Nhã Uyên và những người khác giật mình, theo phản xạ quay về phía sau để nhìn, chỉ thấy một người phụ nữ trung niên khoảng chừng ba mươi, bốn mươi tuổi đang nhảy dựng lên, vừa lục lọi khắp người vừa la lớn: “Ví tiền của tôi đâu rồi, có người đã lấy mất ví tiền của tôi! Làm sao đây, trong đó có rất nhiều giấy tờ quan trọng không thể mất được!”
Cô thở dài, quyết định dựa lưng vào ghế rồi nhắm mắt lại chứ không quan tâm gì tới nữa, vì vốn dĩ chuyện này chẳng liên quan gì đến cô cả. Nhã Uyên ngồi ngay chiếc ghế hàng thứ hai còn bà ấy lại ngồi hàng ghế gần cuối, bác tài và chú soát vé có kiểm thì cũng chỉ kiểm những người quanh đó thôi chứ kiểm mấy người ở trên làm gì.
Thế là chiếc xe phải dừng lại mười phút để tiến hành lục soát, nhưng ngay khi bác tài bước tới thì bỗng dưng một giọng nói lạ khác lại vang lên: “Kiểm tra hết những người có trên xe đi ạ, cả mấy người ở trên nữa!”
Nhã Uyên khẽ nhíu mày, bực bội quay người lại rồi giơ tay lên ý kiến: “Tại sao chứ? Những người trên này chỉ vừa mới lên xe thôi mà, không cả đi xuống đấy thì làm sao mà móc túi được! Vả lại bác ấy đã ngồi từ trạm trước rồi, không liên quan gì đến mấy người ở trên hết.”
Một số người quanh đấy cũng gật đầu phụ họa: “Đúng đấy, kiểm lẹ lẹ đi để chúng tôi còn đi làm nữa, hôm nay là đầu tuần mà, thời gian đâu mà ngồi chờ.”
Chỉ thấy một chàng trai đứng dậy, cởi chiếc nón lưỡi trai ra rồi nói: “Nếu đã muốn thì chắc chắn sẽ có rất nhiều cách, vả lại lỡ như có hai người thì sao, giở một vài trò là chuyền lên đó được ngay. Bác tài ơi, để con kiểm giúp bác nhé.”
Người này khá cao, gương mặt cũng không tới nỗi tệ, nhưng lại lo chuyện bao đồng quá đi mất. Nhìn thoáng qua thì thấy cậu ta mặc đồng phục giống cô, xem ra là học chung trường rồi. Nếu thường ngày gặp những chuyện như này Nhã Uyên chắc chắn sẽ phối hợp để tìm ra kẻ gian nhưng hôm nay lại là ngày đầu tiên đi học nên không thể tới trễ được. Vả lại bây giờ đã là bảy giờ mười lăm rồi, bảy rưỡi là bắt đầu vào học, giờ mà còn lục soát từng người một thì lấy làm sao mà kịp nữa cơ chứ?
Nhưng cậu bạn kia lại mặc kệ những lời xì xầm của mọi người mà đứng dậy, phối hợp với bác tài để tới kiểm tra túi xách của từng người ngồi trên xe, vẻ mặt ai cũng khó chịu nhưng không thể làm gì khác, chỉ đành ngoan ngoãn đưa túi ra để có thể nhanh chóng kết thúc chuyện này.
Tới lượt Nhã Uyên thì người kiểm tra cô lại là chàng trai kia, tuy đang rất sốt ruột nhưng vẫn phải mở cặp ra cho cậu ta nhìn, vẻ mặt vô cùng bất mãn: “Cậu học chung trường với tôi đúng không? Biết hôm nay là ngày nhận lớp mà vẫn lo mấy chuyện này chi vậy, không sợ trễ sao?”
Duy Khánh ngước mặt lên nhìn, nở một nụ cười khinh bỉ. Lúc này mới để ý thấy cô bạn này học chung trường với mình, bộ đồng phục trên người được ủi rất kĩ càng, hoàn toàn không có một nếp nhăn nào cả, dùng mắt cá chân cũng đoán được cô ấy là một người cầu toàn, nhưng tính tình lại khá nhỏ nhen: “Tất nhiên, hôm nay chỉ nhận lớp thôi mà chứ có học ngay đâu mà sợ, lên đó cũng ngồi nghe mấy cái nội quy với cả bầu ban cán sự chứ có làm gì đâu, giúp người khác không phải tốt hơn à?”
“Nhưng chuyện đó sẽ để lại ấn tượng xấu với giáo viên, cậu không biết lần gặp đầu tiên sẽ quyết định ánh nhìn của mọi người đối với mình à?”
“Không quan tâm.”
Duy Khánh thờ ơ trả lời, sau khi xem hết cặp của cô lại mở mấy ngăn nhỏ ra xem, mặc kệ người trước mắt vẫn cứ lải nhải không ngừng.
“Cậu muốn làm việc tốt là chuyện của cậu nhưng chỉ kiểm mấy người ngồi dưới thôi chứ? Bác gái ấy lên trước cả tôi cơ mà, mà tôi làm gì xuống dưới đó đâu, chỉ tổ mất thời gian.”
“Cậu nói nhiều quá đấy, cặp đây.”
Cậu nhăn trán, sau khi xong xuôi liền ném lại cặp cho cô rồi lại tiếp tục kiểm tra túi xách của những người xung quanh. Nhã Uyên cảm thấy lục soát như vậy là quá dư thừa nhưng phải công nhận cách này rất có hiệu quả, cỡ bảy, tám phút sau cuối cùng cũng tìm ra được kẻ móc túi, nhưng không chỉ có một tên mà tới hai tên.
Một người thì ngồi ngay dưới bác gái ban nãy, người còn lại không ngờ lại là người ngồi ngay sau cô, mà còn một chuyện đặc biệt hơn là hai người đó còn lấy cả ví của mấy người nữa, sau khi kiểm tra lại thì có khoảng hai ba người cũng phát hiện ra mình mất tiền.
“Được rồi, hai người này cứ giao lại cho tôi, tôi sẽ tiễn họ tới đồn cảnh sát!”
Bác gái bị móc túi ban nãy nói xong liền dùng hai cú đánh thẳng vào bụng hai tên đó, chủ động xin xuống xe rồi dắt bọn họ đi, chiếc xe lại chạy bon bon trên đường. Nhã Uyên thở dài, sốt ruột nhìn đồng hồ, bây giờ đã là bảy giờ mươi ba lăm rồi, đồng nghĩa với việc đã trễ mất năm phút.
Updated 120 Episodes
Comments
❤️LựcLượngBảoVệCẩuĐT🚫🍚🐶
Tác giả phải trau dồi bao lâu mới đạt tới trình độ như bây giờ vậy ạ?
2022-10-09
0
Tiểu Ngọc 🍀
lời văn trôi chảy ghê
2022-05-12
2
nấm lùn
hay quá. tặng hoa 🌹nè
2022-05-02
3