Ngay khi chiếc xe dừng lại cô đã vội vàng bước xuống, chạy nhanh về phía trường, nhưng cổng đã bị đóng lại rồi, mà xui xẻo hơn là chẳng thấy bác bảo vệ đâu cả. Nhã Uyên vò đầu bứt tóc, tức đến độ muốn dùng một cước đạp bay cái tên lo chuyện bao đồng kia.
Duy Khánh lúc này mới chậm rãi đi lại, vẻ mặt vô cùng bình thản, miệng còn đang ngậm một chiếc kẹo mút nữa chứ, cứ như thể đây là nhà của cậu ta vậy: “Cậu cứ cuống lên như vậy thì cũng chẳng giải quyết được chuyện gì đâu, chắc bác bảo vệ đi vệ sinh rồi, hên thì hai ba phút sau quay lại, xui thì mười lăm phút hoặc một tiếng.”
“...”
Nhã Uyên quả thực chẳng biết nói gì nữa, hôm nay mới là lần thứ hai cô tới trường nên hoàn toàn không biết có lối đi nào khác không, đến lớp còn chưa cả nhận mà còn gặp phải chuyện này. May mà cái tên kia không phải người quá vô tâm, sau khi ngó vào trong một hồi liền ngoắc ngoắc tay.
“Đi theo tôi.”
“Đi đâu?”
“Cậu hỏi nhiều quá đấy, nếu muốn bị nhốt ở ngoài này luôn thì cứ đứng ở đây đi.”
“Chết tiệt, cầu trời cho tôi đừng học cùng lớp với cậu, đồ khốn kiếp!”
Tuy cô không muốn dính dáng gì đến cậu ta nhưng trong trường hợp này vẫn phải ngoan ngoãn nghe thôi, bước vào ngôi trường kia là không dính dáng gì đến nhau nữa rồi.
Hồi hè Duy Khánh và mấy đứa bạn có tới đây vài lần nên khá quen thuộc, do lúc ấy trường không mở cửa nên đám tụi cậu đều lén trèo vào để khám phá ngôi nhà tương lai của mình, đề phòng lúc nhập học sẽ bị bỡ ngỡ. Bây giờ thì đến lúc dùng rồi, chỉ hai phút sau Duy Khánh đã dẫn Nhã Uyên tới một bức tường ngay sau trường rồi chỉ vào đó: “Trèo vào đi.”
“...”
Nhã Uyên há hốc mồm, hoàn toàn không biết cái người này có nói đùa hay không nữa. Cô là con gái mà, đã vậy còn đang mặc váy, làm sao có thể trèo lên một bức tường cao như vậy được? Huống hồ còn đang có mặt người khác ở đây.
“Sao cứ đứng đừ ra đó vậy, trèo mau lên đi để tôi còn vào nữa.”
“Cậu giỡn mặt với tôi đúng không? Đã vậy thì cởi quần cậu ra cho tôi mượn đi, mặc váy làm sao mà trèo được.”
Duy Khánh sững người, lúc này mới chợt nhớ ra cậu bạn này là con gái chứ không phải con trai như mình, thế là nhanh chóng chỉ vào cái áo khoác trên người cô: “Thế cậu lấy áo buộc ngang hông rồi tôi đỡ lên cho.”
Nếu tức giận mà tai có thể xì khói như trong phim thì chắc hẳn Nhã Uyên giờ này đã bay cả tai rồi, tuy đang rất bực nhưng vẫn phải làm theo như lời cậu ta bảo, bây giờ đã là bảy giờ bốn mươi rồi, trễ thêm tí nữa không khéo bị giáo viên chủ nhiệm đuổi ra khỏi lớp luôn mất.
Cậu cúi người xuống, đan tay vào nhau rồi nói: “Lẹ lên đi, cậu làm tôi mất thời gian quá.”
Cô mím môi, đạp lên tay Duy Khánh rồi để cậu ta nâng mình lên, bám vào tường rồi nhoài người qua, nhưng nào ngờ ngay đó lại có một cây đinh nhỏ, còn chưa kịp trèo xuống thì áo khoác buộc ngay hông đã bị mắc vào rồi. Do đây là lần đầu tiên trèo kiểu vậy nên Nhã Uyên rất lúng túng, đang định quay người lại gỡ thì mất thăng bằng, cứ thế rơi cái “bịch” xuống bãi cỏ bên dưới , áo khoác cũng vì vậy mà rách toạc ra trông rất thảm.
“Á á á á á á á á!”
“Đúng là cái đồ hậu đậu mà, đã giúp đến như vậy rồi mà còn không làm được việc gì nên hồn.”
Duy Khánh thấy vậy thì chép miệng, không thèm đỡ cô dậy mà lắc đầu ngán ngẩm. Do đã trèo vào đây bằng đường này vô số lần rồi nên cậu đã tiếp đất trong vòng một nốt nhạc bằng đường cong vô cùng hoàn hảo, sau khi phủi bụi ở áo và quần liền chạy đi nhanh, chẳng thèm đoái hoài tới cô gái đằng sau nữa.
Nhã Uyên lúc này vẫn còn ngồi nhăn mặt trên đất, chân gần như trẹo hẳn sang một bên, mãi một hai phút sau mới đứng dậy được. Chiếc váy thẳng tắp lúc đầu đã nhăn nhúm lại trông rất đáng thương, cả chiếc áo khoác tội nghiệp kia nữa.
"Thật là, vừa mới mua tuần trước..."
Cô mếu máo, nước mắt gần như chảy ra nhưng vẫn phải cố kìm lại. Chiếc áo khoác này mặc còn chưa tới ba lần mà đã tan nát cả rồi, tuy nó không đắt nhưng lại là mẫu cô rất thích, bây giờ tìm lại không biết còn bán không.
Nhưng bây giờ không phải thời gian lo mấy chuyện này, sau khi chỉnh trang lại đồng phục Nhã Uyên liền chạy một mạch tới lớp, may mà hôm trước tới xem danh sách đã có tìm lớp rồi chứ không bây giờ lại tốn thêm một mớ thời gian.
Lớp của cô nằm ở tầng ba, ngay cuối dãy, chạy được một nửa đã cúi người xuống thở phì phò rồi, thực sự là quá mệt. Nhưng bây giờ có mệt cũng phải tạm gác sang một bên, phóng thật nhanh vào phòng học.
"Thưa thầy em vào lớp, do xe bị hư giữa đường nên em tới hơi trễ ạ, cho em xin lỗi!"
Vừa tới nơi cô đã gập người xuống rồi nói với giọng áy náy, chỉ sợ sẽ bị cho đứng ngoài này một lúc, lỡ như vậy thật thì chắc quê chết mất.
Updated 120 Episodes
Comments