Lái xe về tới Dạ Tước, cô chỉ đậu xe sát vào lề, An Bối dặn anh bảo vệ vì cô còn đi nữa, không cần đánh xe vào gara. Cô nàng xải bước dài vào nhà và đi thẳng về phòng lựa đồ, lại một chiếc đầm phong cách Boho nữa,
nhưng là đầm ngắn trên đầu gối, đầm hai dây, rất màu mè, trông cũng rất xinh xắn, kèm thêm một áo khoác măng tô dài màu da bò, cô bạn hào hứng huýt sáo vui vẻ, liền tắm rửa ròi lên đồ, vì cũng sắp đến giờ hẹn các bạn rồi.
Bên ngoài cổng, khi cô vừa vào nhà, thì một chiếc Cadillac cũng về, tài xế trong xe nhìn ra, thấy một chiếc xe rất lạ, hạ kiếng xuống hỏi anh bảo vệ:
“Này, xe ai mà ngang nhiên đậu ngay cổng vậy, không biết đây là nhà ai sao?”
Anh bảo vệ lí nhí trả lời:
“Là xe mợ đó, mợ còn đi nữa nên dặn không cần đánh vào gara, chút nữa mợ đi ngay.”
Tất nhiên, cậu chủ ngồi trong xe cũng nghe thấy, anh lái xe nhìn qua gương, thấy khuôn mặt cậu chủ mình, là biết không hài lòng rồi, anh cười hòa hoãn nói:
“Ai yo, chút nữa đi thì không cần đánh vào là đúng rồi, cứ để chút mợ xuống đi cho tiện, anh mở cổng tôi chạy xe vào nhé.”
Miệng nói nhưng mắt anh tài xế đá đá ra hiệu cho anh bảo vệ. Vừa xuống xe, Mãnh Húc đi thẳng lên lầu một, hắn mạnh tay gõ cửa phòng An Bối, nhưng vẫn không ai mở cửa, hắn quay về phòng mình, tắm rửa thay đồ,
rồi lại ra gõ cửa phòng kế bên, nhưng cũng không ai mở cửa, hắn rất không hài lòng quay người bỏ xuống nhà, đi thẳng vào phòng bếp lấy nước uống,
chợt từ trên cầu thang một thân ảnh đang thoăn thoắt đi xuống, cũng như khi sáng, gấp gáp ra khỏi nhà, thấy vậy hắn từ phòng bếp vọng ra gằng giọng hỏi:
“Tại sao tôi gõ cửa mà cô không mở cửa?”
An Bối đã ra gần đến cửa nhưng nghe giọng đàn ông lên tiếng hỏi, cô liền quay lại nhìn, à, thì ra là vị chồng, cô liền dựa vào cửa mỉa mai hỏi lại:
“Chồng à, anh là đang hỏi vợ sao?”
Khi cô quay lại hắn thấy cô đeo khẩu trang nên cũng không nhìn rõ mặt cô, mà hắn ta cũng chẳng muốn nhìn làm gì.
Nhưng sao cô ta lại xưng hô thế kia, là muốn làm bẽ mặt hắn sao, nhưng hắn đã thoáng đỏ mặt một chút, quay chỗ khác rót nước, nhưng vẫn bình tĩnh hỏi tiếp:
“Xe ngoài cổng là xe ai?”
Cô từ từ tiến vào gần bếp, đứng khoanh tay dựa vào cầu thang, đáp chỉ một chữ ngắn gọn, không dài dòng:
“Tôi.”
Mãnh Húc nghe tiếng An Bối đang gần nhà ăn, hắn chính thức quay lưng về phía cô, nhìn ra cửa sổ, chỉ muốn giấu gương mặt đang đỏ bừng của mình, nghe ra thái độ của cô gái này, hắn không mấy hài lòng, lại hơi cao giọng hỏi tiếp:
“Xe tôi đưa cho cô đâu?”
An Bối nhoẻn miệng cười, lười biếng lên tiếng:
“Xem ra, người Mãnh gia nói chuyện không tôn trọng người đối diện chút nào nhỉ, tôi ngay đây mà anh nói chuyện nhìn đi đâu thế, và xe anh để đâu thì còn đấy.”
Hắn ta càng điên tiết hơn, để đâu thì còn đấy nghĩa là còn ở Mãnh gia sao, giỏi, giỏi thật rồi, hắn lại hỏi:
“Người dưng thì cần gì biết mặt nhau, cô cứ làm tốt cái chức thiếu phu nhân của mình là được, tại sao không dùng xe tôi đưa? Cô tính làm mất mặt Mãnh gia sao?”
Cô nhìn hắn ta một cách khó hiểu, im một chút không biết đang nghĩ gì, một lúc sau vẫn thái độ mỉa mai ấy, cô trả lời:
“Tôi có xe rồi, lấy xe anh làm gì! Vả lại, anh biết mặt tôi sao, ai biết tôi là vợ anh chứ, chồng tôi còn không biết mặt tôi thì làm sao thiên hạ biết mặt tôi được, lo gì mà sợ mất mặt chứ, chồng à, anh nói xem, vợ nói có phải không?”
Hắn bất lực không biết nên nói gì tiếp theo, vì tất cả những gì cô ta nói đều rất đúng, một người bất bại trên thương trường như hắn, sao bây giờ lại bó tay trước con oắt này thế chứ, đang còn nghĩ thì An Bối lên tiếng:
“Còn gì nữa không, tôi bận lắm đấy, đi đây.”
