tỉa cừ khôi trong nhóm, anh chàng này đi một xe riêng và đã vào vị trí đâu đó ngoài kia rồi.
Một cảnh tượng đánh nhau rất đẹp mắt, nhóm của An Bối chỉ khều qua khều lại là gục một tên, họ không dùng súng, chỉ dùng dao, và khi đã rút dao ra khỏi túi thì đối thủ chỉ từ thua cho tới thảm mà thôi.
Updated 78 Episodes
Comments
Tuyến Vũ Tuyến
truyện quá hay , cảm ơn tác giả
2024-12-20
0
Nguyễn Văn Hùng
truyện hay/Rose//Rose//Rose/
2024-11-25
1
Thiên Bình
Xuất sắc quá tg ơi
2022-09-16
2