Sau khi lên xe, Mãnh Húc nhè nhẹ nhắm mắt ngửa đầu về sau, nghĩ lại mấy lời khi nãy của An Bối, anh thật sự đánh gía thấp cô tiểu thư này rồi, hít sâu lấy lại bình tĩnh, chợt tiếng chuông điện thoại vang lên, anh bắt máy, đầu dây lên kia nói:
“Cậu, bên Ngạch Nhĩ khuya nay sẽ có biến lớn.”
Mãnh Húc nở nụ cười nguy hiểm đắc ý nói:
“Một màn chó cắn chó này nếu không có người xem sẽ rất tiếc đấy.
Cử vài người nhanh nhẹn đến hiện trường, ẩn mình cho kỹ vào, nhưng chưa có lệnh của anh, các chú đừng hành động.”
Nói rồi hai bên đều cúp máy, hắn tiếp tục ngửa người ra ghế, một ngón tay vẫn cứ nhịp trên thành ghế.
Đến hẹn lại lên, tối nay, nhóm của An Bối tụ tập ăn chơi vào cuối tuần, cả bọn kéo nhau đi bar, đang ngồi trong một góc khuất nhâm nhi, chợt có một thanh niên chạy vào nói:
“A Quân à, giúp mình hai bài nhé, đau bụng quá.”
Cậu bạn tên Lee (Diêu Minh Quân) đáp lại:
“Cái tên háo sắc nhà cậu, lại tia được em nào nên tính trốn việc đây mà. Lão tử hôm nay vui nên mới giúp cậu đấy.”
Cậu bạn kia gấp gáp nói đại:
“Èo, nhanh đi, mình đau bụng thật đấy, mình dọt đã, cậu lên ngay đi.”
Nói rồi thanh niên bắn khói chạy vào nhà vệ sinh, Lee cười rồi quay qua An Bối nói:
“Bell, chơi cùng không, thấy cậu có mang theo chồng cậu trong xe kìa, lâu rồi chưa nghe cậu chơi kèn.”
Các bạn đều hưởng ứng theo, An Bối nở nụ cười hào hứng:
“Được, tiểu gia nể mặt cậu đấy nhé.”
Ann chạy ra xe xách thùng kèn vào cho An Bối, cô tháo tóc ra, hất hất đầu cho rối tung mái tóc lên trông rất ư là chất,
mở thùng lấy kèn ra, đeo giây kèn vào cổ, chỉnh lại mái tóc, sau đó hai người một trước một sau hiên ngang bước lên sân khấu, mọi người bên dưới đã thực sự bị thu hút vì vẻ ngoài của cô.
Một cô gái mảnh khảnh nhưng rất phong cách, mặc đầm hai dây ôm gọn ngắn trên đầu gối một chút, mang đôi xan đan cao chỉ tầm ba hay bốn phân,
tóc buông bồng bềnh có vài cọng rối, tay ôm cây saxophone trông rất nghệ sĩ, rất tùy hứng, ai cũng trầm trồ dõi theo với con mắt tán thưởng.
Lên tới sân khấu, cậu bạn Lee ngồi vào vị trí giàn trống, còn An Bối đứng ra giữa sân khấu cô nàng hào hứng kê micro vào loa kèn của mình,
Lee cầm dùi trống lên, cậu bạn bắt chéo ra hiệu cho An Bối chuẩn bị, ở bên dưới nơi nhóm bạn cô bắt đầu hò hét, huýt sáo cổ vũ cô nàng.
Ngay từ khi cô bước lên sân khấu đã gây chú ý rất nhiều với mọi người bên dưới, bài hát tiếp theo là Despacito của Luis Fonsi và Daddy Yankee,
nhạc nổi lên Lee bắt đầu nhịp những tiếng trống đầu tiên, một tay đánh trống, một tay dơ cao thành thạo quay dùi trống len qua những ngón tay mềm dẻo của anh,
cảnh tượng này đẹp làm sao, An Bối cũng bắt đầu chơi kèn, cô bạn cảm nhạc, lắc lư theo điệu nhạc vui nhộn,
dần dần tới cao trào cô và cậu bạn của mình bắt đầu càng chơi càng sung, hai tay cầm dùi lee lướt nhẹ trên các mặt trống. Còn An Bối vừa chơi kèn, vừa nhún nhảy theo giai điệu bài hát.
Đam mê là đây, hòa cùng với điệu trống, mọi người bên dưới bắt đầu nhảy trong tiếng nhạc cùng tiếng trống pha thêm tiếng kèn tất cả đều rất hòa hợp tạo nên một không khí vui vẻ nhưng không kém phần sôi động,
An Bối càng sung hơn, chơi rất nhiệt tình. Chơi xong một bài, mọi người bên dưới hô hào cô chơi thêm một bài nữa, bên nhóm các bạn bên dưới,
Lee đưa hai ngón tay huýt sáo tán thưởng cô, thế là cô tiếp tục chơi thêm một bài nữa, thật sự hôm nay tâm trạng cô cực kỳ tốt.
Khi ở cùng nhóm bạn thân này, An Bối thỏa sức tung tăng mà không sợ ai chê cười, cô không cần phải giữ hình tưởng đại tiểu thư chết tiệt nhà họ Hạ.
