Chương 8: Trực nhật

Duy Khánh giật mình, vội vàng ôm đầu rồi “ai ui” một tiếng, sau đó mới ngước lên, gằn từng chữ một: “Làm gì vậy hả nhỏ kia, uống nhầm thuốc à?”

“Tại sao lại ăn vụng, có biết tôi vừa bị thầy giám thị bắt không? Phải quét một vòng trường luôn kìa!”

Cậu và Anh Tuấn ngơ ngác nhìn nhau, cố tình đảo mắt sang chỗ khác vì quả thật đây đúng là lỗi của hai người.

“À thì, quên mất... Xin lỗi nhé...”

Nhưng quả thực khuôn mặt giận dữ của Nhã Uyên rất đáng sợ, mắt thì trợn ngược lên, đang to thì bỗng híp lại trông vô cùng nguy hiểm. Môi cũng mím lại thành một đường thẳng, hai tay thì nắm chặt, đã vậy lực đập khi nãy cũng rất mạnh, nếu cậu là con gái thì chắc hẳn lủng cả đầu rồi.

Nhã Uyên thấy thầy Nguyên đang cầm cặp đi vào cũng không đứng đó nữa, nhanh chóng quay lai chỗ ngồi của mình. Sau khi học xong còn không quên kêu hai người ngồi phía trên đưa số điện thoại. Duy Khánh chỉ tưởng đưa cho có thôi chứ không hề biết đó là khởi đầu cho chuỗi ngày cực khổ.

Thường ngày cậu hay dậy vào lúc bảy giờ kém mười lăm, đánh răng, rửa mặt, ăn sáng, thay đồ hết nửa tiếng, sau đó chạy tới trường là vừa kịp giờ vào học nhưng bây giờ thời thế thay đổi rồi. Chỉ mới năm giờ rưỡi sáng chiếc điện thoại đặt bên giường đã reo lên, phát lên âm thanh inh ỏi nghe vô cùng nhức tai.

Duy Khánh nhăn trán, cầm lên xem thì phát hiện đây là số lạ, không nhanh không chậm bắt máy rồi đưa lên nghe: “Alo? Ai thế, đa cấp à, tôi không có nhu cầu đâu, thế nhé.”

“Đa cấp cái con khỉ, là tôi đây, vẫn còn ngủ à, mau dậy đi.”

Cậu ngồi bật dậy, nhìn lên đồng hồ thì thấy còn rất sớm, mặt trời con chưa cả mọc hẳn mà người này đã gọi rồi, đúng là phiền phức thật mà. Duy Khánh không nói lời nào nữa mà lập tức cúp máy, nhưng dường như Nhã Uyên vẫn chưa tha cho cậu, gọi hết cuộc này đến cuộc khác vẫn không thấy chán.

Mãi tới cuộc thứ mười cậu cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, chỉ đành ngồi dậy rồi lết xuống giường, nhanh chóng vệ sinh cá nhân và ăn sáng, sau đó mệt mỏi đi đến trường với khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ. Lúc tới nơi đã thấy lớp trưởng ngồi ở đó sẵn rồi, trong lớp còn có thêm Anh Tuấn đang nằm dài trên bàn nữa, có vẻ như hồi sáng cũng bị gọi vài cuộc.

Nhã Uyên thấy đã tập hợp đủ liền đứng dậy rồi gõ bàn: “Được rồi, đứng dậy hết đi, tôi sẽ đi thay nước cho bình hoa và sắp xếp lại bàn ghế cho ngay ngắn, hai cậu một người quét, một người lau bảng đến hết tiết.”

Duy Khánh hồi cấp hai cũng trực nhật đầy lần rồi nhưng chưa lần nào cực như lần này, mà phải công nhận cách này có hiệu quả thât, lớp sạch là tâm tình thoải mái hẳn lên, giáo viên vào ai thấy cũng khen, thôi thì bỏ qua cho lớp trưởng một lần vậy, so đo làm gì cho mệt.

Những ngày sau đó Duy Khánh và Anh Tuấn cũng đã tự giác hơn rồi, tranh thủ tới lớp sớm để làm vệ sinh. Anh Tuấn thì không sao nhưng Duy Khánh và Nhã Uyên vẫn hay xảy ra các cuộc cãi vã nhỏ, hệt như kẻ thù mười năm mới gặp lại vậy. Mãi tới cuối tuần ba người mới phải lau lớp một lần, sau khi cả lớp về hết hai người mới đi giặt cây lau nhà và tiện đem theo luôn mấy cái khăn lau bảng, ra vòi nước phía sau căn tin.

