Sau khi thấy chị chồng mình đã sắp ngất, An Bối tiến tới nắm tay Tố Hinh, thấy chị không có chút bất động nào, cô quay lại lay thật mạnh vào vai chị, thấy Tố Hinh đã sợ tái mặt rồi, cô lên tiếng nói:
“Máy bay sắp nổ rồi, nếu còn không đi là chết chắc.”
Tố Hinh nghe ra cái gì mà sắp nổ, cô liền hoàn hồn, run rẩy đứng lên, An Bối kéo cô chạy ra khỏi căn phòng đó,
đi xuống gặp Mãnh Húc, thấy cửa máy bay đã mở sẵn, cô có hơi ngạc nhiên, làm gì phải mở cửa máy bay chứ, cô lên tiếng nói:
“Người đây. Mau hạ cánh thôi.”
Mãnh Húc lạnh lùng nói:
“Mau! Nhảy thôi, máy bay mất lái rồi.”
An Bối hục hặc chửi thề:
“Chết tiệt, tôi và anh nhảy được, còn người này sao mà nhảy.”
Mãnh Húc quay sang thấy chị mình, nhưng vì trong nhà không ai biết hắn giao du với thế giới ngầm, nên hắn đành không lên tiếng tránh cho chị mình nhận ra, một lúc sau, An Bối nói:
“Lee, lập tức đón người.”
Phía Lee đáp:
“Cứt thật, mau ra cửa.”
Cả ba người đều ra cửa máy bay, An Bối chỉ vào cửa trên mui xe rồi quay qua nói với Tố Hinh:
“Nhìn cái lỗ đó, chỉ cần nhảy, xe tự khắc hứng chị. Mau nhảy.”
Tố Hinh, mặt tái xanh, hai chân cô nhũn rồi, đứng còn không vững sao mà nhảy đây. An Bối vỗ trán quay qua nói gì đó với Mãnh Húc, hắn cũng tái xanh, liền nói:
“Không được, không…”
Còn chưa nói xong, An Bối ghì Tố Hinh lôi cô đứng lên, tiếp đó, đẩy mạnh cô xuống khỏi máy bay,
bị đẩy bất ngờ, Tố Hinh điên đảo sợ hãi nhắm chặt mắt gào hét um sùm, tay múa loạn xạ lên, bên trên An Bối giữ chặt chân chị chồng lại, nhưng do lực đẩy mạnh cũng lôi cả người An Bối theo,
Mãnh Húc bàng hoàng ngồi xuống chụp chân An Bối lại, tạo nên một dây người mà An Bối là người ở giữa chịu lực kéo từ hai phía.
Cộng thêm lực gió làm đung đưa Tố Hinh bên dưới, sự kéo dãn của hai bên làm vết thương ngay vai cô giãn theo, An Bối đau đớn gào thét với Lee:
“Mau!”
Bên dưới, người nhóm Ann và nhóm Mãnh Húc chứng kiến một màn này, ai ai cũng nín thở chờ đợi màn đón người của Lee,
nếu như lúc này chẳng may Mãnh Húc trượt tay thì An Bối sẽ tan xương nát thịt mất thôi, Lee cũng vã mồ hôi,
không ngờ An Bối dám chơi trò này, vì khi nãy lúc cô nói nhỏ vào tai Mãnh Húc anh nghe được là:
“Khi anh bàng hoàng thì phải nắm chân tôi ngay lập tức.”
Cuối cùng, Lee cũng lên tới, nhờ vào sự nhạy cảm của dân đua xe, và tính chuyên nghiệp của lính đánh thuê, cộng với chiều cao một mét chín mươi của mình,
anh nhanh chóng dùng một thùng đạn đè lên chân ga, còn mình thì trèo lên đón Tố Hinh, anh quát:
“Thả!”
Ngay lập tức An Bối buông Tố Hinh ra, Lee bên dưới phối hợp với cô, bắt được Tố Hinh đưa thẳng vào trong xe, anh quay lại lại vô lăng và rời khỏi đường băng, An Bối thở phào nhẹ nhõm, quay lên hét với Mãnh Húc:
“Kéo tôi lên.”
Mãnh Húc không hiểu vì sao, nhưng không chút do dự lập tức kéo An Bối lên, vừa lên tới,
cô nàng liền lấy một cái hộp nhỏ hình chữ nhật như gói thuốc lá trong túi áo ra, cô thao tác nhanh gọn, đặt cái hộp nhỏ đó vào một nơi, bấm bấm gì đó, rồi lập tức nói:
“Ann, đón mình.”
Nói xong, cô nắm tay Mãnh Húc ra cửa máy bay, hắn cũng biết cái hộp đó là gì, và khi cô kéo hắn, hắn cũng biết là họ sẽ làm gì,
nhưng sao cô gái nhỏ này can trường như thế, còn chơi ác như thế, máy bay rơi cũng sẽ nổ tung cần gì phải đặt bom.
Còn chưa nghĩ hết, An Bối ôm chặt eo hắn ngả một hơi rớt gọn vào xe Ann.
Sau khi đã vào xe, An Bối chính thức mệt mỏi và đau vết thương nơi vai rồi, cô nằm gọn trong lòng Mãnh Húc, thậm chí còn không muốn cử động một chút nào,
vì cô cảm thấy người đàn ông này thơm thật, mùi vị đàn ông là thế này sao, thoang thoảng mùi mồ hôi và mùi thơm của quần áo hay nước hoa gì đó quyện lại,
nghĩ một lúc, đây là dòng nước hoa Tb, ôi sao mùi hương này quen thuộc đến thế kia chứ, cô đã ngửi được mùi hương này ở đâu rồi,
tuy cô đang đau, nhưng mùi hương này làm cô nghiện mất, đây không là tiếng sét ái tình, mà là tiếng sét hương vị, chỉ ngửi một lần làm cô thích mất rồi.