Sau một lúc, anh chàng chơi trống cũng quay lại, anh nói:
“Em gái, anh quản lý xin số em đó nha. Chơi cừ lắm, ai cũng khen em hết, cám ơn nhé, sau này có show anh sẽ gọi em.”
An Bối chỉ cười, đưa tay lên lắc nguầy nguậy, rồi khiêm tốn nói:
“Anh quá khen rồi, em vờn linh tinh thôi chứ sao như anh được. Em chơi cho vui thế thôi, lần sau nhờ anh bày thêm cho em vài chiêu đó.”
Hai người xã giao qua lại một lúc, anh chàng kia trở về vị trí đánh trống trên sân khấu, còn cô thì đi vào nhà vệ sinh.
Một màn kèn trống vui nhộn khi nãy, đã vô tình rơi vào mắt một người đang ngồi trong một góc tiếp khách quan trọng của mình,
không ai khác đó là Mãnh Húc, vì quán bar này thuộc quyền sở hữu của anh, nhưng anh đã tặng cho chị gái mình làm quà sinh nhật rồi.
Thật sự mà nói, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy một người con gái mà lại chơi kèn một cách chuyên nghiệp như thế,
trong khi chơi kèn, phong thái của cô rất thoải mái, rất đẹp, và vui nhộn, anh cảm thấy cô gái này tràn đầy năng lượng, khiến cho khách trong quán bar đều hào hứng khen ngợi, còn hưởng ứng hòa theo cô nàng.
Sau khi An Bối vào nhà vệ sinh, mải mê kèn quyển, bây giờ mới ảm thấy rất buồn đi vệ sinh, vừa kéo quần ngồi xuống, cô nghe ai đó phía ngoài nói chuyện:
“Tiểu Hinh à, cuối cùng em trai cậu lấy vợ rồi, tiếc thật đấy, mình còn tính…”
Một giọng nói vui vẻ nói chen ngang lời vừa nãy:
“Tiểu Đào à, cậu tính cái gì, mình không để em trai mình thành phi công đâu, cậu đừng tơ tưởng nhé, em út nhà mình đã có vợ rồi đấy,
tuy mình chỉ mới tiếp xúc một lần, nhưng mình thấy em dâu mình rất ngoan, rất hiểu chuyện, và con bé cực kỳ xinh đẹp ấy.”
Cô bạn tên tiểu Đào lên tiếng:
“Cậu đấy, ra dáng chị chồng một chút đi, đừng có ai cũng thấy vừa mắt, thấy ngoan, cậu nói xem,
cả Thiên Thành này, ai mà chả muốn vào Mãnh gia cậu làm dâu làm rể chứ,
chắc vị em dâu kia nhà cậu cũng có dùng chút thủ đoạn thì mới vào được nhà cậu đấy.”
Tố Hinh lên tiếng phản bác:
“Cậu không biết thì đừng nói bừa, mẹ mình và mẹ của tiểu Bối đã định hôn ước từ lúc còn chưa lập gia đình ấy,
và em trai mình rất nghiêm túc nhé, không rượu chè, không thuốc lá,
đặc biệt miễn nhiễm với phụ nữ, mình chưa bao giờ nghe em mình nói về người phụ nữ nào,
và cũng chưa bao giờ đưa người phụ nữ nào về nhà cả, thế nên bà nội mới lo lắng bắt em ấy thực hiện hôn ước đấy.”
Tiểu Đào hòa hoãn nói chiều theo ý của Tố Hinh:
“Được, được, em dâu cậu ngoan hiền nhất, được chưa, tiểu Hinh của chúng ta thật sự ngây thơ mà, nhưng dù thế nào đi nữa,
mình thấy cậu vẫn rất dễ tin người, có em dâu rồi, phải cứng rắn lên một chút, để người ta không bắt nạt người chị chồng ngây thơ là cậu, có biết chưa?”
Tố Hình tiếp tục rửa tay, thở dài nói:
“Nhưng cùng là phụ nữ, mình chỉ thấy thương cho con bé, phải lấy một người chồng mà mình không được lựa chọn,
không được như ý, và như thế cuộc đời người con gái đã chấm hết.
Chưa kể, em mình còn không có tình cảm gì với tiểu Bối,
một cuộc hôn nhân không có hạnh phúc thì chỉ có người phụ nữ mới thật sự đáng thương nhất,
không khác gì như chim hoàng yến bị nhốt vào một cái lồng vàng.”
Nói xong cả hai cô gái rời khỏi nhà vệ sinh, An Bối bên trong nghe từ đầu đến cuối cuộc đối thoại của chị chồng mình, cô lẩm bẩm:
“Gì chứ, miễn nhiễm với phụ nữ sao, gay chắc.”
Nhưng An Bối thầm cười nhẹ, vì suy cho cùng cô lại có chút an ủi, thì ra, người chị chồng này của cô rất tình cảm,
thôi vậy, một tên chồng lạnh lùng, nhưng bù lại chị chồng ấm áp là đủ rồi, không như mấy bà chị chồng phát xít là tốt lắm rồi, cô bấm nút dội cầu, rồi đi ra ngoài rửa tay.
Updated 78 Episodes
Comments
Ngô Huệ
Chị chồng tuyệt vời quá
2024-10-21
1
Thiên Bình
Iu chết Hinh tỷ, c ck của năm
2022-09-16
2
Yan Yan
chị ck cữ phẩm đây rồi
2022-01-15
2