Nhã Uyên chỉ vặn vòi nước nhỏ rồi nhúng vài cái vì sợ bắn tung tóe lên quần áo nhưng Duy Khánh thì lại không như vậy, cậu ta cười hì hì, mở hết cửa lên rồi giặt khăn khiến những giọt nước li ti bắn khắp nơi, bắn cả lên người bên cạnh.

“Vặn nhỏ lại. Cậu không thấy tốn nước à?”

“Nhưng như vậy mới sạch chứ, mấy cái khăn này lau nhiều nên dơ lắm, đây này, bộ không thấy sao?”

“Nhưng cậu làm ảnh hưởng tới tôi có hiểu không? Bộ vặn nhỏ lại là chết à?”

“Ừ đấy, không chịu thì nhích sang một bên đi.”

Cô híp mắt, cơn giận dữ dường như đã lên tới đỉnh điểm, thấy xung quanh không có ai thì cũng không kiêng dè nữa, bỏ áo ra khỏi váy rồi mở nước to hết cỡ, bắt đầu hất vào người Duy Khánh.

“Cậu giỡn mặt với tôi à, đồ khốn kiếp!”

“Chết tiệt, làm cái quái gì vậy hả!”

Cậu hét lên, nghiến răng nghiến lợi rồi bắt đầu vảy khăn lung tung khiến nước từ khăn lau bảng bắn hết lên mặt đối phương. Mà càng làm vậy thì Nhã Uyên càng tức, thế là hất nước một hồi khiến đầu tóc hai người đã ướt hết, thoạt nhìn trông giống như hai người điên đang chơi với nhau vậy. Mãi tới khi Anh Tuấn ra kêu mới tức tối dừng lại.

Cô lườm cậu một cái, vừa lau tóc vừa nói: “Được lắm, chờ đấy đi, rồi cậu sẽ phải hối hận.”

Duy Khánh cũng không chịu kém cạnh gì, đi vào lớp rồi bắt đầu giở trò chọc phá, Nhã Uyên lau tới đâu là lại chạy ngang qua tới đó, mãi tới khi thấy sắc mặt đối phương đen như đít nồi cậu mới dừng lại. Nhã Uyên cũng chẳng buồn so đo nữa, kêu hai người kia về trước rồi mình làm tiếp, nhưng mãi tới khi xong xuôi thì lại thấy bàn học của mình bị vẽ đầy lên, toàn là những chữ như đồ điên, đồ thần kinh, đồ khùng...

Cô siết chặt hai tay, hít một hơi thật sâu rồi hét lên: “Á á á á! Trần Duy Khánh, cái đồ khốn kiếp!”