Chợt một tiếng bùm đinh tai nhức óc, kéo cô về hiện tại, Ann phấn khích vỗ tay hoan hô nói:
“Mọi người thấy sản phẩm mới của mình thế nào, đây là loại mình phỏng theo chùm pháo hoa mà chế tạo đấy,
công lực cực kỳ mạnh, nhưng khi bum, thì không khác gì pháo hoa đón năm mới nhé. Rực rỡ.”
Tom nhẹ nhàng lên tiếng:
“Rose thân mến, thù đã trả cho cậu, yên nghỉ nhé.”
Cả xe chợt rơi vào yên ắng, không ai nói gì, dường như là mặc niệm một ai đó, chỉ còn mỗi tiếng hơi thở nặng nhọc của mọi người,
một lúc sau, Mãnh Húc lên tiếng phá tan bầu không khí này:
“Tôi không hiểu, tại sao còn cần phải đặt bom trong khi máy bay rớt hắn cũng sẽ tan xương nát thịt.”
Jack lên tiếng hỏi:
“Ai chứng minh được điều đó chứ, vẫn có không phẩy không không không một trường hợp có một người còn sống đấy, chúng tôi không muốn hắn rơi vào phần trăm hiếm hoi đấy.”
An Bối lúc này đã rời khỏi lòng Mãnh Húc từ khi nào rồi, cô đang an vị ở ghế kế bên hắn, vừa tháo miếng vải nơi vết thương, vừa nhẹ nhàng nhả ra từng từ:
“Giết chóc là một cách để tồn tại, chỉ có kẻ thù chết thì mới không còn kẻ nào dám rờ vào lưng chúng ta thôi.”
Bên phía Lee, sau khi anh đón được Tố Hinh vào xe, cô vẫn còn gào hét vì sợ, quay về ghế lái, anh xách theo Tố Hinh lên ghế lái phụ, nhẹ nhàng nói:
“Tiểu mĩ nhân, tôi đón được em rồi, an toàn rồi, đừng sợ nữa.”
Nhưng cô nào có nghe ra được lời anh nói chứ, cô vẫn cứ hét um sùm trong xe, Lee lập tức rời khỏi đường băng,
anh nhanh tay lái xe ra điểm đã hẹn trước với họ, tới một nơi khá tối nhưng an toàn, anh ngừng xe,
mở cửa đi xuống, vòng qua bên kia anh mở cửa ghì hai vai của Tố Hinh, anh lại trấn an cô:
“Hinh nhi, em an toàn rồi, không hét nữa, nếu chúng nghe được sẽ lại bắt em khi đó tôi sẽ không cứu em đâu.”
Ôi, thật vô dụng mà, cô nàng lại càng hét lớn lên nữa, Lee bất lực không biết làm gì, anh đánh liều phủ môi mình lên môi cô,
bất ngờ bị hôn, cô gái liền im bặt ngay lập tức, Lee thấy đã ổn, anh nhẹ nhàng rời khỏi môi cô,
Tố Hinh không hét nữa, nhưng cô vỡ òa lên khóc, Lee kéo cô vào lòng mình, cô cũng ôm chặt nơi hông anh vỡ òa vì sợ hãi, anh nhẹ nhàng an ủi:
“Hinh nhi ngoan, em an toàn rồi, sẽ đưa em về Mãnh gia ngay thôi, có được không?”
Chỉ một lúc cô đã nín, có lẽ vì sợ hãi và mệt quá, đã ngủ thiếp trong lòng Lee. Anh nhẹ nhàng đặt cô ngồi ngay ngắn vào ghế lái phụ,
vuốt ve khuôn mặt sợ hãi của cô, anh khẽ vén các sợi tóc trước trán cô cho gọn gàng.
Lee yên tĩnh đứng chờ nhóm mình, chợt nhớ lại hình ảnh khi thả người trên máy bay, anh khẽ rùng mình, không ngờ An Bối lại có thể làm được như thế,
trong nhóm, Tom là vua bắn tỉa và còn là một bác sĩ thiên tài, Kate là nữ hoàng của các thiết bị máy móc,
Jack là một bậc thầy về địa chất và có một sức bền dũng mãnh, Ann là một cô gái luôn xem bom là những món đồ chơi thú vị, Lee là một bậc thầy về xe và cũng là tay đua khét tiếng trong giới đua xe chợ đen,
nhưng những điều đó có là gì nếu không có ai liều mạng để khai thác triệt để hay chỉ huy những khả năng đó của họ,
và xếp về độ liều thì anh chỉ nói rằng An Bối mà số hai thì không ai dám đứng số một, nhưng cô liều rất có kế hoạch, chỉ khi nắm chắc phần thắng trong tay,
dù chỉ là một phần trăm cô cũng sẽ làm. Lee khẽ nhếch miệng cười, ngán ngẩm lắc đầu. Nhưng nhóm họ lại là một nhòm rất đắt hàng,
trong giới lính đánh thuê khi biết tin nhóm họ rục rịch muốn giải nghệ, ai cũng tiếc thay không thì khuyên họ không nên giải nghệ sớm như thế.
Updated 78 Episodes
Comments
Nguyễn Văn Hùng
đã mấy hôm rồi mệt không đọc truyện hôm nay đọc truyện này hay quá tuyệt vời/Heart//Heart//Heart//Rose//Rose//Rose/
2024-11-25
1
Ngọc Trâm Thượng Võ
Truyện hay quá
2024-10-25
1
Phạm Hà Phương
Một màn hành động vô cùng kịch tính
2024-10-09
2