Cuối cùng nhóm Mãnh Húc cũng đã tới nơi rồi, từ xa đã thấy đang có hỗn loạn, hắn liền lao khỏi xe, cùng đàn em xông vào đánh tiếp, còn mình thì vừa đánh vừa tìm chị,
Trong lúc nhóm An Bối đang đánh nhau, thấy nhóm Mãnh Húc tới Ann la lên:
“Con mẹ nó, ở đâu ra mà lắm người nhỉ, nhưng mà bà cân tất nhé.”
Vừa nói xong, Ann chợt nhìn lại, có gì đó sai sai, nhận ra rằng, lại là một nhóm khác tới, Ann lại hào hứng la lên với các bạn:
“Đây là chị viện nhé.”
Nói rồi cô đánh tiếp, An Bối ngó xung quanh tìm Tố Hinh, chợt cô nhìn thấy ba tên trọc đầu đang hung hăng lôi lôi kéo kéo chị về phía máy bay,
cô nhanh chân tiến tới giải cứu chị chồng mình, khi đã đâm chết được hai tên, bất ngờ có một tên đi từ trên máy bay xuống,
tên đó núp ngay cạnh cửa máy bay, hắn ta cầm súng nhắm thẳng vào Tố Hinh.
Khi An Bối nắm tay chị chuẩn bị kéo ra ngoài, cô quay lại nhìn thấy hắn, cùng lúc này tên đó đồng thời nổ súng bắn về phía họ,
An Bối không chút do dự quay lưng ra đỡ viên đạn đó cho Tố Hinh, vì cũng là một người dùng súng cô đoán được đường đi của viên đạn, nên khi đỡ viên đạn đấy,
cô cũng biết cách để không gây nguy hiểm cho chính mình, viên đạn cắm vào vai An Bối, máu từ từ tuôn ra. An Bối khẽ khụy xuống. nhưng tay vẫn còn nắm chặt tay Tố Hinh.
Tố Hinh hoảng sợ không biết vì sao người này lại đỡ đạn cho mình, theo phản xạ cô đưa tay lên bịt vào chỗ bị thương cho An Bối,
nhưng chưa kịp chạm vào vết thương, thì một tên ôm gọn Tố Hinh đi thẳng lên máy bay, máy bay lập tức lăn bánh, vì nãy giờ đang ở sân chờ bay kia mà.
An Bối lập tức gào ầm lên:
“Lee, ra xe.”
Lee bên này cũng thấy tiểu mỹ nhân bị đưa lên máy bay rồi, thêm vào An Bối quát lên, anh lập tức lao ra xe nổ máy,
An Bối lên xe, Lee nhấn chân ga đuổi theo máy bay, một màn từ khi cô đỡ đạn cho tới khi thấy chị mình bị đưa lên máy bay, Mãnh Húc đều thu vào mắt mình, hắn cũng đua theo máy bay.
Trên xe, An Bối xé một miếng vải tự cột vào vết thương cầm máu cho mình, cô cũng không quan tâm đến chi viện con mẹ gì cả, cô chỉ biết, bây giờ cô phải cứu được chị chồng mình.
Sau khi cột vết thương rồi, nhìn phía trước,
chiếc máy bay đang còn mở cửa cho các xe đàn em chúng chạy lên, chỉ còn ba xe nữa thôi là chiếc máy bay sẽ đóng cửa cô nói:
“Kate, mình cần cậu gây nhiễu chiếc máy bay thêm mười lăm giây, chỉ mười lắm giây thôi.”
Bên này Kate quan sát, dường như đã hiểu ý định của bạn mình, cô lập tức múa máy các ngón tay lạch cạch lạch trên bàn phím. An Bối quay sang nói Lee:
“Mở mui xe.”
Lee hấp tấp đáp lại:
“Để anh, em cầm lái đi.”
An Bối không nói nhiều, cô liền đứng lên đu thẳng lên mui xe, Lee cũng không đưa đẩy nữa, vì biết khi cô đã quyết định rồi thì có trời cũng không ngăn cản được.
An Bối từ từ trèo lên mui xe, cô nằm dài ghì chặt hai tay qua hai bên chờ đợi, hai giây sau Kate nói:
“Đi!”
An Bối nhẹ nhàng đứng lên, ban đầu có hơi nghiêng ngả nhưng chỉ một giây đã lấy lại thăng bằng, An Bối đanh mặt lại, miệng nói:
“Ann, Jack, Tom.”
Bên kia đáp lại:
“Đi!”
An Bối nhanh chân chạy lướt trên mui xe của địch đang xếp hàng chờ lên máy bay, ngay khi cô rời đi, Lee liền lách qua một bên nhường chỗ cho xe Ann tiến lên,
mỗi bước chân cô lướt trên mui xe, khi rời qua xe khác thì chiếc xe phía sau liền bị Ann bắn hỏa tiễn cho nổ,
còn Jack thì nả súng bắn về những tên đang đứng ngay cửa máy bay dẹp đường cho An Bối lên máy bay thuận lợi.
Vừa kịp chạy lên Mãnh Húc đã kịp chứng kiến một màn phối hợp ăn ý của họ, hắn đoán ra được có lẽ họ cũng đang cố cứu chị mình,
nói thì dài dòng như thế nhưng cả một quá trình chỉ diễn ra chưa đến một phút, cô gái kia lướt thoăn thoắt trên mui xe,
từ xe này qua xe khác, khiến hắn cũng bất ngờ, rất chuyên nghiệp và điêu luyện.