An Bối nói vọng vào trong:
“Má Trương à, tối nay cháu không ăn tối nhé.”
Nói rồi An Bối quay người đi thẳng ra cổng, má Trương còn chưa kịp thưa gửi gì, nhìn ra đã không thấy người đâu rồi,
bà thở dài đi vào bếp nói với Mãnh Húc còn đang sôi máu vì bị ai kia chọc cho tức điên lên:
“Con bé về đây đã hơn một tuần rồi, mà má Trương chưa nấu được bữa ăn nào đàng hoàng cho con bé cả.
Đến trường ngày nào cũng học hai buổi sáng chiều, ngày nào cũng bảo không cần mang cơm hộp theo. Ăn ngoài thường xuyên như thế, sao mà đảm bảo được chứ.”
Mãnh Húc nghe má Trương nói càng sôi máu hơn, hắn âm trầm nói:
“Cô ta đã nói là không cần, thì chính là không cần, má Trương cứ lo việc của má đi. Cứ kệ cô ta, cô ta xem đây là Hạ gia sao.”
Má Trương nghe thấy cậu chủ mình đang nóng nảy, nhưng gì mà thể hiện nhỉ, bà nhẹ nhàng lên tiếng nói:
“Con bé là đứa hiểu chuyện, nó lại rất ngoan nữa, cậu chủ à, con là đang nói ai thế?”
Mãnh Húc nghe má Trương khen An Bối, hắn quay qua lạnh lùng nói:
“Má Trương bị cô ta che mắt rồi, con sẽ không dễ bị cô ta lừa đâu, một thời gian nữa, má sẽ thấy bản chất của cô ta thôi.”
Nói rồi hắn cũng đi thẳng ra cửa, chiều nay hắn còn phải đi tiếp một đối tác rất quan trọng, phải lấy lại tinh thần mới được, đúng là không vui vẻ gì. Phải nghĩ cách chấn chỉnh lại mới được, vô phép vô tắc mà.
Một màn đấu đá vừa rồi, đã lọt vào mắt người giúp việc trẻ tuổi kia, gương mặt ả dần trở nên đắc chí hơn, má Trương quay qua thấy cô đang đứng trong một góc, quay lưng về phía mình, bà lên tiếng gọi:
“Tiểu Trà à, đứng đó làm gì, lại trốn việc sao, mau đi làm việc đi.”
Cô ả giật bắn mình, quay lại miệng cười giả lả, nói:
“Rõ là cậu chủ chẳng có chút tình cảm nào với người kia cả, thế mà vẫn phải kết hôn với cô ta, mà cô ta cũng thật là không biết nặng nhẹ, nói chuyện không biết tôn trọng cậu chủ,
có vợ nào mà lại có thái độ như thế với chồng mình không chứ, má Trương à, con thấy cô ta cũng chẳng ở đây bền đâu. Má không cần phải quá tốt với cô ta làm gì cho phí sức.”
Nghe cô ả nói như thế, má Trương lập tức chỉnh:
“Đó là những lời mà một người giúp việc nên nói về chủ của mình sao, tôi thấy cô chắc cũng không cần công việc này rồi nhỉ.”
Nghe má Trương nói với vẻ không hài lòng, cô liền lên tiếng thanh minh:
“Con làm gì có chứ, con chỉ nói đùa chút thôi mà, mà con cũng chỉ dám nói với má thôi chứ sao dám nói trước mặt cậu chủ chứ.”
Má Trương thở dài lên tiếng:
“Tốt nhất là như thế đi, cô an phận thì còn có công việc mà làm, chớ có si tâm vọng tưởng đến những thứ không bao giờ thuộc về mình, ai cũng có số có phần hết rồi,
cái gì của mình thì có thế nào cũng quay về với mình, nhưng không phải của mình dù có bỏ vào tủ khóa lại thì nó vẫn tụt khỏi tay mình thôi. Mau đi làm việc đi.”
Nói rồi má Trương rời đi, còn cô ả kia bị má Trương vạch trần khiến cô càng nóng mặt, gương mặt liền trở nên hung ác hơn, ả ta tự nhủ:
“Bà già ngu dốt, cứ chờ đó mà xem, khi tôi đường đường chính chính bước vào cửa Mãnh gia, thì bà cũng phải gọi tôi một tiếng mợ chủ đấy,
nhưng đừng hòng, bà sẽ không có cơ hội gọi tôi là mợ chủ đâu, vì khi tôi trở thành nữ chủ nhân của nhà này, người tôi đuổi đầu tiên sẽ là bà đấy, đúng là không biết nặng nhẹ.”
Đứng tơ tưởng một lúc, ả ta vùng vằng tay chân quay đi làm việc. thì ra, đây mới chính là tâm tư của ả, lại muốn trèo cao đây mà.
Updated 78 Episodes
Comments
Phạm Hà Phương
Đúng là si tâm vọng tưởng. Ko biết mình là ai
2024-10-09
0
Thiên Bình
Bik ngay là thể loại trà xanh mà
2022-09-16
2
Yan Yan
ồ, tra nữ đã xuất hiện. lại có người không an phận rồi
2022-01-15
3