Chapter
1 Chương 1: Có người bị móc túi
2 Chương 2: Tìm ra kẻ gian
3 Chương 3: Rách áo khoác
4 Chương 4: Oan gia ngõ hẹp
5 Chương 5: Có được thông tin hữu ích
6 Chương 6: Hối lộ
7 Chương 7: Tức giận
8 Chương 8: Trực nhật
9 Chương 9: Trò chơi mới
10 Chương 10: Kiểm tra mười lăm phút
11 Chương 11: Mười điểm
12 Chương 12: Hỏi mượn bài kiểm tra
13 Chương 13: Con mượn bài của Khánh đi
14 Chương 14: Chịu đựng một lần
15 Chương 15: Bị bắt làm ô sin
16 Chương 16: Cơ hội trả thù
17 Chương 17: Làm việc nhóm
18 Chương 18: Tiếp tục công việc
19 Chương 19: Chụp hình
20 Chương 20: Không biết thưởng thức
21 Chương 21: Bị bóng đập vào mặt
22 Chương 22: Kẻ thù của kẻ thù
23 Chương 23: Nhập viện
24 Chương 24: Xin lỗi
25 Chương 25: Học sinh mới
26 Chương 26: Người quen
27 Chương 27: Anh trai
28 Chương 28: Bốc thăm
29 Chương 29: Xích mích
30 Chương 30: Nhường nhịn
31 Chương 31: Sự cố
32 Chương 32: Hụt hẫng
33 Chương 33: Bóng đập trúng mặt
34 Chương 34: Đau bụng
35 Chương 35: Nhập viện
36 Chương 36: Tò mò
37 Chương 37: Chưa trả áo khoác
38 Chương 38: Tới nhà lấy đồ
39 Chương 39: Ngạc nhiên
40 Chương 40: Có điều muốn hỏi
41 Chương 41: Tặng quà
42 Chương 42: Cảm thấy có lỗi
43 Chương 43: Dạy gia sư
44 Chương 44: Tới nhà
45 Chương 45: Bàn tán xôn xao
46 Chương 46: Ngày đầu tiên dạy học
47 Chương 47: Nhận tiền
48 Chương 48: Cậu có rảnh không?
49 Chương 49: Đi chơi cũng gặp
50 Chương 50: Tiếc nuối
51 Chương 51: Cậu thích Uyên à?
52 Chương 52: Thừa nhận
53 Chương 53: Tráo đổi
54 Chương 54: Mê cung đáng sợ
55 Chương 55: Cảm giác chẳng lành
56 Chương 56: Thể hiện
57 Chương 57: Có điều muốn nói
58 Chương 58: Nhờ vả
59 Chương 59: Vui mừng
60 Chương 60: Đi hẹn hò
61 Chương 61: Tức giận
62 Chương 62: Cãi lộn
63 Chương 63: Chiến tranh lạnh
64 Chương 64: Rầu rĩ
65 Chương 65: Ngại ngùng
66 Chương 66: Mong chờ
67 Chương 67: Buồn bã
68 Chương 68: Lật mặt
69 Chương 69: Biết được bộ mặt thật
70 Chương 70: Tức tối
71 Chương 71: Lạc đường
72 Chương 72: Giả vờ đáng thương
73 Chương 73: Bị vu khống
74 Chương 74: Trả thù giúp
75 Chương 75: Nghi ngờ
76 Chương 76: Đừng nhắn tin cho tớ nữa
77 Chương 77: Lần nữa gây lộn
78 Chương 78: Chọc tức
79 Chương 79: Nở mày nở mặt
80 Chương 80: Hoảng loạn
81 Chương 81: Rung động
82 Chương 82: Hoài nghi
83 Chương 83: Bối rối
84 Chương 84: Đồn cảnh sát
85 Chương 85: Thất vọng
86 Chương 86: Dê xồm
87 Chương 87: Quan tâm
88 Chương 88: Bằng chứng
89 Chương 89: Cảm giác kì lạ
90 Chương 90: Trách phạt
91 Chương 91: Hoảng loạn
92 Chương 92: Xấu hổ
93 Chương 93: Tỏ tình
94 Chương 94: Tớ cũng thích cậu
95 Chương 95: Trốn
96 Chương 96: "Anh vợ"
97 Chương 97: Cho hai điều ước
98 Chương 98: Bạn gái
99 Chương 99: Đơn phương
100 Chương 100: Bị bắt quả tang
101 Chương 101: Ngoài ý muốn
102 Chương 102: Xin lỗi
103 Chương 103: Được theo đuổi
104 Chương 104: Bị bắt quả tang
105 Chương 105: Có giải sẽ tặng quà
106 Chương 106: Đồng giải nhất
107 Chương 107: Tớ hôn cậu một cái được không?
108 Chương 108: Giận hờn
109 Chương 109: Con bé hư hỏng
110 Chương 110: Bị phạt
111 Chương 111: Nụ hôn đầu
112 Chương 112: Cùng nhau cố gắng
113 Chương 113: Khích bác ly gián
114 Chương 114: Cắm sừng?
115 Chương 115: Theo dõi
116 Chương 116: Chị gái xinh đẹp
117 Chương 117: Đi đánh ghen
118 Chương 118: Đổ máu
119 Chương 119: Hối hận
120 Chương 120: Làm lành
Chapter