Mãnh Húc đạp chân ga tiến gần chiếc máy bay hơn, quay qua kêu đàn em cầm lái, hắn cũng đu lên máy bay,
vì trước đó nhóm An Bối đã dọn đường sẵn nên anh dễ dàng leo lên, Lee nhìn thấy một màn này, anh nhoẻn miệng cười rồi lẩm bẩm:
“Gan cũng to đấy, nhưng đã dọn sẵn rồi.”
Từ xa Jack thấy có ai đó leo lên máy bay, cậu liền nhắm súng tính bắn, nhưng Lee bên kia kịp nhìn thấy anh vôi lên tiếng ngăn cản:
“Jack, cũng đi cứu người như chúng ta.”
An Bối đã đu lên máy bay thành công, khi biết được cô đã lên máy bay rồi, bọn chúng liền tắt hết đèn nhằm che mắt cô,
An Bối lấy một chiếc kính nhìn xuyên đêm đeo lên, cô dễ dàng hơn bọn chúng nhiều, ai có ngờ cô có cả thứ đồ chơi này chứ, cô nói:
“Cậu để quên đồ chơi trong túi mình đấy Kate, nhưng nhờ thế mà bây giờ thử nghiệm luôn nhé.”
Chỉ là một thử nghiệm ngẫu hứng của Kate, không ngờ bây giờ lại có tác dụng như thế. Cô nhẹ nhàng nhìn thấy địch liền núp xung quanh những thùng hàng trên máy bay.
Chiếc kính này cho phép nhận dạng, địch là màu đỏ, An Bối đang chuẩn bị tấn công, chợt có ai đó phía sau ghì cổ mình xuống,
cô lập tức quay lại tính vung tay đánh trả nhưng chiếc kính báo người này màu hồng, cô hỏi Kate:
“Màu hồng là thế quái nào chứ?”
Kate cười khà khà, cô bạn lên tiếng nói:
“À, cũng có khả năng màu hồng sao, màu xanh lá là quân ta, còn màu hồng bảy mươi phần trăm là người phe ta.”
An Bối hỏi người đang ghì chặt cổ mình:
“Cứu Tố Hinh sao?”
Người đó đáp:
“Cô cũng thế sao?”
Chưa kịp lên tiếng trả lời, họ nghe tiếng cửa máy bay đóng lại, thôi xong con mẹ nói rồi, An Bối nhếch miệng lên cười bất lực rồi mỉa mai nói:
“Ngồi xuống đây tôi bảo.”
Mãnh Húc khá ngạc nhiên, vì chưa ai dám nói với hắn bằng thái độ như thế cả, nhưng bây giờ không phải lúc thị uy,
hắn không chút nghi ngờ lập tức ngồi xuống, An Bối liền triển khai kế hoạch, sau khi xong, hai người chia nhau ra hành động,
cô tháo kính ra đưa cho hắn ta, còn mình thì dùng chính kinh nghiệm chinh chiến để xác định vị trí của địch.
Chỉ một khắc hai người đã hạ gục được hai mươi tên đàn em của địch, An Bối quay qua nhìn Mãnh Húc,
hất hất mặt ý cô hỏi là còn thấy đứa nào màu đỏ nữa không, Mãnh Húc phối hợp hiểu ý liền lắc đầu,
vậy là chỉ còn một tên lái máy bay và không biết bao nhiêu tên đang canh giữ chỗ Tố Hinh. An Bối phân công tiếp:
“Anh lo tên phi công, tôi đi tìm người, mau.”
An Bối đi tìm, chỉ hai phút sau, cô nghe tiếng hét của phụ nữ, đoán chắc là Tố Hinh, cô đi theo tiếng hét thấy một phòng sáng đèn,
cô nhè nhẹ bước tới xem, có hai tên đàn em đang canh cửa, thì ra, đó là tên Ngạch Nhĩ đang chuẩn bị cưỡng hiếp chị chồng mình, hắn nói rất to:
“Em mày dám hiên ngang cướp địa bàn của tao, đúng là không biết trời đất là gì, tao xem, tao ăn chị nó thì nó sẽ thế nào.”
An Bối lập tức chạy tới, hai tên canh cửa chưa kịp biết có người xuất hiện, lập tức bị hai tay hai dao găm đâm thẳng vào giữa cổ, hai tên đổ gục tại chỗ,
sau khi hạ được hai tên lính canh, cô đi thẳng vào phòng tên Ngạch Nhĩ, thấy hắn đã trần như nhộng,
hắn còn đang đứng lúc lắc cục thịt dư giữa hai chân trước mặt Tố Hinh, còn Tố Hinh đang ôm đầu che mặt sợ hãi khóc không nên lời.
An Bối không chút do dự, hạ thấp người xuống phóng thẳng qua giữa hai chân hắn, bất ngờ xuất hiện người trước mặt, hắn không kịp khép chân lại, nhân lúc đó, cô nhoẻn miệng cười,
lập tức vung dao xoẹt một đường sắc lẻm cắt đứt hạ bộ của hắn, tên Ngạch Nhĩ đau đớn từ từ đưa tay bịt hạ bộ mình và dần nằm lăn ra đất.
Tố Hinh chợt hét lên vì sợ hãi, cô đã sợ hãi quá độ rồi, thoáng đổ người như muốn ngất.
Updated 78 Episodes
Comments
Nguyễn Văn Hùng
hay hay.
...
hay lắm/Rose//Rose//Rose//Rose/
2024-11-25
1
Xinh Diệu Lương
quá hay luôn
2024-10-18
1
Phạm Hà Phương
Haha thành thái giám luôn
2024-10-09
1