Updated 120 Episodes

1
Chương 1: Có người bị móc túi
2
Chương 2: Tìm ra kẻ gian
3
Chương 3: Rách áo khoác
4
Chương 4: Oan gia ngõ hẹp
5
Chương 5: Có được thông tin hữu ích
6
Chương 6: Hối lộ
7
Chương 7: Tức giận
8
Chương 8: Trực nhật
9
Chương 9: Trò chơi mới
10
Chương 10: Kiểm tra mười lăm phút
11
Chương 11: Mười điểm
12
Chương 12: Hỏi mượn bài kiểm tra
13
Chương 13: Con mượn bài của Khánh đi
14
Chương 14: Chịu đựng một lần
15
Chương 15: Bị bắt làm ô sin
16
Chương 16: Cơ hội trả thù
17
Chương 17: Làm việc nhóm
18
Chương 18: Tiếp tục công việc
19
Chương 19: Chụp hình
20
Chương 20: Không biết thưởng thức
21
Chương 21: Bị bóng đập vào mặt
22
Chương 22: Kẻ thù của kẻ thù
23
Chương 23: Nhập viện
24
Chương 24: Xin lỗi
25
Chương 25: Học sinh mới
26
Chương 26: Người quen
27
Chương 27: Anh trai
28
Chương 28: Bốc thăm
29
Chương 29: Xích mích
30
Chương 30: Nhường nhịn
31
Chương 31: Sự cố
32
Chương 32: Hụt hẫng
33
Chương 33: Bóng đập trúng mặt
34
Chương 34: Đau bụng
35
Chương 35: Nhập viện
36
Chương 36: Tò mò
37
Chương 37: Chưa trả áo khoác
38
Chương 38: Tới nhà lấy đồ
39
Chương 39: Ngạc nhiên
40
Chương 40: Có điều muốn hỏi
41
Chương 41: Tặng quà
42
Chương 42: Cảm thấy có lỗi
43
Chương 43: Dạy gia sư
44
Chương 44: Tới nhà
45
Chương 45: Bàn tán xôn xao
46
Chương 46: Ngày đầu tiên dạy học
47
Chương 47: Nhận tiền
48
Chương 48: Cậu có rảnh không?
49
Chương 49: Đi chơi cũng gặp
50
Chương 50: Tiếc nuối
51
Chương 51: Cậu thích Uyên à?
52
Chương 52: Thừa nhận
53
Chương 53: Tráo đổi
54
Chương 54: Mê cung đáng sợ
55
Chương 55: Cảm giác chẳng lành
56
Chương 56: Thể hiện
57
Chương 57: Có điều muốn nói
58
Chương 58: Nhờ vả
59
Chương 59: Vui mừng
60
Chương 60: Đi hẹn hò
61
Chương 61: Tức giận
62
Chương 62: Cãi lộn
63
Chương 63: Chiến tranh lạnh
64
Chương 64: Rầu rĩ
65
Chương 65: Ngại ngùng
66
Chương 66: Mong chờ
67
Chương 67: Buồn bã
68
Chương 68: Lật mặt
69
Chương 69: Biết được bộ mặt thật
70
Chương 70: Tức tối
71
Chương 71: Lạc đường
72
Chương 72: Giả vờ đáng thương
73
Chương 73: Bị vu khống
74
Chương 74: Trả thù giúp
75
Chương 75: Nghi ngờ
76
Chương 76: Đừng nhắn tin cho tớ nữa
77
Chương 77: Lần nữa gây lộn
78
Chương 78: Chọc tức
79
Chương 79: Nở mày nở mặt
80
Chương 80: Hoảng loạn
81
Chương 81: Rung động
82
Chương 82: Hoài nghi
83
Chương 83: Bối rối
84
Chương 84: Đồn cảnh sát
85
Chương 85: Thất vọng
86
Chương 86: Dê xồm
87
Chương 87: Quan tâm
88
Chương 88: Bằng chứng
89
Chương 89: Cảm giác kì lạ
90
Chương 90: Trách phạt
91
Chương 91: Hoảng loạn
92
Chương 92: Xấu hổ
93
Chương 93: Tỏ tình
94
Chương 94: Tớ cũng thích cậu
95
Chương 95: Trốn
96
Chương 96: "Anh vợ"
97
Chương 97: Cho hai điều ước
98
Chương 98: Bạn gái
99
Chương 99: Đơn phương
100
Chương 100: Bị bắt quả tang
101
Chương 101: Ngoài ý muốn
102
Chương 102: Xin lỗi
103
Chương 103: Được theo đuổi
104
Chương 104: Bị bắt quả tang
105
Chương 105: Có giải sẽ tặng quà
106
Chương 106: Đồng giải nhất
107
Chương 107: Tớ hôn cậu một cái được không?
108
Chương 108: Giận hờn
109
Chương 109: Con bé hư hỏng
110
Chương 110: Bị phạt
111
Chương 111: Nụ hôn đầu
112
Chương 112: Cùng nhau cố gắng
113
Chương 113: Khích bác ly gián
114
Chương 114: Cắm sừng?
115
Chương 115: Theo dõi
116
Chương 116: Chị gái xinh đẹp
117
Chương 117: Đi đánh ghen
118
Chương 118: Đổ máu
119
Chương 119: Hối hận
120
Chương 120: Làm lành

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play